Long thật sự không đi triển lãm.
Duy biết vì Linh hỏi trong nhóm có ai cần mua vé hộ không, hắn xem tin nhắn rồi im lặng. Chuyện ấy không đáng để bận tâm. Long đã nói bận, người trưởng thành có lịch riêng, hơn nữa Duy chính là người gọi buổi đi chơi đó là hoạt động của nhóm sau khi bảo hắn xếp hàng.
Cậu vẫn bực suốt chiều thứ Bảy.
Tuấn Anh giữ đúng lời, cư xử tự nhiên và dành phần lớn thời gian chụp chi tiết thiết kế để tham khảo. Linh đi cùng bạn gái, một biên tập viên tên Vy có khả năng nhìn một tấm áp phích mười giây rồi tìm ra lỗi chính tả. Bốn người uống cà phê sau buổi xem, nói chuyện công việc, phim mới và giá thuê nhà. Không ai hỏi Long. Chỉ có Duy hai lần nhìn nhầm một người mặc sơ mi tối màu ở phía cửa, sau đó tự thấy mình ngu.
Tối ấy, Long nhắn Về chưa? lúc mười giờ bốn mươi.
Duy trả lời: Chưa. Đang vui
Long thả ngón cái.
Duy nhìn biểu tượng nhỏ một lúc, xóa ba câu đã gõ rồi chỉ gửi ảnh Linh và Vy đang tranh luận trước quầy bánh. Long không trả lời thêm. Cậu ghét chính mình vì đã cố tình trả lời mập mờ, biến câu Về chưa? quen thuộc thành một bài kiểm tra mà Long không hề biết mình đang tham gia.
Sáng thứ Hai, họ gặp nhau trong phòng dựng của nhà sản xuất. Campaign đã bước vào giai đoạn quay thử. Phim chính không còn dùng tuyến của Duy, nhưng chuỗi nội dung của cậu cần dùng chung diễn viên, bối cảnh và một ngày quay để giữ chi phí. Mọi chi tiết tưởng như rất nhỏ - màu chiếc điện thoại, thời điểm thông báo hiện, ngón tay dừng trên màn hình bao lâu - đều có thể làm thông điệp chuyển từ gợi nhắc sang giám sát.
Hạnh ngồi giữa đạo diễn và giám đốc nghệ thuật, xem ba bản dựng thử. Linh ở ngoài hành lang giải quyết việc client muốn thêm sáu phiên bản theo tỷ lệ dọc nhưng không tăng ngân sách. Tuấn Anh ghi chú chuyển động. Duy và Long ngồi cuối phòng, giữa hai người là một túi bánh quy chưa ai mở.
Bản thứ nhất quá nhanh. Bản thứ hai quá buồn. Ở bản thứ ba, nữ diễn viên nhìn thông báo rồi mỉm cười, khiến cả căn phòng đồng loạt nhăn mặt.
“Không ai được điện thoại nhắc mà cười thế.” Duy nói.
Đạo diễn hỏi: “Vậy phản ứng gì?”
“Không cần phản ứng. Chỉ dừng lại một nhịp.”
Long nói bên cạnh: “Và để cô ấy tự đóng máy, đừng cắt sang giao diện làm hộ.”
Duy gật. Hai người nói gần như cùng lúc, không cần nhìn nhau. Đạo diễn tua lại, đánh dấu khung hình. Hạnh quay xuống, mừng húm: “Hai đứa có thể như thế này ở văn phòng không?”
“Bọn em vẫn thế mà chị.” Duy đáp.
“Trong một thế giới khác à?” Hạnh nhăn mặt, gật gù.
Cả phòng cười. Long lấy một chiếc bánh trong túi, bẻ đôi, đưa nửa có nhiều sô-cô-la hơn cho Duy mà vẫn nhìn màn hình. Cử chỉ tự nhiên đến mức cậu nhận trước khi kịp nghĩ. Khi nhận ra Hạnh đang nhìn, Duy lập tức nhét cả miếng vào miệng.
Buổi duyệt kéo dài tới chiều. Cuối cùng, Hạnh chốt được bản thử, nhưng phía client gửi thêm feedback ngay khi mọi người chuẩn bị về: họ muốn thay toàn bộ câu kêu gọi hành động, vì chữ “giữ lại” có thể mang nghĩa tiêu cực ở một thị trường khác. Hạnh gọi Linh vào một cuộc họp gấp. Duy được giao viết sáu lựa chọn mới trước chín giờ sáng; Long phải kiểm tra khả năng thích ứng với các nội dung còn lại.
