Ông lão ngồi bên đống lửa, ánh sáng bập bùng hắt lên gương mặt già nua đầy nếp nhăn. Đôi mắt ông sáng ngời một cách kỳ lạ, như hai vì sao nhỏ giữa màn đêm u tịch của Hắc Thủy Đầm Lầy. Bộ pháp bào rách rưới trên người ông vốn dĩ màu trắng, nhưng giờ đã ngả sang màu xám xịt vì bùn đất và thời gian.
"Các vị đừng nhìn ta như vậy. Ta đã nói rồi, ta không có ác ý."
Ông lão cười, để lộ hàm răng đã rụng mất vài chiếc. Bàn tay gầy guộc của ông run run đưa ra phía trước, lòng bàn tay ngửa lên. Một luồng sáng yếu ớt màu xanh lục từ từ hiện ra, tạo thành hình một tấm bản đồ nhỏ lơ lửng trên không trung.
"Đây là một phần của bản đồ dẫn đến Thần Khí Điện. Nếu không có nó, các vị sẽ không bao giờ vượt qua được Sa Mạc Tử Vong. Nơi đó không giống như những sa mạc bình thường đâu."
Tất cả mọi người đều im lặng. Tử Uyển là người đầu tiên lên tiếng, giọng vẫn lạnh lùng như thường lệ.
"Tại sao ông lại muốn giúp chúng tôi? Ông là ai?"
"Ta à? Ta chỉ là một lão già đáng thương, bị nguyền rủa phải sống mãi trong cái đầm lầy chết tiệt này. Đã hơn trăm năm rồi, ta không nhớ rõ nữa."
Ông lão thở dài, ánh mắt trở nên xa xăm như đang nhìn về một quá khứ rất xa.
"Nhưng ta biết một điều: Dương Mạch Bá Thể là hy vọng cuối cùng. Nếu cậu ấy không thể thức tỉnh hoàn toàn, thế giới này sẽ diệt vong. Không chỉ bởi bọn xâm lược ngoài hành tinh kia, mà còn bởi những thứ còn đen tối hơn đang ngủ yên dưới lòng đất."
Nghe đến đây, Lâm Phong bừng tỉnh. Cậu đứng dậy, bước lại gần ông lão.
"Ông biết về Nyxara sao? Làm sao ông biết được?"
"Ta biết nhiều thứ, nhóc ạ. Dù bị nhốt trong cái đầm lầy này, ta vẫn có cách để quan sát thế giới bên ngoài. Những vết nứt không gian, những con tàu khổng lồ, và cả cô gái với mái tóc bạc ấy. Ta đã thấy tất cả."
Ông lão chỉ tay lên thái dương mình.
"Ta có một loại năng lực đặc biệt. Có thể nhìn thấy mọi thứ diễn ra trên thế giới này. Nhưng cũng chính vì năng lực ấy mà ta bị nguyền rủa. Bị trói buộc vào cái đầm lầy này, không thể rời đi, không thể chết."
Lâm Phong nhìn ông lão với ánh mắt đầy thương cảm. Sống hơn trăm năm trong một nơi như thế này, cô độc, không thể chết. Đó là một số phận còn tệ hơn cả cái chết.
"Ông nói ông có một phần bản đồ. Vậy những phần còn lại ở đâu?"
"Thông minh đấy. Bản đồ dẫn đến Thần Khí Điện đã bị xé làm ba phần từ hàng ngàn năm trước, để ngăn không cho những kẻ xấu tìm thấy nơi đó. Một phần ở đây, với ta. Một phần ở Thương Nguyệt Cung, nhưng ta nghĩ các vị đã có nó rồi."
Ông lão nhìn sang Nguyệt Hoa cung chủ, người đang đứng dựa vào gốc cây, sắc mặt đã khá hơn sau khi uống thuốc của Nhược Yên.
"Đúng vậy. Bản đồ của Thương Nguyệt Cung đã chỉ cho chúng tôi đến đây."
Nguyệt Hoa đáp.
"Vậy còn phần thứ ba ở đâu?"
Thiên Kiều sốt ruột hỏi.
"Phần thứ ba..."
Ông lão ngập ngừng một chút, ánh mắt thoáng vẻ sợ hãi.
"Phần thứ ba nằm trong tay Hắc Long Vương, kẻ thống trị Hắc Thủy Đầm Lầy này. Hắn là một con rồng đen cổ đại, đã sống ở đây từ trước khi ta bị nguyền rủa. Hắn canh giữ phần bản đồ như canh giữ kho báu quý giá nhất của mình."
