Duy biết chuyện Singapore từ Linh vào một chiều thứ Ba hoàn toàn bình thường.
Hai người đang rà lịch cho một tài khoản hàng tiêu dùng mới, dự kiến triển khai ở bốn thị trường trong khu vực. Linh kéo các mốc trong bảng tính, lẩm bẩm rằng nếu cả nhóm tiếp tục nhận việc mà không thêm người thì chị sẽ ngủ luôn dưới bàn. Đến dòng phân công strategy, chị dừng lại.
“Phần này phải có người dự phòng,” Linh nói. “Nếu Long nhận Singapore thì tháng sau mình không thể vừa bàn giao campaign cũ vừa chạy pitch mới.”
Con trỏ của Duy dừng giữa một ô ngày tháng: “Singapore nào ạ?”
Linh ngẩng lên. Chỉ trong khoảnh khắc vẻ mặt chị đổi, Duy biết đây không phải tin đồn linh tinh: “Mày chưa biết à?”
“Biết gì ạ?”
“Văn phòng khu vực mời nó sang làm strategy lead. Hình như một năm, có thể kéo dài. Chị tưởng nó nói với mày rồi?”
Duy nhìn màn hình. Những đường kẻ trong bảng tính đột nhiên rối rắm đến khó chịu. Một năm đủ để người ta bỏ lỡ bốn mùa campaign, đủ để bàn làm việc được giao cho người khác, đủ để câu về chưa? lệch múi giờ và mất dần ý nghĩa. Cậu nhấp vào ô vừa bỏ dở, gõ lại con số đã có sẵn.
“Sao chị lại tưởng ổng nói với em?”
Linh im một chút: “Vì hai đứa thân.”
“Bọn em chỉ là đồng nghiệp.”
“Ừ.” Chị không tranh luận. “Chuyện mới chính thức tuần trước. Nó chưa trả lời.”
Duy gật, như thể thông tin cuối cùng chỉ ảnh hưởng đến việc phân công nhân sự: “Vậy chị để hai phương án. Nếu anh ấy đi thì Quân vào từ đầu, đỡ phải bàn giao giữa chừng.”
Linh nhận ra sự bất thường trong thái độ của cậu: “Duy?”
“Em gửi lịch trước năm giờ.”
Cậu cúi xuống màn hình. Linh nhìn thêm một lúc rồi quay về bàn mình, không cố gắng khai thác gì thêm.
Long biết cuối tuần Duy phải về nhà ăn giỗ, biết mẹ cậu đau đầu gối khi trời mưa, biết hàng xóm tầng trên hát karaoke vào tối thứ Sáu, biết cậu có cuộc hẹn nha sĩ lúc ba giờ chiều mai vì đã nhắc hai lần rằng đừng quên. Hai người nhắn nhau gần như mỗi ngày, tranh luận về tất cả từ câu chữ trong campaign đến việc trứng ốp nên chín tới đâu. Hắn hỏi Duy đã về chưa ngay cả những đêm biết cậu ở nhà.
Nhưng hắn không nói mình có thể rời đi.
Duy thấy sự tổn thương ấy vô lý ngay khi nó xuất hiện. Long không nợ cậu báo cáo về một quyết định nghề nghiệp. Hai người chưa hẹn hò, chưa hôn, thậm chí cuộc trò chuyện gần nhất chạm vào tình cảm đã bị chính Duy kéo về thành chuyện tài liệu chống đối thủ. Cậu không thể vừa đóng cửa vừa giận người kia không bước vào.
Biết là một chuyện. Không giận được hay không là chuyện khác.
Chiều đó, Long gửi riêng một bản nghiên cứu cho tài khoản mới: Trang 18 có số liệu em cần.
Duy trả lời: Cảm ơn anh. Em sẽ xem.
Ba phút sau, hắn nhắn: Em bị hack à?
Duy: Không. Em đang làm việc.
Long: Em vẫn làm việc lúc nói linh tinh được.
Duy không trả lời.
Ngày thứ nhất, cậu chọn ghế bên kia phòng họp dù chỗ cạnh Long vẫn có cuốn sổ đặt lên. Khi hắn nhìn sang, Duy chỉ vào ổ điện ngay dưới chân mình: “Bên này tiện hơn.”
Long cầm cuốn sổ về, không nói.
Trong buổi làm việc, Duy vẫn đóng góp, vẫn phản bác khi cần, nhưng mọi câu đều hướng vào cả phòng. Cậu không bắt ánh mắt Long để xem hắn có đồng ý. Không gửi riêng câu đùa khi client nói “chỉ chỉnh rất ít” rồi đưa ra mười hai mục. Đến trưa, Long đặt một phần bánh mì không hành lên bàn Duy.
“Em đặt rồi.” Duy nói.
“Anh không thấy tên em.”
“Em ăn với Tuấn Anh.”
Đúng lúc ấy, Tuấn Anh đi qua, nghe thấy tên mình thì dừng lại. Duy nhìn cậu ta bằng ánh mắt đủ rõ. Tuấn Anh mất nửa giây mới hiểu nhưng phối hợp rất tử tế: “Vâng, bọn em… đặt cơm rồi.”