“Em làm ở nhà.” Duy nói khi cả nhóm quay lại văn phòng.
Long nhìn mưa đang trắng ngoài cửa kính: “Ở lại đi. Đỡ mất một tiếng ngoài đường.”
“Anh sợ em làm không kịp à?”
“Anh sợ em gửi câu đầu tiên lúc hai giờ rồi sáng mai bảo mất mạng.”
“Em đã dùng lý do đó một lần.”
“Nên anh nhớ.”
Duy ở lại.
Đến mười giờ, dãy bàn chỉ còn ánh đèn trên khu của hai người. Bảo vệ đã tắt một nửa đèn hành lang; máy lạnh chuyển sang chế độ ban đêm, tiếng gió nhỏ hơn làm những âm thanh vụn trở nên rõ: ngón tay Long gõ phím, tiếng Duy vò giấy, một chiếc xe máy rồ ga dưới đường.
Họ loại mười tám câu. Hạnh từ nhà nhắn giữ lại bốn. Long phản đối hai vì đi quá xa tính năng. Duy bảo hắn đang đọc bằng não của luật sư, Long nói cậu đang viết bằng lòng tự trọng bị client làm tổn thương.
“Chọn câu này nhé.” Duy chỉ lên màn hình: “Chọn điều đáng để bạn dành thời gian.”
“Nghe như thương hiệu quyết định thứ gì đáng.”
“Thế chữ ‘bạn’ ở đó để làm gì?”
“Trang trí.”
“Anh khó tính vừa thôi?”
“Em viết tốt hơn được.”
Duy lùi ghế, khoanh tay: “Anh có biết câu đó gây áp lực kinh khủng không?”
Long ngừng gõ: “Câu nào?”
“Em viết tốt hơn được. Anh cứ nói như thể trong đầu anh có một phiên bản em giỏi hơn, còn em phải chạy theo cho kịp.”
“Anh không nghĩ thế.”
“Thế anh nghĩ gì?”
Long xoay ghế về phía cậu. Ánh sáng màn hình làm nét mặt hắn bớt rõ, chỉ đôi mắt vẫn giữ nguyên sự tập trung khó tránh: “Anh nghĩ em đủ giỏi để tự nhận ra câu nào phù hợp hơn. Chỉ là đôi khi em quá thích một câu nên không muốn bỏ nó.”
Duy im.
“Anh không chờ một phiên bản khác.” Long nói. “Anh đang nói với em.”
Giọng hắn không dịu như ở B2, nhưng có cùng sự thẳng thắn khiến Duy không còn chỗ trốn sau chuyện công việc. Cậu quay lại màn hình, xóa câu vừa bảo vệ. Sau vài phút, Duy viết: Dành thời gian theo cách của bạn.
Long đọc rồi gật: “Câu này.”
“Em biết.”
“Ừ.”
Không khí giữa họ lắng xuống. Một giờ sau, sáu lựa chọn đã thành ba, ba thành hai. Hạnh duyệt câu cuối qua tin nhắn lúc mười một giờ bốn mươi và bảo cả hai về. Duy gửi tệp cho Linh, khép máy tính, mới nhận ra mình đói.
“Pantry còn mì.” Long nói.
“Anh gắn camera trong bụng em à?”
“Nó kêu.”
“Bụng ai chả kêu.”
“Của em có thái độ.”
Hai người tìm được một cốc mì và nửa gói bánh quy. Long đun nước, Duy ngồi lên mép quầy đọc thành phần như thể có nhiều lựa chọn. Cậu xé gói rau sấy, nhặt những miếng hành nhỏ ra nắp.
Long nhìn: “Đưa đây.”
“Gì?”
Hắn cầm nắp, nhặt giúp phần còn lại nhanh hơn Duy vì ngón tay dài và kiên nhẫn hơn: “Em mà làm thì nước nguội.”
“Anh chiều em thế này, sau em hư thì sao?”
Long không ngẩng lên: “Em còn hư thêm được à?”
Duy cười, nhưng câu đùa không đẩy được cảm giác khác đi. Hắn nhớ cậu ghét hành, nhớ cậu chưa ăn, nhớ từng lý do nói dối khi trễ deadline. Những chi tiết gom lại không còn giống một chuỗi tình cờ, mà Duy vẫn không biết nên gọi chúng là gì nếu không muốn tự biến mình thành cậu trai mười sáu tuổi nghĩ quá nhiều vì một túi cá viên.
“Anh đối xử với ai cũng thế à?” Duy hỏi.