"Hắc Long Vương? Nghe đã thấy không dễ chơi rồi."
Thiên Kiều nhăn mặt.
"Không dễ chơi là còn nói giảm đấy, cô gái trẻ. Hắc Long Vương là yêu thú cấp bảy, tương đương với tu sĩ Kết Anh đỉnh phong. Nhưng đừng để cấp bậc đánh lừa. Trong lãnh địa của hắn, sức mạnh của hắn được nhân lên gấp bội. Ngay cả một tu sĩ Xuất Khiếu kỳ cũng phải dè chừng."
Tất cả mọi người đều im lặng. Kết Anh đỉnh phong, lại còn được lãnh địa gia tăng sức mạnh. Đó là một đối thủ còn đáng sợ hơn cả Huyết Thần.
"Vậy là chúng ta không có lựa chọn nào khác. Phải đối đầu với Hắc Long Vương để lấy phần bản đồ thứ ba."
Lâm Phong nói, giọng kiên định.
"Không nhất thiết phải đánh."
Ông lão đột nhiên lên tiếng.
"Ý ông là sao?"
Tử Uyển hỏi.
"Hắc Long Vương có một sở thích kỳ lạ. Hắn thích sưu tầm những thứ quý hiếm. Và hắn sẵn sàng đánh đổi chúng bằng những thứ có giá trị tương đương. Nếu các vị có thứ gì đó đủ quý giá, có thể thương lượng với hắn."
"Nhưng chúng tôi có thứ gì quý giá chứ?"
Ấu Vi lo lắng hỏi.
"Có đấy."
Ông lão chỉ tay vào Tiểu Nguyệt đang đậu trên vai Lâm Phong.
"Nguyệt Quang Thú là một trong những sinh vật hiếm nhất thế giới này. Hắc Long Vương đã tìm kiếm một con từ rất lâu rồi. Nếu các vị đề nghị đánh đổi..."
"Không!"
Lâm Phong cắt ngang, giọng dứt khoát. Tiểu Nguyệt kêu "chíp" một tiếng lo lắng, dụi đầu vào má cậu.
"Tiểu Nguyệt là bạn của đệ. Đệ sẽ không bao giờ đánh đổi nó."
"Vậy thì phải chiến đấu thôi."
Ông lão thở dài.
"Không sao. Chúng tôi đã quen với việc chiến đấu rồi."
Thiên Kiều cười, ngọn lửa trong mắt nàng bùng lên.
Sáng hôm sau, đoàn thám hiểm tiếp tục lên đường. Ông lão, người tự xưng là Hắc Trạch, đã trao cho họ phần bản đồ của mình và chỉ đường đến hang ổ của Hắc Long Vương.
"Nhớ kỹ, hang của hắn nằm ở trung tâm đầm lầy, nơi có cây cổ thụ lớn nhất. Các vị sẽ nhận ra nó vì nó là cây duy nhất còn sống trong vùng đất chết này."
"Tại sao ông không đi cùng chúng tôi?"
Nhược Yên hỏi.
"Ta đã nói rồi. Ta bị nguyền rủa, không thể rời khỏi khu vực này. Đây là ranh giới của lời nguyền."
Ông lão chỉ tay xuống chân mình. Lần đầu tiên, mọi người để ý thấy một vòng tròn ma quái màu đen bao quanh chân ông, như một sợi xích vô hình trói buộc ông với mặt đất.
"Chúc các vị may mắn. Và nhớ, nếu gặp Hắc Long Vương, đừng bao giờ nhìn thẳng vào mắt hắn. Đôi mắt của hắn có thể thôi miên bất cứ ai."
Nói rồi, ông lão quay lưng bước đi, khuất dần sau màn sương mù dày đặc.
Đoàn thám hiểm tiếp tục tiến sâu vào đầm lầy. Càng vào sâu, không khí càng trở nên nặng nề. Những bọt khí độc từ dưới bùn sủi lên ngày càng nhiều, và những tiếng động kỳ lạ vang lên từ mọi phía.
"Đệ có cảm thấy không?"
Thiên Kiều thì thầm.
"Có. Chúng ta đang bị theo dõi. Nhưng không phải bởi yêu thú."
Lâm Phong đáp, tay đã nắm chặt chuôi kiếm.
