Hồng Lăng rời tiểu viện khi trời đã quá trưa, để lại Lâm Phong một mình trên tấm trải giường ướt sũng. Hắn định chợp mắt một lát thì một tia sáng tím lóe lên giữa phòng. Một đạo phù chú truyền âm cháy bùng thành ngọn lửa tím, và giọng nói lạnh lẽo của Liễu Nguyệt Thiền vang lên:
"Đến mật thất của ta. Ngay bây giờ."
Lâm Phong ngồi bật dậy. Giọng nàng không giống mọi khi. Không còn vẻ điềm tĩnh thường thấy, mà ẩn chứa một sự tức giận đến nghẹt thở. Hắn biết ngay Tông chủ đã biết chuyện.
"Đệt... tiêu rồi."
Hắn vội vàng mặc y phục, phóng thẳng về phía mật thất sau Tông Chủ Điện.
Mật thất của Liễu Nguyệt Thiền nằm sâu trong lòng núi, ẩn sau một thác nước. Đây là nơi nàng bế quan tu luyện, không ai được phép vào nếu chưa có lệnh. Lâm Phong bước qua màn nước lạnh buốt, vào trong hang động rộng lớn được thắp sáng bởi hàng trăm viên dạ minh châu.
Liễu Nguyệt Thiền đứng giữa mật thất, quay lưng về phía hắn. Mái tóc bạc dài chấm eo tỏa ra ánh sáng lấp lánh dưới ánh trăng nhân tạo. Nàng vẫn khoác bộ bạch y mỏng manh như tơ trời, nhưng lần này, trên cổ tay nàng lóe lên những tia điện tím, dấu hiệu của việc công pháp đang bị dao động.
"Tông chủ..."
Lâm Phong vừa cất lời thì một luồng uy áp khủng khiếp ập đến, khiến hắn suýt quỳ xuống. Liễu Nguyệt Thiền quay lại, và hắn giật mình khi nhìn thấy đôi mắt nàng. Đôi mắt tím vốn lạnh lùng giờ đây rực cháy như hai ngọn lửa ma, long lanh như sắp khóc.
"Ngươi dám... ngươi dám để hai ả đàn bà khác chạm vào ngươi... chỉ trong vòng một tuần ta vắng mặt?"
Giọng nàng run lên vì giận dữ. Nàng bước lại gần, mỗi bước chân để lại một vết nứt nhỏ trên nền đá.
"Ta đã nói rồi, Lâm Phong. Ngươi là của ta. Cho đến khi ngươi giúp ta giải lời nguyền, ngươi là nam nhân của Liễu Nguyệt Thiền này. Vậy mà ngươi dám... ngươi dám..."
Nàng không nói tiếp được. Ngón tay nàng run rẩy chỉ vào mặt hắn, những tia điện tím trên cổ tay càng lúc càng dữ dội. Lâm Phong biết nàng đang mất khống chế. Cửu U Huyền Nữ Kinh của nàng yêu cầu tuyệt đối tĩnh tâm, nhưng cơn ghen vừa rồi đã khiến công pháp của nàng suýt phản phệ.
"Tông chủ, bình tĩnh. Người mà không khống chế được thì Huyền Âm Tuyệt Mạch Chú sẽ..."
"Câm miệng!"
Liễu Nguyệt Thiền gầm lên, nhưng rồi nàng lảo đảo, phải vịn vào vách đá mới đứng vững. Những tia điện tím trên cổ tay nàng giờ đây đã lan lên tận vai. Lâm Phong vội vàng lao đến, đỡ lấy nàng. Hắn vận Dục Hỏa Chân Kinh, dương khí cuồn cuộn chảy vào cơ thể nàng, trung hòa những tia điện tím đang hoành hành.
Liễu Nguyệt Thiền thở hổn hển, người nàng run lên trong vòng tay hắn. Mùi hương thanh khiết quen thuộc tràn ngập khứu giác Lâm Phong, và hắn lại cảm nhận được nó. Dịch thể của nàng đang rỉ ra, thấm qua lớp bạch y, chảy xuống đùi. Cơn ghen vừa rồi không chỉ khiến nàng tức giận, mà còn khiến nàng động tình đến mức không thể kiểm soát.
"Ngươi... ngươi là đồ khốn..."
Giọng nàng giờ đây không còn giận dữ nữa, mà là một sự tủi thân đến tột cùng. Nàng vùi mặt vào ngực hắn, hai tay nắm chặt lấy cổ áo hắn, run rẩy như một đứa trẻ.
"Ta đã sống một trăm hai mươi năm. Một trăm hai mươi năm chưa từng để bất kỳ nam nhân nào chạm vào mình. Vậy mà khi gặp ngươi, ta đã phá bỏ tất cả. Ta đã để ngươi chạm vào ta. Để ngươi thấy cơ thể ta. Để ngươi... để ngươi làm những chuyện đó với ta. Vậy mà ngươi... ngươi lại đi tìm những nữ nhân khác..."
Nàng ngước lên nhìn hắn, đôi mắt tím long lanh nước mắt.