Long đặt nắp mì xuống: “Thế nào?”
“Nhớ mấy thứ vô dụng.”
“Không.”
“Sao lại nhớ của em?”
Long tựa một tay lên quầy. Khoảng cách giữa họ thu lại rất chậm, không phải vì ai tiến tới mà vì Duy đang ngồi cao hơn bình thường, còn hắn đứng ngay trước mặt. Từ vị trí này hai người gần ngang tầm mắt; sáu centimet vẫn còn đó nhưng không đủ làm một nơi ẩn nấp.
“Em thật sự không biết à?” Long hỏi.
Duy biết có một câu trả lời đang đứng giữa hai người. Hắn không nói ra, có lẽ vì muốn cậu tự bước nửa bước cuối cùng. Cậu có thể chỉ cần gật, hoặc hỏi lại bằng giọng không đùa.
Điện thoại Long rung trên mặt quầy.
Cả hai cùng nhìn xuống. Linh gọi.
Long nghe máy, vẫn đứng nguyên chỗ: “Ừ, em đây.”
Trong khi Linh hỏi về một phiên bản câu chữ, Duy trượt khỏi mép quầy, lùi ra. Cậu cầm cốc mì mang về bàn, mở máy tính như thể một việc rất gấp vừa xuất hiện. Tim đập nhanh tới mức bực bội.
Cuộc gọi chỉ kéo dài hơn một phút. Long quay lại, dừng cạnh bàn Duy: “Linh nhìn nhầm file.”
“Em biết mà, câu của em hoàn hảo.”
Hắn không cười: “Lúc nãy - ”
“Lúc nãy em đói nên hỏi ngu.” Duy cuộn mì, thổi một hơi. “Đừng tưởng em đang phỏng vấn tình cảm của anh. Tài liệu chống Nguyễn Vũ Long cần cập nhật trí nhớ thôi.”
“Vẫn còn tài liệu đó à?”
“Dày ba mươi trang.”
“Có mục anh đẹp trai không?”
Nhịp quen thuộc đã trở lại. Duy bám lấy nó: “Tài liệu ghi sự thật.”
Long nhìn cậu hồi lâu. Hắn không có vẻ thất vọng, chỉ hơi ngỡ ngàng, như thể cuối cùng đã hiểu Duy để ý đến mình nhiều hơn những gì cậu vẫn thừa nhận. Hắn có thể hỏi tiếp, ép cậu thừa nhận điều vừa xảy ra. Hắn không làm thế.
“Ăn đi.” Long nói. “Anh tắt máy.”
Trên đường xuống hầm, họ đứng ở hai phía thang máy. Tấm inox phản chiếu khoảng trống vừa đúng nửa bước giữa hai người. Duy kể một câu chuyện vô nghĩa về bảo vệ tầng bảy ngủ gật, Long đáp vừa đủ. Không ai chạm vào điều đã suýt xảy ra trong khu bếp chung.
Ở B2, Long đưa cậu tới cạnh xe rồi cúi kiểm tra lốp sau. “Em chưa bơm à?”
“Em quên.”
“Mai để xe ở đây. Anh đưa đi.”
“Em tự đi được.”
Long ngẩng lên, dừng một nhịp rồi sửa: “Vậy mai em tự đi bơm. Nhắn anh khi xong.”
Duy nhận ra hắn đã nhớ lời đừng cứu em khi em chưa cần. Cảm giác ấy chạm vào cậu còn nguy hiểm hơn khoảng cách trong khu bếp chung.
“Anh quản lý lốp xe em làm gì?” cậu hỏi.
“Tài sản rủi ro.”
“Em tưởng dữ liệu chưa đủ.”
Long đứng thẳng: “Đủ để biết em sẽ quên.”
Duy đội mũ, che đi nửa khuôn mặt. Trước khi chạy, cậu nói: “Về nhắn em.”
“Anh biết.”
Đêm ấy, tin Về rồi của Long đến lúc mười hai giờ ba mươi tám. Duy thả ngón cái, đặt điện thoại xuống rồi lại cầm lên.
Cậu muốn hỏi câu trong khu bếp chung còn dang dở. Cuối cùng chỉ nhắn: Mai nhớ gọi em dậy
Long: Mấy giờ?
Duy: Bảy
Long: Đặt báo thức.
Duy: Thế cần anh làm gì?
Tin nhắn bên kia đến sau một khoảng lâu hơn bình thường.
Long: Anh cũng đang tự hỏi.
Duy không trả lời. Sáng hôm sau, đúng bảy giờ, Long vẫn gọi.