Đoàn thám hiểm rời Bích Nguyệt Tông khi ánh bình minh vừa ló dạng sau dãy núi. Không khí buổi sáng trong lành mang theo mùi hoa đào thoang thoảng, nhưng lòng người thì nặng trĩu. Một tháng. Họ chỉ có một tháng trước khi Nyxara trở lại với toàn bộ sức mạnh của Đế Chế Tinh Hà.
Lâm Phong đi đầu, vai vẫn còn hơi đau nhức dù vết thương đã được Nhược Yên băng bó cẩn thận. Dương khí trong đan điền cậu không ngừng chảy về phía vết thương, thúc đẩy quá trình hồi phục. Tiểu Nguyệt bay lượn trên vai cậu, bộ lông trắng muốt lấp lánh dưới ánh mặt trời, thỉnh thoảng lại kêu "chíp" một tiếng như để động viên.
Phía sau cậu, Tử Uyển cầm bản đồ, đôi mắt phượng sắc lẹm không ngừng quan sát địa hình. Thiên Kiều đi bên cạnh nàng, ngọn lửa Hỏa Hồ ẩn hiện trong đáy mắt, sẵn sàng bùng cháy bất cứ lúc nào. Nhược Yên và Ấu Vi đi cuối cùng, một người mang theo túi thuốc, một người ôm túi lương thực.
Sau ba ngày hành quân không nghỉ, họ cuối cùng cũng đến được rìa của Hắc Thủy Đầm Lầy.
Trước mắt họ là một vùng đất chết trải dài đến tận chân trời. Những cây cổ thụ chết khô vươn những cành trơ trụi lên bầu trời xám xịt như những bàn tay của người chết. Mặt đất lầy lội, sình lầy đen ngòm sủi lên những bọt khí độc màu vàng nhạt. Một màn sương mù dày đặc bao phủ khắp nơi, khiến tầm nhìn chỉ giới hạn trong vài trượng. Mùi tử khí và xác động vật phân hủy nồng nặc trong không khí, khiến người ta buồn nôn.
"Đây là Hắc Thủy Đầm Lầy sao? Kinh tởm thật."
Thiên Kiều nhăn mũi, tay đưa lên che miệng. Ngọn lửa trong mắt nàng bùng lên một thoáng như muốn thiêu rụi tất cả.
"Theo bản đồ, chúng ta phải băng qua đây. Không có đường vòng."
Tử Uyển vừa nói vừa gập tấm bản đồ lại, cất vào túi trữ vật. Giọng nàng vẫn lạnh lùng như thường lệ, nhưng ánh mắt không giấu được vẻ lo ngại.
"Độc chướng ở đây rất mạnh. Nếu không có chuẩn bị, chúng ta sẽ chết trước khi đi được nửa đường."
Nhược Yên lên tiếng, tay đã rút trong túi trữ vật ra năm viên thuốc nhỏ màu xanh ngọc. Đôi mắt nâu của nàng ánh lên vẻ chuyên nghiệp của một luyện đan sư lành nghề.
"Đây là Tị Độc Đan. Mỗi người một viên. Có thể chống lại độc chướng trong vòng một ngày. Nhưng chỉ một ngày thôi, vì vậy chúng ta phải băng qua đầm lầy trước khi thuốc hết tác dụng."
Mọi người lần lượt nhận thuốc và uống. Vị đắng của thảo dược lan tỏa trong khoang miệng, nhưng ngay sau đó là cảm giác mát lạnh dễ chịu lan khắp cơ thể. Một lớp màng mỏng trong suốt bao bọc lấy da họ, ngăn cách với không khí độc hại bên ngoài.
"Đi thôi. Nhớ bám sát nhau. Trong đầm lầy này có rất nhiều yêu thú ẩn nấp. Đừng ai tách ra."
Tử Uyển ra lệnh, rồi rút kiếm ra, bước xuống vùng lầy đầu tiên. Hàn băng linh khí từ chân nàng lan tỏa, đóng băng mặt bùn loãng thành một con đường tạm thời.
Họ đi trong im lặng, chỉ có tiếng bước chân lội bùn và tiếng sình lầy sủi bọt. Càng vào sâu, sương mù càng dày đặc. Những bóng đen thấp thoáng sau màn sương, có thể là cây cối, có thể là thứ gì đó khác.
"Đệ có cảm thấy gì không?"
Thiên Kiều thì thầm, tay đã nắm chặt chuôi kiếm.
"Có. Chúng ta đang bị theo dõi."
Lâm Phong đáp, dương khí trong đan điền đã bắt đầu sôi lên như một cơ chế cảnh báo tự nhiên. Cậu đã quen với cảm giác này, cảm giác của nguy hiểm sắp ập đến.