"Ta biết Dục Hỏa Thể của ngươi cần nhiều nữ nhân. Ta biết điều đó. Nhưng ít nhất... ít nhất hãy đợi ta quay lại đã chứ. Đừng để ta nhìn thấy cảnh đó..."
Lâm Phong không nói gì. Hắn chỉ cúi xuống, hôn lên trán nàng. Một nụ hôn nhẹ, nhưng đầy trấn an. Liễu Nguyệt Thiền run lên, rồi nàng vòng tay qua cổ hắn, kéo hắn vào một nụ hôn sâu.
Nụ hôn lần này không giống lần trước. Lần trước, nàng còn giữ được vẻ lạnh lùng. Lần này, nàng hoàn toàn buông thả. Đôi môi nàng cuồng nhiệt mút lấy môi hắn, chiếc lưỡi nhỏ luồn vào miệng hắn, quấn quýt như muốn nuốt chửng hắn. Hai tay nàng luồn vào tóc hắn, kéo mạnh đến mức đau.
"Cởi ra."
Nàng ra lệnh, giọng khản đặc. Lâm Phong lập tức cởi bỏ toàn bộ y phục. Cơ thể cường tráng của hắn lộ ra dưới ánh sáng dạ minh châu, từng múi cơ bắp cuồn cuộn, làn da rám nắng bóng loáng. Và dương vật khổng lồ của hắn, đã cương cứng từ lúc nào, vươn dài bốn mươi centimet, thô như bắp tay, những thớ cơ dọc theo thân nổi lên cuồn cuộn, đầu dương vật to như quả trứng ngỗng chĩa thẳng vào nàng, đập theo từng nhịp tim.
Liễu Nguyệt Thiền nhìn nó, và lần này nàng không còn giấu giếm cảm xúc nữa. Nàng run rẩy thở ra, hai tay đưa lên ôm lấy nó, vuốt ve từng đường gân, từng thớ cơ. Dịch thể giữa hai chân nàng chảy thành dòng, thấm ướt cả mặt sàn đá.
"To hơn lần trước... sao lại có thể to hơn nữa..."
Nàng thì thầm, giọng như mê sảng. Rồi nàng đứng dậy, cởi bỏ bộ bạch y. Cơ thể nàng lộ ra, trắng ngần như ngọc, bộ ngực đầy đặn với hai đỉnh hồng nhạt đã cương cứng, vòng eo thon, hông nở, và rừng lông bạc mềm mại đã ướt đẫm từ lâu.
Nàng bước đến một phiến đá phẳng lớn giữa mật thất, nằm xuống, hai chân tách rộng. Ánh mắt nàng nhìn Lâm Phong, long lanh và đầy thách thức.
"Lại đây. Lần này, ta sẽ là người chủ động. Ta sẽ cho ngươi biết, ai mới là nữ nhân thực sự của ngươi."
Lâm Phong bước đến, nhưng khi hắn định nằm lên người nàng, nàng bỗng đẩy hắn ra, rồi tự mình trườn lên. Nàng ngồi lên bụng hắn, kẹp dương vật khổng lồ vào giữa hai đùi, áp sát vào khe suối ướt đẫm. Sức nóng từ nó khiến nàng rên lên một tiếng dài.
"Để ta... để ta tự làm."
Nàng bắt đầu di chuyển. Hông nàng lắc lư theo một nhịp điệu đầy mê hoặc, để dương vật trượt dọc theo khe suối, ma sát vào hạt ngọc, vào môi âm hộ đang sưng mọng. Mỗi lần trượt xuống, đầu dương vật lại suýt soát thâm nhập, khiến nàng rên lên một tiếng, rồi lại trượt ra. Dịch thể của nàng chảy ra như suối, bôi trơn toàn bộ chiều dài của nó, khiến những lần ma sát tiếp theo càng trơn tru hơn.
Lâm Phong nằm dưới, hai tay nắm lấy hông nàng, nhưng không can thiệp. Hắn để nàng tự mình điều khiển nhịp độ. Và hắn phải thừa nhận, nàng làm điều đó giỏi hơn bất kỳ ai. Mỗi cú lắc hông đều chính xác, mỗi lần trượt đều tạo ra khoái cảm tột đỉnh. Nàng như một nghệ sĩ, và cơ thể nàng là cây đàn đang tấu lên bản nhạc dâm đãng nhất trần đời.
"Ngươi thấy không... chỉ có ta mới có thể làm ngươi sướng như thế này... chỉ có ta..."
Nàng thì thầm, giọng đứt quãng vì những tiếng rên. Tốc độ của nàng tăng dần, hông nàng lắc mạnh hơn, nhanh hơn. Những giọt mồ hôi lăn dài trên cơ thể nàng, rơi xuống ngực Lâm Phong. Dịch thể của nàng bắn ra ướt cả bụng hắn, ướt cả phiến đá bên dưới.
"Ta sắp... ta sắp..."
