🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Cực Phẩm Đại Đệ Tử

Ch.66: Bầu Trời Rách

~10 phút đọc · 1886 từ · ⚠️ Báo cáo

Đoàn thám hiểm rời Bích Nguyệt Tông khi bình minh vừa ló dạng. Lâm Phong đi đầu, theo sau là Tử Uyển với thanh kiếm băng luôn sẵn sàng trong tay, Thiên Kiều với mái tóc đỏ rực tung bay trong gió sớm, Nhược Yên mang theo túi trữ vật đầy đan dược, và Ấu Vi ôm túi bánh bao mới làm. Tiểu Nguyệt bay lượn trên vai Lâm Phong, bộ lông trắng muốt lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Con đường mòn dẫn ra khỏi thung lũng hoa đào, băng qua những cánh rừng rậm rạp và những con suối trong vắt. Theo bản đồ, họ sẽ mất khoảng một ngày để ra khỏi địa phận Bích Nguyệt Tông, rồi thêm ba ngày nữa để đến Hắc Thủy Đầm Lầy, chặng đầu tiên trong hành trình đến Thần Khí Điện.

Nhưng họ chưa kịp ra khỏi địa phận quen thuộc thì bầu trời đột nhiên tối sầm lại.

Không phải mây đen. Không phải nhật thực. Mà là một thứ gì đó khổng lồ đang che khuất cả mặt trời. Tất cả mọi người đồng loạt ngước lên, và những gì họ thấy khiến máu trong người họ đông cứng lại.

Một vết nứt khổng lồ đang xuất hiện trên bầu trời. Nó dài hàng trăm dặm, như một vết sẹo đen ngòm trên tấm lụa xanh. Từ trong vết nứt ấy, những tia sáng màu tím kỳ dị bắn ra tứ phía, và hàng trăm bóng đen bắt đầu tràn xuống như một cơn mưa sao băng.

"Đó là... cái quái gì thế?"

Thiên Kiều thốt lên, tay đã nắm chặt chuôi kiếm. Ngọn lửa Hỏa Hồ trong mắt nàng bùng lên dữ dội.

"Không phải Ma Đạo. Thứ đó... không thuộc về thế giới này."

Nguyệt Hoa lên tiếng, giọng run run. Đôi mắt bà mở to, phản chiếu những tia sáng tím đang ngày càng nhiều thêm trên bầu trời.

Những bóng đen lao xuống mặt đất với tốc độ kinh hoàng. Khi chạm đất, chúng tạo ra những hố sâu hun hút, bụi đất bay mù mịt. Và từ trong những hố sâu ấy, những sinh vật kỳ lạ bước ra.

Chúng có hình dáng giống con người, nhưng cao lớn hơn nhiều, trung bình khoảng hai trượng. Da chúng màu xám nhạt, trên người mặc những bộ giáp kỳ lạ làm từ thứ kim loại đen bóng chưa từng thấy. Mắt chúng màu tím, phát sáng trong bóng tối. Và trên tay chúng là những vũ khí kỳ dị, không phải kiếm, không phải đao, mà là những ống kim loại dài phát ra ánh sáng xanh lè.

"Xâm lược. Chúng đang xâm lược."

Tử Uyển thì thầm, giọng lạnh tanh như băng. Hàn băng linh khí từ tay nàng đã lan tỏa, sẵn sàng chiến đấu.

Khắp thung lũng, tiếng hét kinh hoàng vang lên. Các nữ đệ tử Bích Nguyệt Tông đang tập luyện trên Diễn Võ Trường hoảng hốt chạy tán loạn khi những sinh vật kỳ lạ đổ bộ xuống ngay giữa sân. Những ống kim loại trên tay chúng bắn ra những tia sáng xanh, và bất cứ thứ gì bị tia sáng ấy chạm vào đều tan chảy thành từng mảnh. Một nữ đệ tử không kịp chạy, bị tia sáng quét qua, cả cánh tay tan biến trong tích tắc.

"Không thể để chúng tàn phá tông môn!"

Lâm Phong lao lên trước, dương khí trong đan điền bùng cháy. Cậu vung tay, một lưỡi Nguyệt Nhận vàng kim lao thẳng vào một tên xâm lược gần nhất. Nhưng khi lưỡi kiếm ánh sáng chạm vào bộ giáp đen của hắn, nó chỉ để lại một vết xước mờ nhạt.

