Hàng chục quả cầu năng lượng tím lao xuống như mưa sao băng, mỗi quả đều mang theo sức công phá khủng khiếp. Lâm Phong đứng ở trung tâm Tam Tinh Trận, dương khí trong đan điền cuồn cuộn chảy, hòa quyện với hỏa diễm của Thiên Kiều và hàn băng của Tử Uyển. Ba luồng sức mạnh đối nghịch nhưng lại bổ trợ cho nhau một cách hoàn hảo, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ bao quanh họ.
"Chống đỡ!"
Tử Uyển hét lên, và vòng xoáy năng lượng bùng nổ, đẩy lùi những quả cầu tím đang lao tới. Những tiếng nổ liên tiếp vang lên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Nhưng dù Tam Tinh Trận có mạnh đến đâu, số lượng quả cầu quá nhiều. Từng lớp phòng ngự bị bào mòn, và một quả cầu đã lọt qua, lao thẳng vào Thiên Kiều.
"Không!"
Lâm Phong lao ra khỏi vị trí, đẩy Thiên Kiều sang một bên. Quả cầu năng lượng tím sượt qua vai cậu, để lại một vết bỏng sâu hoắm. Máu tươi phun ra, nhuộm đỏ cả cánh tay.
"Đệ điên à! Ai bảo đệ đỡ cho tỷ!"
Thiên Kiều hét lên, nhưng Lâm Phong đã lăn ra xa, tay ôm lấy vai bị thương. Dương khí trong cơ thể cậu tự động chảy về vết thương, bắt đầu quá trình hồi phục. Nhưng đau đớn vẫn khiến cậu toát mồ hôi.
"Trận pháp của các ngươi cũng khá đấy. Nhưng vẫn chưa đủ."
Nyxara khoanh tay, đôi mắt tím quan sát họ với vẻ thích thú. Nàng không tấn công tiếp, như thể đang thưởng thức màn trình diễn của những con kiến trước mặt.
"Để ta."
Nguyệt Hoa bước lên, rút thanh kiếm bạc ra. Ánh sáng từ lưỡi kiếm tỏa ra dịu nhẹ như ánh trăng, nhưng ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp của một cường giả Kết Anh kỳ. Bà lao thẳng vào Nyxara, đường kiếm vẽ thành một vòng cung hoàn hảo.
Nyxara chỉ khẽ nghiêng người, đường kiếm sượt qua má nàng, cắt đứt vài sợi tóc bạc. Nàng đưa tay lên, ngón trỏ chạm nhẹ vào lưỡi kiếm của Nguyệt Hoa. Một luồng năng lượng tím từ đầu ngón tay nàng lan ra, và thanh kiếm bạc bắt đầu nứt vỡ.
"Kiếm tốt. Nhưng không đủ sắc."
Nàng búng tay, và Nguyệt Hoa bị đẩy bật ra xa, đập mạnh vào vách đá. Bà ho ra máu, cố gắng đứng dậy nhưng không nổi.
"Nguyệt Hoa cung chủ!"
Nhược Yên chạy lại, tay đã rút sẵn kim sang tán. Nàng nhanh chóng rắc thuốc lên vết thương của Nguyệt Hoa, nhưng ánh mắt nàng đầy lo lắng. Đối thủ này quá mạnh. Mạnh hơn bất cứ kẻ thù nào họ từng đối mặt.
"Ta không sao. Bảo vệ Dương Phong."
Nguyệt Hoa thì thầm, rồi nhắm mắt lại, linh lực trong cơ thể bà bắt đầu tự chữa lành.
Nyxara quay sang nhìn Lâm Phong. Nàng bước tới, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển nhè nhẹ. Bộ giáp bó sát màu đen ôm lấy thân hình hoàn hảo của nàng, từng đường cong như được tạc từ ngọc. Đôi mắt tím của nàng ánh lên vẻ tò mò, như một đứa trẻ vừa phát hiện ra món đồ chơi mới.
"Ngươi có Dương Mạch Bá Thể. Điều đó giải thích tại sao ngươi có thể phá được giáp của binh lính ta. Nhưng ngươi vẫn còn quá yếu. Ngươi thậm chí còn chưa khai phá được một phần trăm sức mạnh thực sự của nó."
"Vậy sao? Để xem một phần trăm đó làm được gì."