Đột nhiên, mặt đầm lầy trước mặt họ nổ tung. Nhưng thay vì một con quái vật khổng lồ, thứ xuất hiện lại là một cô gái trẻ.
Nàng có làn da xanh nhạt như rêu, mái tóc dài màu xanh lục buông xõa đến eo, và đôi mắt to tròn màu hổ phách. Nàng mặc một bộ váy làm từ lá cây và dây leo, để lộ đôi vai trần và đôi chân dài. Thân hình nàng mảnh mai nhưng đầy đặn một cách kỳ lạ, với bộ ngực căng tròn và vòng eo thon nhỏ.
"Dừng lại! Các ngươi là ai mà dám xâm phạm lãnh địa của Hắc Long Vương?"
Giọng nàng trong trẻo như tiếng suối chảy, nhưng đầy vẻ cảnh giác.
"Chúng tôi là khách qua đường. Chúng tôi muốn gặp Hắc Long Vương để thương lượng."
Tử Uyển đáp, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm.
"Thương lượng? Với Hắc Long Vương sao? Các ngươi có thứ gì xứng đáng không?"
Cô gái nhìn họ với ánh mắt nghi ngờ. Đôi mắt hổ phách của nàng lướt qua từng người, rồi dừng lại ở Lâm Phong. Một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong đáy mắt nàng.
"Ngươi... ngươi có Dương Mạch Bá Thể?"
"Phải. Và ta muốn gặp chủ nhân của ngươi."
"Thú vị đấy. Đã lâu lắm rồi mới có người mang thể chất ấy đến đây."
Cô gái mỉm cười, một nụ cười bí ẩn.
"Đi theo ta. Nhưng nhớ, đừng có giở trò gì. Trong lãnh địa này, Hắc Long Vương là bất khả chiến bại."
Nàng quay lưng bước đi, mái tóc xanh lục tung bay trong gió. Đoàn thám hiểm nhìn nhau, rồi cùng bước theo.
Họ đi qua những con đường mòn quanh co giữa những cây cổ thụ chết khô và những vũng lầy sâu hun hút. Cuối cùng, trước mắt họ hiện ra một cây cổ thụ khổng lồ, to đến mức phải mười người ôm mới xuể. Nhưng điều kỳ lạ là cây này vẫn còn sống. Những chiếc lá xanh mướt rung rinh trong gió, tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ xua tan đi bóng tối xung quanh.
Dưới gốc cây là một hang động lớn, tối om. Từ trong hang, một luồng áp lực khủng khiếp tỏa ra, khiến tất cả mọi người đều phải nín thở.
"Hắc Long Vương đang đợi các ngươi. Vào đi."
Cô gái nói, rồi tan biến vào không khí như một làn sương.
"Đi thôi."
Lâm Phong hít sâu, rồi dẫn đầu bước vào hang. Phía sau cậu, bốn vị sư tỷ và Nguyệt Hoa theo sát, tay nắm chặt vũ khí.
Bên trong hang, bóng tối bao trùm tất cả. Nhưng khi họ bước vào, hàng trăm ngọn đuốc trên vách đá đồng loạt bùng cháy, soi sáng cả hang động.
Và ở cuối hang, trên một đống vàng bạc châu báu khổng lồ, một con rồng đen đang nằm cuộn mình. Nó to như một ngọn núi nhỏ, với đôi cánh khổng lồ xếp gọn hai bên sườn. Đôi mắt của nó màu đỏ rực như hai hòn than đang cháy, và từ cái miệng đầy răng sắc nhọn, những làn khói đen bay ra.
"Kẻ nào dám quấy rầy giấc ngủ của ta?"
Giọng nói của nó vang lên như sấm, khiến cả hang động rung chuyển. Lâm Phong bước lên phía trước, dương khí trong đan điền bùng cháy, đẩy lùi luồng áp lực khủng khiếp từ con rồng.
"Ta là Lâm Phong, người mang Dương Mạch Bá Thể. Ta đến đây để thương lượng về phần bản đồ dẫn đến Thần Khí Điện."
Hắc Long Vương nheo mắt lại, và một nụ cười nở trên môi nó. Một nụ cười của kẻ săn mồi vừa tìm thấy con mồi thú vị.
"Thương lượng? Được thôi. Nhưng trước hết, để ta xem ngươi có xứng đáng không."
Nó giơ một móng vuốt khổng lồ lên, và một luồng năng lượng đen kịt lao thẳng vào Lâm Phong với tốc độ kinh hoàng.