"Giáp của chúng cứng thật."

Cậu nghiến răng, rồi lao vào giao đấu trực diện. Tên xâm lược cao hơn cậu gần gấp đôi, vung nắm đấm khổng lồ đấm thẳng vào cậu. Lâm Phong né sang một bên, rồi phản công bằng Liệt Hỏa Dương Quyền. Ngọn lửa vàng kim bùng cháy dữ dội, đấm thẳng vào ngực hắn.

Lần này, bộ giáp đen bị nứt ra. Tên xâm lược lùi lại một bước, đôi mắt tím ánh lên vẻ kinh ngạc. Hắn chưa từng gặp ai có thể phá được giáp của mình. Trên ngực hắn, một vết nứt nhỏ lan rộng, và một thứ chất lỏng màu tím rỉ ra.

"Lui ra! Để bọn tỷ lo!"

Thiên Kiều và Tử Uyển đã kịp tới, đứng hai bên Lâm Phong. Lửa và băng đồng thời bùng nổ, tạo thành một bức tường ngăn cách bọn xâm lược với các nữ đệ tử đang tháo chạy. Ngọn lửa đỏ rực của Thiên Kiều quét qua hai tên địch, đẩy chúng lùi lại. Hàn băng của Tử Uyển đóng băng chân một tên khác, khiến hắn không thể di chuyển.

Nhưng dù họ có chiến đấu anh dũng đến đâu, số lượng kẻ xâm lược vẫn không ngừng tăng lên. Từ vết nứt trên bầu trời, ngày càng nhiều bóng đen tràn xuống, như một đàn châu chấu khổng lồ không có điểm dừng. Cả thung lũng chìm trong khói lửa và tiếng hét.

Và rồi, một thứ gì đó còn lớn hơn xuất hiện.

Một con tàu khổng lồ, to như cả ngọn núi, từ từ chui ra khỏi vết nứt không gian. Nó lơ lửng trên bầu trời, phủ bóng đen xuống toàn bộ thung lũng. Thân tàu làm bằng thứ kim loại đen bóng, trên bề mặt khắc những ký hiệu kỳ lạ phát sáng màu tím. Từ dưới bụng tàu, một cột sáng tím chiếu thẳng xuống mặt đất, và từ trong cột sáng ấy, một bóng người bước ra.

Đó là một người phụ nữ.

Nàng cao hơn người thường một chút, nhưng vẫn giữ được những đường nét của một con người. Mái tóc nàng dài đến eo, màu bạc lấp lánh như ánh trăng, bồng bềnh trong gió như những sợi tơ. Đôi mắt nàng màu tím thẫm, sâu hun hút như bầu trời đêm, ánh lên vẻ kiêu ngạo tuyệt đối. Làn da nàng trắng như sứ, mịn màng đến mức không một tỳ vết, như thể được tạc từ ngọc. Nhưng điều khiến tất cả mọi người, cả nam lẫn nữ, phải nín thở chính là thân hình nàng.

Nàng mặc một bộ giáp bó sát màu đen, để lộ những đường cong hoàn hảo đến khó tin. Bộ ngực căng tròn, đầy đặn như muốn bật tung khỏi lớp giáp bó chặt. Vòng eo thon nhỏ đến mức tưởng như chỉ cần một cơn gió cũng có thể thổi gãy. Cặp mông nở nang, căng mọng, tạo thành một đường cong chết người khi nàng bước đi. Đôi chân dài miên man, thon thả nhưng săn chắc, mỗi bước đi đều toát lên vẻ quyền lực và quyến rũ. Làn da trắng ngần của nàng như phát sáng dưới ánh mặt trời, khiến người ta không thể rời mắt.

Và trên gương mặt nàng là một vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo tuyệt đối. Như thể tất cả mọi thứ trên thế giới này, từ những ngọn núi, những dòng sông, cho đến những sinh vật nhỏ bé đang chạy trốn dưới chân nàng, đều chỉ là những con kiến không đáng để mắt tới.

"Ta là Nyxara, Nữ Hoàng của Đế Chế Tinh Hà. Thế giới của các ngươi giờ đây thuộc về ta."

Giọng nàng vang lên, không lớn nhưng đủ để mọi người trong phạm vi hàng chục dặm đều nghe thấy. Đó là thứ ngôn ngữ kỳ lạ, nhưng bằng cách nào đó, tất cả đều hiểu được.