Lâm Phong đứng dậy, mặc cho vai vẫn còn đau nhức. Cậu tập trung toàn bộ dương khí vào tay phải. Dấu ấn vàng kim trên mu bàn tay cậu phát sáng rực rỡ, tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp như mặt trời. Một lưỡi kiếm ánh sáng vàng kim hình thành, nhưng lần này nó to hơn, sáng hơn, và sắc hơn bất cứ lần nào trước đây.
"Nguyệt Nhận!"
Lưỡi kiếm vàng kim lao thẳng vào Nyxara với tốc độ xé gió. Nàng không né tránh. Nàng giơ tay lên, một tấm khiên năng lượng tím hiện ra chặn đứng Nguyệt Nhận. Nhưng lần này, lưỡi kiếm không tan biến ngay lập tức. Nó cắt sâu vào tấm khiên, để lại một vết nứt dài trước khi kiệt sức.
Nyxara nhìn vết nứt trên tấm khiên, rồi nhìn Lâm Phong. Lần đầu tiên, trong đáy mắt nàng thoáng một tia kinh ngạc thực sự.
"Ngươi vừa làm nứt khiên của ta. Điều đó chưa từng xảy ra trước đây."
"Vậy thì quen dần đi."
Lâm Phong lao lên, lần này cậu không dùng Nguyệt Nhận nữa. Cậu dùng cả cơ thể mình. Nắm đấm phải bùng cháy Liệt Hỏa Dương Quyền, tay trái kết ấn Băng Phong Ấn. Hai luồng sức mạnh đối nghịch đồng thời lao vào Nyxara từ hai phía.
Nàng đỡ được ngọn lửa, nhưng lớp băng vàng kim đã đóng băng chân nàng trong một khoảnh khắc. Chỉ một khoảnh khắc thôi, nhưng đủ để Lâm Phong áp sát.
"Thánh Dương Chân Khí!"
Một luồng khí vàng kim từ lòng bàn tay cậu phóng ra, đập thẳng vào ngực Nyxara. Nàng lùi lại một bước. Chỉ một bước thôi, nhưng đó là lần đầu tiên nàng phải lùi bước kể từ khi đặt chân xuống thế giới này.
Cả chiến trường im lặng. Những tên lính Tinh Hà đứng sững, không thể tin vào mắt mình. Nữ Hoàng của chúng, người chưa từng bị ai đánh lùi, vừa phải lùi một bước trước một tên nhóc loài người.
Nyxara cúi xuống nhìn vết bỏng nhỏ trên ngực áo. Rồi nàng ngước lên nhìn Lâm Phong. Đôi môi nàng nở một nụ cười. Không còn là nụ cười kiêu ngạo nữa. Mà là nụ cười của một kẻ săn mồi vừa tìm thấy con mồi xứng tầm.
"Thú vị. Thực sự thú vị. Ngươi tên gì?"
"Lâm Phong. Còn ngươi?"
"Ta đã nói rồi. Nyxara, Nữ Hoàng của Đế Chế Tinh Hà. Và ta nghĩ... ta sẽ không giết ngươi vội."
Nàng vung tay, và tất cả binh lính Tinh Hà đồng loạt dừng tấn công. Những ống kim loại trên tay chúng hạ xuống. Cả thung lũng chìm trong im lặng.
"Ta sẽ cho ngươi thời gian. Một tháng. Trong một tháng nữa, ta sẽ quay lại. Nếu ngươi đủ mạnh để đánh bại ta, ta sẽ rút quân khỏi thế giới này. Nhưng nếu ngươi thua..."
Nàng bước tới gần Lâm Phong, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài tấc. Cậu có thể ngửi thấy mùi hương lạ lẫm từ cơ thể nàng, thứ mùi hương như hoa dại trên một hành tinh xa xôi nào đó.
"Ngươi sẽ thuộc về ta. Cả Dương Mạch Bá Thể lẫn linh hồn ngươi."
Nói rồi, nàng quay lưng bước đi. Cột sáng tím từ con tàu mẹ chiếu xuống, bao bọc lấy nàng. Trước khi biến mất, nàng quay lại nhìn Lâm Phong một lần nữa.
"Một tháng. Đừng làm ta thất vọng."
