🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Cực Phẩm Đại Đệ Tử

Ch.23: Hòa Quyện

~9 phút đọc · 1640 từ · ⚠️ Báo cáo

Mật thất dưới lòng núi chìm trong thứ ánh sáng xanh dịu nhẹ từ những viên dạ minh châu. Không khí đặc quánh mùi mồ hôi và thứ hương thơm nồng nàn của dục vọng. Trên tấm đệm lớn trải giữa phòng, bốn cơ thể trần trụi đan vào nhau.

Lâm Phong nằm ngửa, toàn thân nóng ran. "Thằng nhỏ" của cậu đã cương cứng từ lúc ba nữ nhân cùng cởi bỏ y phục trước mặt mình. Nó dựng đứng sừng sững, dài và thô, đầu nấm đỏ au bóng loáng dưới ánh sáng mờ ảo.

Nhược Yên là người đầu tiên bước tới. Thân hình mảnh mai với bộ ngực nhỏ nhắn nhưng đầy đặn, hai đầu ngực hồng phấn đã cương cứng từ lúc nào. Cặp mông tròn căng mọng đong đưa theo từng bước chân. Nàng quỳ xuống bên cạnh cậu, đôi mắt nâu dịu dàng nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Đừng lo. Để tỷ chăm sóc đệ."

Nàng thì thầm, rồi cúi xuống. Đôi môi mềm mại của nàng chạm vào môi cậu, nhẹ nhàng như cánh hoa đào. Nhưng nụ hôn ấy nhanh chóng trở nên sâu hơn, cuồng nhiệt hơn. Lưỡi nàng luồn vào miệng cậu, quấn quýt lấy lưỡi cậu. Mùi hương hoa nhài trên tóc nàng thoang thoảng trong không khí.

"Ư..."

Lâm Phong rên lên trong cổ họng khi bàn tay Nhược Yên bắt đầu di chuyển. Nàng vuốt ve ngực cậu, ngón tay lướt qua từng thớ cơ săn chắc, rồi từ từ đi xuống. Khi bàn tay nàng chạm vào "thằng nhỏ", cả người cậu run lên.

"To quá..."

Nhược Yên thì thầm, vành tai đỏ ửng. Nàng nhẹ nhàng vuốt dọc theo chiều dài của nó, cảm nhận từng đường gân nổi cuồn cuộn dưới lòng bàn tay. Rồi nàng cúi xuống, đôi môi chạm vào đầu nấm đỏ au.

"Á..."

Lâm Phong rên lên khi cảm nhận hơi ấm từ miệng nàng bao bọc lấy "thằng nhỏ". Nàng liếm nhẹ, đầu lưỡi ươn ướt lướt qua khe nhỏ trên đỉnh, nơi đang rỉ ra một giọt dịch trong suốt. Rồi nàng từ từ đưa nó vào sâu hơn.

"Đệt... Nhược Yên tỷ tỷ..."

Cậu nắm chặt lấy tấm đệm, toàn thân căng cứng. Cảm giác ấm áp và ẩm ướt từ miệng nàng khiến cậu suýt bắn ra ngay lập tức.

Thiên Kiều đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng ấy, đôi mắt xanh biếc long lanh. Nàng bước tới, quỳ xuống phía sau Nhược Yên. Bàn tay nàng đặt lên eo Nhược Yên, rồi từ từ vuốt xuống cặp mông căng tròn.

"Nhược Yên tỷ tỷ, để muội giúp tỷ."

Thiên Kiều thì thầm, rồi cúi xuống. Lưỡi nàng lướt dọc theo khe mông Nhược Yên, khiến nàng khẽ rùng mình nhưng vẫn không ngừng việc đang làm. Miệng nàng vẫn tiếp tục di chuyển lên xuống trên "thằng nhỏ" của Lâm Phong.

Tử Uyển đứng ở góc phòng, quan sát mọi thứ. Gương mặt nàng vẫn lạnh, nhưng đôi mắt phượng đã nồng ấm hơn bao giờ hết. Nàng bước tới, ngồi xuống bên cạnh Lâm Phong.

"Để ta giúp đệ."