Nàng gào lên, toàn thân co giật dữ dội. Nàng đạt đỉnh, và lần này, nó mạnh hơn bất kỳ lần nào trong hai ngày hai đêm trước đó. Dịch thể bắn ra như suối, thấm ướt sũng cả người Lâm Phong. Nàng gục xuống, thở hổn hển, nhưng vẫn chưa dừng lại. Nàng tiếp tục lắc hông, chậm hơn, nhưng sâu hơn, để từng centimet dương vật của hắn ma sát vào từng milimet cơ thể nàng.
Và rồi Lâm Phong cũng không thể nhịn thêm. Hắn gầm lên một tiếng, dương vật co giật dữ dội, rồi tinh dịch bắn vọt ra. Dòng đầu tiên bắn thẳng vào bụng nàng. Dòng thứ hai bắn cao hơn, lên tận ngực. Dòng thứ ba, thứ tư, thứ năm liên tiếp phun ra, nhiều đến mức tưởng chừng như không bao giờ cạn. Toàn bộ cơ thể Liễu Nguyệt Thiền được phủ kín bởi tinh dịch trắng đục, từ bụng, ngực, cổ, cho đến tận mặt.
Nàng nằm đó, ướt đẫm từ đầu đến chân, nhưng khuôn mặt lại rạng rỡ một niềm hạnh phúc tột cùng. Nàng cúi xuống, áp mặt vào ngực Lâm Phong, thì thầm.
"Ngươi là của ta. Dù ngươi có bao nhiêu nữ nhân đi nữa, hãy nhớ rằng ta là người đầu tiên. Ta là Tông chủ của ngươi. Và ta sẽ luôn là nữ nhân quyền lực nhất trong hậu cung của ngươi."
Lâm Phong vuốt tóc nàng, không nói gì. Hắn nhìn lên trần mật thất, nơi những viên dạ minh châu lấp lánh như sao trời, và tự hỏi không biết cuộc đời mình sẽ còn điên cuồng đến mức nào nữa.
Nhưng ngay lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ bên ngoài. Cả mật thất rung chuyển dữ dội, những mảnh đá rơi xuống từ trần hang. Liễu Nguyệt Thiền bật dậy, đôi mắt tím lập tức trở nên sắc lạnh.
"Có kẻ tấn công Thanh Vân Tông."
Nàng phất tay, bộ bạch y tự động bay vào mặc lên người. Lâm Phong cũng vội vàng mặc y phục, dương vật vẫn còn hơi cương cứng sau màn kịch chiến vừa rồi.
"Ai dám tấn công tông môn của ngươi?"
Liễu Nguyệt Thiền không trả lời. Nàng nhắm mắt, thần thức lan rộng ra toàn bộ tông môn. Rồi sắc mặt nàng tái đi.
"Là người của Huyết Sát Môn. Chúng đang tấn công khu nội môn."
Nàng quay sang nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy lo lắng.
"Ngươi ở yên đây. Đừng ra ngoài."
Nhưng Lâm Phong đã đứng dậy, dương khí trong cơ thể cuồn cuộn sôi trào. Hắn vừa đột phá lên Hóa Đan sơ kỳ sau màn song tu với Liễu Nguyệt Thiền. Cơ thể hắn giờ đây tràn đầy sức mạnh, và hắn muốn thử nghiệm nó.
"Không. Đệ tử sẽ ra ngoài. Đệ tử cũng là đệ tử của Thanh Vân Tông."
Liễu Nguyệt Thiền nhìn hắn một lúc lâu, rồi gật đầu.
"Được. Nhưng nhớ kỹ, đừng có chết. Ngươi vẫn còn nợ ta một lời giải lời nguyền."
Nàng nói rồi phất tay, một thanh trường đao đen tuyền từ trong hư không hiện ra, bay vào tay Lâm Phong.
"Đây là Hắc Long Đao, một trong những bảo khí của ta. Mượn dùng tạm đi."
Lâm Phong nắm lấy thanh đao, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn chảy trong thân đao. Hắn gật đầu, rồi cả hai cùng lao ra khỏi mật thất.
Bên ngoài, Thanh Vân Tông đang chìm trong biển lửa. Những bóng đen mặc huyết bào đang tràn xuống từ trên trời, tấn công vào khu nội môn. Tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm, tiếng pháp thuật nổ vang khắp nơi. Hàng trăm nội môn đệ tử đang giao chiến với đám hắc y nhân, nhưng rõ ràng bọn chúng đông hơn và mạnh hơn.
Và ngay khi Lâm Phong vừa xuất hiện, một bóng đen khổng lồ từ trên trời lao thẳng xuống hắn.
"Hóa Đan trung kỳ? Ngươi là ai?"
Giọng nói khàn đặc vang lên từ bóng đen. Một lão già với khuôn mặt đầy sẹo, hai mắt đỏ như máu, đang nhìn Lâm Phong chằm chằm. Uy áp từ lão tỏa ra mạnh hơn hắn gấp bội.
Lâm Phong nắm chặt Hắc Long Đao, dương khí trong cơ thể bùng lên như núi lửa. Hắn biết trận chiến đầu tiên của đời mình vừa bắt đầu. Và hắn không được phép thua.
"Ta là Lâm Phong. Đệ tử của Thanh Vân Tông. Và hôm nay, các ngươi sẽ phải hối hận vì đã đặt chân đến đây."