Rồi nàng tan biến vào cột sáng. Con tàu khổng lồ từ từ rút lui vào vết nứt không gian, mang theo toàn bộ đội quân xâm lược. Vết nứt trên bầu trời khép lại, và ánh mặt trời lại chan hòa khắp thung lũng.
Nhưng những gì để lại thì không thể hàn gắn dễ dàng. Những hố sâu hun hút, những bức tường đổ nát, và những xác chết nằm la liệt trên mặt đất. Mùi khói lửa và máu tanh nồng nặc trong không khí.
"Chúng... chúng rút lui thật sao?"
Ấu Vi thì thầm, giọng run run. Nàng vẫn còn ôm chặt túi bánh bao trước ngực, như một tấm bùa hộ mệnh.
"Tạm thời thôi. Chúng sẽ quay lại."
Tử Uyển tra kiếm vào vỏ, đôi mắt phượng nhìn lên bầu trời nơi vết nứt vừa biến mất. Gương mặt nàng vẫn lạnh lùng, nhưng bàn tay nàng run lên khi buông chuôi kiếm.
Lâm Phong đứng đó, nhìn lên bầu trời. Vai cậu vẫn còn đau nhức vì vết thương, nhưng tâm trí cậu đang ở một nơi khác. Nyxara. Nữ Hoàng Tinh Hà. Nàng ta mạnh đến mức khó tin. Ngay cả Tam Tinh Trận cũng không thể làm nàng bị thương. Chỉ có đòn tấn công cuối cùng của cậu là miễn cưỡng khiến nàng lùi một bước.
"Một tháng. Chúng ta chỉ có một tháng."
Cậu thì thầm, rồi quay sang nhìn mọi người.
"Chúng ta cần phải mạnh hơn. Tất cả mọi người."
"Thần Khí Điện."
Tử Uyển nói, giọng kiên định.
"Đó là hy vọng duy nhất của chúng ta. Nếu đệ có thể thức tỉnh hoàn toàn Dương Mạch Bá Thể ở đó, chúng ta sẽ có cơ hội."
"Nhưng một tháng có đủ không? Từ đây đến Thần Khí Điện đã mất ít nhất nửa tháng đường."
Thiên Kiều lo lắng hỏi.
"Vậy thì chúng ta sẽ đi nhanh hơn. Không nghỉ. Không dừng."
Lâm Phong đáp, giọng đầy quyết tâm.
Đêm hôm ấy, sau khi băng bó vết thương cho mọi người, Nhược Yên ngồi một mình bên bờ suối. Nàng nhìn dòng nước chảy, lòng đầy lo lắng. Một bàn tay đặt lên vai nàng. Là Lâm Phong.
"Tỷ đang nghĩ gì thế?"
"Tỷ đang nghĩ về nữ nhân đó. Nyxara. Nàng ta mạnh quá. Ngay cả sư tôn và Nguyệt Hoa cung chủ cũng không thể làm gì được nàng ta. Đệ thực sự nghĩ mình có thể đánh bại nàng ta trong một tháng sao?"
"Đệ không biết. Nhưng đệ biết một điều."
"Cái gì?"
"Đệ không thể để mất bất cứ ai trong số các tỷ. Dù phải đánh đổi bằng mạng sống của mình, đệ cũng sẽ bảo vệ mọi người."
Nhược Yên quay sang nhìn cậu, đôi mắt nâu long lanh dưới ánh trăng. Rồi nàng ôm chầm lấy cậu, siết chặt.
"Đừng nói vậy. Đừng nói về cái chết. Bọn tỷ cần đệ sống. Tất cả bọn tỷ đều cần đệ sống."
Lâm Phong vòng tay ôm lấy nàng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nàng. Cậu biết, phía trước là một trận chiến không cân sức. Nhưng cậu không có lựa chọn nào khác.
Sáng hôm sau, khi bình minh vừa ló dạng, đoàn thám hiểm lại lên đường. Lần này, họ không chỉ đi tìm câu trả lời cho Dương Mạch Bá Thể. Họ đi tìm hy vọng cuối cùng cho cả thế giới.
Và ở đâu đó trên bầu trời, bên kia vết nứt không gian, Nyxara đang ngồi trên ngai vàng của mình, nhìn xuống thế giới bên dưới. Trên môi nàng vẫn là nụ cười bí ẩn.
"Một tháng. Để xem ngươi làm được gì, Lâm Phong."