Trên con tàu mẹ khổng lồ lơ lửng bên kia vết nứt không gian, Nyxara ngồi một mình trên ngai vàng. Căn phòng rộng lớn đến mức có thể chứa cả một đội quân, nhưng giờ đây chỉ có mình nàng. Những bức tường kim loại đen bóng phản chiếu ánh sáng tím từ những viên đá năng lượng gắn trên trần, tạo thành một bầu không khí lạnh lẽo và cô độc.
Nàng vừa tắm xong. Mái tóc bạc dài đến eo vẫn còn ướt, những giọt nước lăn dài trên làn da trắng ngần như sứ. Nàng chỉ khoác hờ một chiếc áo choàng mỏng bằng lụa đen, để lộ những đường cong hoàn hảo của cơ thể. Bộ ngực căng tròn, đầy đặn như muốn bật tung khỏi lớp vải mỏng. Vòng eo thon nhỏ đến mức khó tin. Cặp mông nở nang, căng mọng, in hằn rõ rệt qua lớp lụa mỏng mỗi khi nàng cử động. Đôi chân dài miên man, thon thả nhưng săn chắc, bắt chéo nhau trên thành ngai.
Nhưng tâm trí nàng không ở trong căn phòng này. Nàng đang nhìn xuyên qua không gian, xuyên qua những vết nứt thời gian, để quan sát một người duy nhất.
Lâm Phong.
Đôi mắt tím của nàng phát sáng nhè nhẹ khi nàng tập trung Thần Niệm - một khả năng đặc biệt của hoàng tộc Tinh Hà, cho phép nàng quan sát bất cứ đâu trong vũ trụ này. Hình ảnh hiện ra trong tâm trí nàng rõ ràng như đang xem một bức tranh sống động.
Cậu đang đứng trong một hang động tối tăm, đối diện với một con rồng đen khổng lồ. Dương khí vàng kim từ cơ thể cậu tỏa ra, đẩy lùi bóng tối xung quanh. Đôi mắt đen láy của cậu ánh lên vẻ kiên định, không hề run sợ trước con quái vật to lớn gấp trăm lần mình.
"Đồ ngốc. Ngươi nghĩ mình có thể đánh bại một con rồng cổ đại sao?"
Nyxara thì thầm, khóe môi nàng khẽ nhếch lên thành một nụ cười. Không phải nụ cười lạnh lẽo thường ngày, mà là một nụ cười có chút gì đó... dịu dàng. Nàng không nhận ra điều đó.
Bàn tay nàng vô thức đưa lên, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào không khí trước mặt, như thể đang cố chạm vào hình ảnh của cậu. Nàng đã theo dõi cậu suốt những ngày qua. Từ lúc cậu rời Bích Nguyệt Tông, băng qua những cánh rừng, chiến đấu với yêu thú trong đầm lầy, và cả những khoảnh khắc cậu ở bên những người phụ nữ của mình.
Những người phụ nữ ấy. Nàng đã thấy cách họ nhìn cậu, cách họ chạm vào cậu, cách họ thì thầm những lời yêu thương vào tai cậu. Và nàng đã thấy cách cậu đáp lại. Sự dịu dàng trong ánh mắt cậu khi nhìn họ. Sự che chở trong từng cử chỉ. Sự sẵn sàng hy sinh mạng sống để bảo vệ họ.
"Tình yêu... là thứ gì vậy?"
Nàng thì thầm, giọng đầy hoang mang. Ở Đế Chế Tinh Hà, nơi nàng sinh ra và lớn lên, tình yêu là một khái niệm xa lạ. Ở đó, mọi thứ đều được đo bằng sức mạnh. Kẻ mạnh thống trị kẻ yếu. Hôn nhân chỉ là công cụ chính trị. Sinh sản chỉ là nghĩa vụ duy trì nòi giống.
Nàng chưa từng thấy ai nhìn người khác bằng ánh mắt như cậu nhìn những người phụ nữ ấy. Chưa từng thấy ai sẵn sàng chết vì người khác như cậu.