Nàng thì thầm, rồi cúi xuống hôn cậu. Môi nàng mát lạnh, nhưng chiếc lưỡi bên trong lại ấm áp đến lạ. Trong khi Nhược Yên vẫn tiếp tục ở phía dưới, Tử Uyển hôn cậu say đắm. Lâm Phong bị kẹp giữa hai cảm giác, đầu óc quay cuồng.

"Đến lúc rồi."

Thiên Kiều ngẩng lên, rồi nhẹ nhàng kéo Nhược Yên ra. Nàng đỡ Nhược Yên nằm xuống bên cạnh Lâm Phong, rồi trèo lên người cậu.

"Bây giờ là lúc hòa quyện ba loại âm khí."

Nàng nói, rồi từ từ hạ người xuống. "Cô bé" ấm nóng và ướt át của nàng dễ dàng nuốt trọn "thằng nhỏ" vào sâu bên trong. Cả hai cùng rên lên.

Thiên Kiều bắt đầu di chuyển, những cú ấn xuống mạnh mẽ và dứt khoát. Bộ ngực đồ sộ rung lên bần bật theo từng nhịp. Nhưng lần này, nàng không làm một mình. Tử Uyển áp sát vào người cậu từ bên trái, bộ ngực đầy đặn ép vào cánh tay cậu. Nhược Yên nằm bên phải, tay nàng vuốt ve ngực cậu.

Rồi Tử Uyển cúi xuống hôn Thiên Kiều. Hai nữ nhân hôn nhau say đắm ngay trên người Lâm Phong, lưỡi họ quấn quýt, môi họ mút lấy nhau. Thiên Kiều vẫn không ngừng di chuyển, "cô bé" của nàng siết chặt lấy "thằng nhỏ", co bóp theo từng nhịp.

Nhược Yên cũng không đứng ngoài. Nàng cúi xuống, môi nàng chạm vào ngực Lâm Phong, đầu lưỡi liếm nhẹ quanh đầu ngực cậu. Rồi nàng di chuyển xuống thấp hơn, lưỡi nàng lướt dọc theo bụng cậu, xuống đến tận gốc "thằng nhỏ" đang ra vào trong Thiên Kiều.

"Ư... đệt... các tỷ..."

Lâm Phong rên lên, toàn thân run rẩy. Ba luồng âm khí khác biệt cùng lúc chảy vào cơ thể cậu. Hàn băng linh khí của Tử Uyển mát lạnh. Hỏa diễm yêu khí của Thiên Kiều nóng bỏng. Mộc linh khí của Nhược Yên dịu dàng như nước mùa thu. Chúng hòa quyện với dương khí trong đan điền, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ.

"Đến lượt tỷ."

Thiên Kiều đột nhiên dừng lại, rồi trèo xuống. Nàng đỡ Nhược Yên dậy, nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống đệm. Nhược Yên nhắm mắt, ngực phập phồng vì hồi hộp. Nàng biết sắp đến lượt mình.

"Tỷ sẵn sàng chưa?"

Thiên Kiều hỏi, giọng dịu dàng. Nhược Yên gật đầu, mắt vẫn nhắm nghiền.

Lâm Phong trèo lên người Nhược Yên. "Thằng nhỏ" của cậu vẫn cương cứng, ướt đẫm dịch của Thiên Kiều. Cậu nhìn xuống "cô bé" của Nhược Yên, nơi hai cánh môi ẩm ướt khép chặt, màu hồng phấn non nớt, xung quanh là vài sợi lông đen mềm mại.

"Đừng sợ. Tỷ tin đệ."

Nhược Yên thì thầm, đôi mắt nâu mở ra nhìn cậu đầy tin tưởng.

Lâm Phong từ từ đưa "thằng nhỏ" vào. Nó vừa khít, căng tràn, ấm áp. Nhược Yên khẽ rên lên, môi cắn chặt. Cậu di chuyển chậm rãi, nhẹ nhàng, sợ làm nàng đau.

"Nhanh hơn đi. Tỷ chịu được mà."

Nhược Yên thì thầm, tay nàng siết chặt lấy vai cậu.