Đột nhiên, mặt đầm lầy trước mặt họ nổ tung. Một sinh vật khổng lồ trồi lên từ dưới lớp bùn đen, to như một ngôi nhà nhỏ. Nó có thân hình giống như con đỉa khổng lồ, nhưng miệng nó là một cái hố tròn với hàng trăm chiếc răng sắc nhọn xếp thành vòng tròn đồng tâm. Từ miệng nó, một thứ chất lỏng màu xanh lá cây phun ra, rơi xuống mặt bùn tạo thành những tiếng xèo xèo kinh tởm.
"Đầm Lầy Thôn Phệ Trùng! Yêu thú cấp bốn!"
Tử Uyển hét lên, rồi vung kiếm. Một lưỡi kiếm băng lao thẳng vào con quái vật, nhưng lớp da dày nhớt của nó khiến lưỡi kiếm trượt đi, chỉ để lại một vết xước nhỏ.
"Để ta!"
Thiên Kiều lao lên, ngọn lửa Hỏa Hồ bùng cháy dữ dội trên tay nàng. Nàng chém thẳng vào cái miệng đầy răng của con quái vật, ngọn lửa thiêu đốt những chiếc răng sắc nhọn. Con Thôn Phệ Trùng gầm lên đau đớn, lùi lại, nhưng rồi nó lại lao tới, nhanh hơn trước.
"Băng Phong Ấn!"
Lâm Phong giơ tay trái lên, một vòng tròn băng vàng kim hiện ra dưới thân con quái vật. Nhưng lớp bùn lầy quá dày, vòng tròn băng không thể đóng băng hoàn toàn. Con quái vật vẫn lao tới, cái miệng há rộng nhắm thẳng vào Ấu Vi.
"Á!"
Ấu Vi hét lên, thanh đoản kiếm trong tay nàng run rẩy. Nàng định chém tới nhưng chân bị mắc kẹt trong bùn.
"Không được!"
Lâm Phong lao ra, đứng chắn trước mặt Ấu Vi. Cậu dồn toàn bộ dương khí vào nắm đấm phải, ngọn lửa vàng kim bùng cháy sáng rực cả một vùng đầm lầy u tối.
"Liệt Hỏa Dương Quyền!"
Nắm đấm bùng cháy đấm thẳng vào miệng con quái vật. Lần này, ngọn lửa vàng kim xuyên thẳng qua lớp da dày, vào sâu bên trong cơ thể nó. Con Thôn Phệ Trùng gầm lên một tiếng cuối cùng, rồi đổ gục xuống, bùn đen bắn tung tóe khắp nơi.
"Xong rồi."
Lâm Phong thở hổn hển, rút tay ra khỏi xác con quái vật. Dương khí trong đan điền đã tiêu hao gần một nửa. Cậu quay sang nhìn Ấu Vi đang run rẩy sau lưng mình.
"Tỷ có sao không?"
"Không... không sao. Cảm ơn đệ."
Ấu Vi lí nhí, mặt đỏ bừng. Nàng cúi xuống, tay vân vê tà áo như thường lệ.
"Đừng khách sáo. Nhưng lần sau nhớ né ra nhé. Đừng có đứng im như thế."
"Nhưng chân tỷ bị kẹt..."
"Thì kêu lên. Đệ sẽ đến giúp."
Lâm Phong cười, rồi quay đi, để lại Ấu Vi đứng đó với trái tim đập thình thịch.
Họ tiếp tục hành trình. Mặt trời dần khuất sau màn sương mù dày đặc, và màn đêm bắt đầu buông xuống. Trong Hắc Thủy Đầm Lầy, ban đêm còn nguy hiểm hơn ban ngày gấp bội. Đó là lúc những con yêu thú săn mồi thức giấc.
"Chúng ta cần tìm chỗ nghỉ qua đêm. Không thể đi tiếp trong bóng tối được."
Tử Uyển nói, rồi chỉ tay về phía một mỏm đá nhô lên khỏi mặt đầm lầy. Đó là một ốc đảo nhỏ giữa biển bùn đen, trên đó mọc vài cây cổ thụ đã chết khô.
"Chỗ kia được không?"
"Tạm được. Lên đó."
Họ trèo lên mỏm đá, dựng trại tạm bợ dưới gốc cây khô. Nhược Yên lấy trong túi trữ vật ra ít lương khô và nước sạch, chia cho mọi người. Ấu Vi nhóm một đống lửa nhỏ bằng mấy cành cây khô, ánh lửa bập bùng xua tan đi bóng tối xung quanh.
"Tối nay ai canh gác?"
Thiên Kiều hỏi, miệng vẫn đang nhai lương khô.
"Chia làm hai ca. Ta và muội ca đầu. Dương Phong và Nhược Yên ca sau."