"Tất cả những ai chống cự sẽ bị tiêu diệt. Tất cả những ai đầu hàng sẽ được tha mạng. Các ngươi có một canh giờ để quyết định."

Nàng dừng lại một chút, đôi mắt tím quét qua đám đông đang hoảng loạn bên dưới. Rồi ánh mắt nàng dừng lại ở Lâm Phong, người duy nhất vẫn đứng thẳng, không hề run sợ.

"Và ta muốn gặp kẻ mang trong mình nguồn năng lượng đặc biệt. Thứ năng lượng màu vàng kim ấy. Hắn sẽ là thứ đầu tiên ta lấy từ thế giới này."

Lâm Phong cảm nhận dấu ấn trên tay mình nóng ran dữ dội. Nàng ta đang nói về cậu. Nàng ta đang tìm kiếm Dương Mạch Bá Thể.

"Muốn gặp ta à? Vậy thì đến đây."

Cậu bước ra khỏi hàng ngũ, dương khí trong đan điền bùng cháy dữ dội. Toàn thân cậu tỏa ra ánh sáng vàng kim rực rỡ, đẩy lùi bóng tối xung quanh. Tiểu Nguyệt trên vai cậu cũng phát sáng, sẵn sàng chiến đấu.

Nyxara quay sang nhìn cậu. Đôi mắt tím của nàng khẽ nheo lại, và trên môi nàng nở một nụ cười. Một nụ cười vừa tàn nhẫn, vừa quyến rũ đến chết người, để lộ hàm răng trắng đều như ngọc trai.

"Thú vị đấy. Một kẻ dám đứng ra đối mặt với ta. Ngươi có biết ta là ai không?"

"Không cần biết. Chỉ cần biết rằng ngươi đang đứng trên đất của Bích Nguyệt Tông. Và ở đây, chúng ta không chào đón những kẻ xâm lược."

Lâm Phong đáp, giọng lạnh tanh. Phía sau cậu, bốn vị sư tỷ đã dàn thành đội hình, sẵn sàng chiến đấu. Nguyệt Hoa cũng đã rút kiếm ra, ánh sáng bạc lấp lánh trên lưỡi kiếm.

"Tốt. Vậy thì để ta xem thử năng lượng của ngươi mạnh đến đâu."

Nyxara giơ tay lên. Từ lòng bàn tay nàng, một quả cầu năng lượng màu tím hình thành, to bằng quả bóng, xoay tròn chầm chậm. Nàng ném nó về phía Lâm Phong với tốc độ kinh hoàng.

"Băng Thuẫn!"

Lâm Phong tạo ra tấm khiên băng vàng kim. Nhưng quả cầu năng lượng tím xuyên thẳng qua tấm khiên như xuyên qua tờ giấy. Cậu vội vàng lăn sang một bên, quả cầu sượt qua vai cậu và đập vào ngọn đồi phía sau. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, và cả ngọn đồi biến mất, chỉ còn lại một hố sâu hun hút.

"Mạnh thật."

Lâm Phong nghiến răng. Cậu biết mình không thể đối đầu trực diện với nàng ta. Nhưng cậu không thể lùi bước. Phía sau cậu là tông môn, là các sư tỷ, là tất cả những gì cậu yêu quý.

"Tam Tinh Trận!"

Tử Uyển hét lên, và ba người, gồm Lâm Phong, Thiên Kiều, Tử Uyển, lập tức vào vị trí. Vòng tròn ánh sáng hiện ra dưới chân họ, kết nối ba người thành một khối thống nhất. Lửa, băng và dương khí hòa quyện vào nhau, tạo thành một luồng sức mạnh khổng lồ.

"Ồ? Trận pháp kết hợp à? Thú vị đấy."

Nyxara nhướn mày, rồi giơ cả hai tay lên. Hàng chục quả cầu năng lượng tím đồng loạt hình thành xung quanh nàng, lơ lửng như những vì sao chết chóc.

"Vậy để xem trận pháp của các ngươi chịu được bao nhiêu đòn."

Nàng vung tay, và những quả cầu năng lượng đồng loạt lao xuống như mưa sao băng.

Trận chiến thực sự giờ mới bắt đầu.

💬 Bình luận

📚 Truyện tương tự