Lâm Phong tăng tốc. Những cú ấn xuống sâu đến tận gốc, "cô bé" của Nhược Yên siết chặt lấy "thằng nhỏ", ấm áp và ẩm ướt. Nàng rên lên, toàn thân run rẩy. Mộc linh khí từ cơ thể nàng chảy vào đan điền cậu, dịu dàng như dòng suối mát.

Thiên Kiều và Tử Uyển không đứng ngoài cuộc vui. Thiên Kiều nằm xuống bên cạnh Nhược Yên, tay nàng vuốt ve ngực nàng, môi nàng hôn lên cổ nàng. Tử Uyển áp sát vào lưng Lâm Phong, bộ ngực đầy đặn ép vào lưng cậu, tay nàng vuốt ve cơ bụng cậu.

Bốn cơ thể quấn quýt vào nhau, không còn ranh giới nào nữa. Tiếng rên rỉ, tiếng thở gấp, tiếng va chạm da thịt hòa quyện vào nhau trong căn mật thất nhỏ.

"Đệ... đệ sắp..."

Lâm Phong rên lên, toàn thân căng cứng.

"Cùng lúc đi. Cả bốn chúng ta."

Thiên Kiều thì thầm, tay nàng vẫn không ngừng vuốt ve Nhược Yên.

Và rồi Lâm Phong bùng nổ. Từng đợt tinh dịch nóng hổi phun trào vào sâu bên trong Nhược Yên. Cùng lúc đó, ba luồng âm khí ồ ạt chảy vào đan điền cậu, dung hòa với dương khí đang cuồn cuộn. Cả bốn người cùng run rẩy, cùng đạt đến đỉnh điểm của khoái cảm.

Một lúc lâu sau, họ mới từ từ buông nhau ra. Nhược Yên nằm gục trên ngực cậu, thở hổn hển. Thiên Kiều nằm bên trái, tay vẫn vuốt ve lưng cậu. Tử Uyển nằm bên phải, mắt nhắm nghiền, gương mặt lạnh lùng giờ đây dịu dàng đến lạ.

"Đệ thấy thế nào?"

Thiên Kiều hỏi, giọng khàn đặc.

"Khác hẳn ạ. Ba luồng âm khí đang chảy trong kinh mạch đệ, dung hòa với dương khí. Cảm giác như... như cả thế giới đang nằm trong tay đệ vậy."

Lâm Phong đáp, giọng vẫn còn run.

"Vậy là tốt rồi. Dương Mạch Bá Thể của đệ đã ổn định. Nhưng đừng có chủ quan. Sau này vẫn cần tiếp tục tu luyện."

Tử Uyển nói, rồi nàng khẽ cử động. "Cô bé" của nàng vẫn còn ươn ướt, dính đầy tinh dịch của cậu từ lúc trước.

"Đêm nay, cả bốn chúng ta sẽ ngủ cùng nhau."

Thiên Kiều tuyên bố, rồi kéo tấm chăn mỏng đắp lên người cả bốn.

"Nhưng đây là lần cuối cùng ở mật thất. Từ mai, phải quay về tu luyện bình thường thôi."

Tử Uyển bổ sung, giọng đã trở về vẻ lạnh lùng thường ngày.

Lâm Phong nằm giữa ba nữ nhân, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể họ. Thiên Kiều nóng bỏng, Tử Uyển mát lạnh, Nhược Yên dịu dàng. Ba loại nhiệt độ, ba mùi hương, ba vẻ đẹp khác biệt.

"Đệ đúng là thằng may mắn nhất thế gian này."

Cậu thì thầm, rồi nhắm mắt lại.

"Thiên Dương Thánh Điển - Tầng 3: Dương Cương Bá Thể. Tiến độ: 50%."

Dòng chữ vàng hiện lên trong tâm trí cậu trước khi cậu chìm vào giấc ngủ.

Bên ngoài mật thất, trăng đã ngả về phía tây. Bình minh sắp đến. Nhưng trong căn phòng kín dưới lòng núi, bốn con người vẫn ngủ say trong vòng tay nhau. Họ đã vượt qua một ranh giới không thể quay lại. Và từ nay về sau, số phận của họ đã gắn chặt với nhau, không thể tách rời.

💬 Bình luận