Tử Uyển phân công, giọng vẫn lạnh lùng như thường lệ.
"Tỷ nữa! Tỷ cũng muốn canh."
Ấu Vi lên tiếng, giọng lí nhí nhưng đầy quyết tâm.
"Muội còn nhỏ, cần ngủ nhiều. Để người lớn lo."
Thiên Kiều cười, xoa đầu nàng.
"Muội đâu còn nhỏ nữa! Muội mười bảy rồi!"
Ấu Vi phụng phịu, mặt đỏ bừng.
"Rồi rồi, người lớn. Vậy muội canh cùng ta ca đầu nhé."
Thiên Kiều cười lớn hơn, rồi ôm lấy Ấu Vi. Nàng vùng vẫy một chút, nhưng rồi cũng nằm im trong vòng tay của Thiên Kiều.
Lâm Phong ngồi tựa lưng vào gốc cây, nhìn lên bầu trời đầy sao qua màn sương mù. Cậu nghĩ về Nyxara, về sức mạnh khủng khiếp của nàng ta. Nghĩ về Thần Khí Điện, về hy vọng thức tỉnh Dương Mạch Bá Thể. Và nghĩ về những người phụ nữ đang ở bên cạnh cậu lúc này.
"Đệ đang nghĩ gì thế?"
Nhược Yên ngồi xuống bên cạnh cậu, đôi mắt nâu dịu dàng nhìn cậu.
"Đệ đang nghĩ về tương lai. Về những gì sắp xảy ra."
"Lo lắng à?"
"Ừ. Rất lo. Nyxara quá mạnh. Ngay cả Tam Tinh Trận cũng không thể làm nàng ta bị thương. Nếu chúng ta không tìm được cách ở Thần Khí Điện..."
"Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Như mọi lần."
Nhược Yên nắm lấy tay cậu, bàn tay nàng mềm mại và ấm áp.
"Bọn tỷ đã ở bên đệ từ ngày đầu tiên. Và sẽ ở bên đệ cho đến cuối cùng. Dù kết cục có thế nào đi nữa."
"Nhược Yên tỷ tỷ..."
"Suỵt. Đừng nói gì cả. Ngủ đi. Đêm mai lại phải đi tiếp rồi."
Nàng tựa đầu vào vai cậu, nhắm mắt lại. Lâm Phong ngồi đó, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nàng, và thấy lòng mình bình yên hơn một chút.
Nửa đêm, khi Thiên Kiều và Ấu Vi đang canh gác, một tiếng động lạ vang lên từ phía đầm lầy. Cả hai lập tức cảnh giác, tay nắm chặt vũ khí.
"Có gì đó đang đến."
Thiên Kiều thì thầm, ngọn lửa trong mắt nàng bùng lên.
Từ trong màn sương mù dày đặc, một bóng người bước ra. Không phải yêu thú. Mà là một ông lão râu tóc bạc phơ, mặc bộ pháp bào rách rưới, tay chống gậy gỗ. Ông ta đi trên mặt đầm lầy như đi trên đất bằng, không hề bị lún.
"Xin chào các vị khách lạ. Lâu lắm rồi mới có người dám băng qua Hắc Thủy Đầm Lầy."
Giọng ông ta khàn khàn, nhưng ấm áp đến lạ.
"Ông là ai?"
Tử Uyển đã tỉnh dậy từ lúc nào, tay đặt lên chuôi kiếm.
"Ta chỉ là một lão già sống ở vùng đầm lầy này thôi. Các vị đừng lo, ta không có ác ý. Ngược lại, ta muốn giúp các vị."
"Giúp bọn ta? Tại sao?"
"Bởi vì ta thấy các vị đang mang trên vai trọng trách lớn lao. Và bởi vì..."
Ông lão chỉ tay vào Lâm Phong đang ngủ say dưới gốc cây.
"Cậu ấy có Dương Mạch Bá Thể. Đã lâu lắm rồi ta mới thấy lại thể chất này."
Tất cả mọi người đều cảnh giác. Làm sao ông ta biết về Dương Mạch Bá Thể?
"Đừng nhìn ta như vậy. Ta không phải kẻ thù. Nếu ta muốn hại các vị, ta đã làm từ lúc các vị bước vào đầm lầy rồi."
Ông lão cười, rồi ngồi xuống bên đống lửa. Ánh lửa hắt lên gương mặt già nua nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời như sao.
"Thực ra, ta đã chờ đợi người mang Dương Mạch Bá Thể suốt mấy chục năm nay. Có một thứ ta cần trao cho cậu ấy."
"Thứ gì?"
"Một phần của bản đồ dẫn đến Thần Khí Điện. Nếu không có nó, các vị sẽ không bao giờ tìm được đường vào."