Hình ảnh trong tâm trí nàng thay đổi. Bây giờ là cảnh đêm qua, khi cậu ngồi bên đống lửa cùng những người đồng hành. Cậu không ngủ, mà ngồi canh gác cho họ. Ánh lửa hắt lên gương mặt điển trai của cậu, nơi đôi mắt đen láy long lanh như có nước khi cậu nhìn những người phụ nữ đang ngủ say bên cạnh.
Và rồi, một trong số họ - cô gái với mái tóc nâu hạt dẻ và đôi mắt dịu dàng - tỉnh dậy. Nàng thấy cậu đang thức, liền ngồi dậy, tựa đầu vào vai cậu. Họ thì thầm với nhau những lời mà Nyxara không thể nghe thấy. Nhưng nàng thấy cách cậu vuốt ve mái tóc cô gái ấy. Thấy cách cô gái ấy nhắm mắt lại, mỉm cười hạnh phúc.
Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lồng ngực Nyxara. Nóng. Rất nóng. Và có chút gì đó... đau.
"Là sao? Tim mình... sao lại đập nhanh thế này?"
Nàng đặt tay lên ngực trái, nơi trái tim đang đập thình thịch. Chưa bao giờ nàng cảm thấy như vậy. Chưa bao giờ.
Hình ảnh lại thay đổi. Lần này là cảnh ban sáng, khi cậu chiến đấu với con quái vật trong đầm lầy. Cậu đã liều mạng che chắn cho cô gái nhỏ nhắn nhất trong nhóm. Vết thương trên vai cậu vẫn còn rướm máu, nhưng cậu không hề kêu ca. Cậu chỉ cười, rồi hỏi cô gái ấy có sao không.
"Nếu có ai đó sẵn sàng chết vì mình như vậy... thì sẽ thế nào nhỉ?"
Nyxara thì thầm, rồi lắc đầu.
"Vô lý. Mình là Nữ Hoàng của Đế Chế Tinh Hà. Mình không cần ai bảo vệ. Mình là kẻ mạnh nhất."
Nhưng dù có tự nhủ như vậy, nàng vẫn không thể rời mắt khỏi hình ảnh của cậu. Nàng tiếp tục quan sát, như một kẻ nghiện ngập không thể cai được.
Cậu đang đối diện với con rồng. Luồng năng lượng đen kịt từ móng vuốt con rồng lao thẳng vào cậu. Nyxara vô thức siết chặt tay vịn ngai vàng.
"Né đi, đồ ngốc!"
Nàng buột miệng.
Nhưng cậu không né. Cậu lao thẳng vào luồng năng lượng ấy, nắm đấm bùng cháy ngọn lửa vàng kim. Và cậu đấm tan nó.
Nyxara thở phào nhẹ nhõm. Rồi nàng giật mình nhận ra mình vừa làm gì.
"Mình... vừa lo lắng cho hắn sao?"
Nàng đứng dậy khỏi ngai vàng, bước qua bước lại trong căn phòng rộng lớn. Chiếc áo choàng mỏng bay theo từng bước chân, để lộ những đường cong hoàn hảo của cơ thể nàng dưới ánh sáng tím.
"Không thể nào. Mình chỉ quan tâm đến Dương Mạch Bá Thể thôi. Chỉ cần hắn thức tỉnh hoàn toàn, mình sẽ lấy được sức mạnh đó. Đó mới là mục đích thực sự."
Nàng tự nhủ. Nhưng rồi hình ảnh cậu lại hiện lên trong tâm trí nàng. Đôi mắt đen láy kiên định ấy. Nụ cười ấm áp khi cậu nhìn những người phụ nữ của mình. Và cả cách cậu đứng lên sau mỗi lần ngã xuống.
"Ngươi rốt cuộc là ai, Lâm Phong? Tại sao ngươi lại khiến ta... cảm thấy thế này?"
Nàng thì thầm, rồi nhắm mắt lại. Lần đầu tiên trong đời, Nữ Hoàng của Đế Chế Tinh Hà cảm thấy bối rối trước một người khác giới.
Và lần đầu tiên trong đời, nàng tự hỏi: liệu có thứ gì đó còn quan trọng hơn cả sức mạnh không?