Long nhìn cả hai. Hắn không hỏi thêm, cầm túi bánh đi. Tuấn Anh đợi hắn khuất mới ghé xuống: “Em vừa nói dối sếp tương lai à?”
“Ảnh không phải sếp em.”
“Thế sao anh trông như vừa cãi nhau với người yêu?”
“Em muốn hết thử việc sớm không?”
Tuấn Anh giơ hai tay, rút lui.
Ngày thứ hai, Duy không nhờ Long gọi dậy. Cậu tới sớm, tự mua Americano và ngồi làm đến lúc mọi người về gần hết. Long hỏi cậu có cần đi nhờ qua tiệm bơm lốp không. Duy nói đã xử lý rồi, dù thật ra xe vẫn nằm ở nhà và cậu đi taxi. Hắn nhìn ra cửa kính nơi mưa đang rơi, hỏi: “Vậy em về thế nào?”
“Em tự về.”
“Anh biết em tự về được.”
“Thế tốt.”
Long đứng cạnh bàn thêm một nhịp. “Anh làm gì à?”
Duy ngẩng lên, nở nụ cười công sở hoàn chỉnh: “Không. Sao anh hỏi thế?”
“Em đang nói với anh như nói với client.”
“Client trả tiền cho em. Anh chưa được mức đó đâu.”
Câu sau nghe gần giống Duy thường ngày, nhưng Long không cười. Hắn chỉ nói: “Khi nào muốn nói thì nói.”
“Không có gì để nói.”
“Ừ.”
Long quay về bàn. Sự kiên nhẫn ấy đáng ra phải khiến Duy nhẹ nhõm. Trái lại, cậu muốn hắn hỏi tiếp, muốn bị buộc phải thừa nhận mình đã nghe chuyện từ người khác và thấy như vừa phát hiện một cánh cửa bí mật trong căn phòng tưởng đã quen.
Tối đó không ai nhắn về chưa?.
Duy nằm trên giường, điện thoại đặt úp trên ngực. Mười một giờ mười, cậu mở khung trò chuyện, thấy Long trực tuyến rồi tắt. Mười một giờ ba mươi, hắn không còn trực tuyến. Mười hai giờ, Duy tự nhắc người khởi đầu im lặng là mình.
Cậu vẫn không nhắn.
Ngày thứ ba, Hạnh gọi cả nhóm vào duyệt hướng cho tài khoản hàng tiêu dùng khu vực. Đây là một thương hiệu đồ uống muốn nói với nhóm người trẻ ở bốn nước bằng một ý tưởng thống nhất, trong khi dữ liệu cho thấy cách họ dùng sản phẩm khác nhau đáng kể. Singapore chuộng mua mang đi buổi sáng, Việt Nam mạnh ở tụ tập chiều tối, Thái Lan gắn với bữa ăn, còn Malaysia có yêu cầu riêng về chứng nhận và hình ảnh.
“Đừng lấy một hành vi ở đây rồi dán phụ đề bốn ngôn ngữ.” Hạnh nói. “Chị cần một điều chung nằm dưới các khác biệt.”
Long dẫn phần phân tích. Hắn nói về những khoảng nghỉ ngắn giữa nghĩa vụ và đời sống riêng, về cách sản phẩm thường xuất hiện lúc người dùng chuyển từ vai trò này sang vai trò khác: từ nhân viên thành bạn bè, từ sinh viên thành con cái trong nhà. Duy vừa nghe vừa ghi chú, nhận ra đây chính là kiểu tư duy khiến văn phòng Singapore muốn có Long. Hắn không chỉ giỏi rút ra một nhận định chính xác mà còn biết kết nối hàng loạt chi tiết, không ép chúng vào cùng một kết luận đơn giản.
Ý nghĩ đó đem lại niềm tự hào không có quyền tồn tại, theo sau là nỗi sợ càng vô lý hơn: ở một nơi lớn hơn, với những dự án rộng hơn, Long sẽ gặp vô số người có thể theo kịp hắn. Duy rồi sẽ thành một người mới hay cãi mà hắn từng làm chung ở văn phòng cũ.
Hạnh hỏi creative có gì. Duy trình bày một hướng dựa trên “khoảnh khắc đổi vai”, trong đó chai đồ uống đi qua nhiều bối cảnh mà không ép chúng giống nhau. Long hỏi hai câu về việc thương hiệu đóng vai trò gì. Duy trả lời gọn, không nhìn hắn lâu hơn cần thiết.
“Hai đứa hôm nay ngoan thế?” Hạnh nhận xét. “Chị thấy bất an.”
Linh cúi xuống máy tính. Tuấn Anh giả vờ ho.
Long nói: “Bọn em chuyên nghiệp.”
Duy tiếp lời: “Một người thôi ạ.”
Vài tiếng cười rải quanh bàn. Trong một giây mọi thứ gần như trở lại bình thường. Rồi Duy nhớ chỉ vài tuần nữa chiếc ghế cuối bàn có thể thuộc về người khác.
Buổi chiều, cậu nghe Quân chúc mừng Long ở khu bếp chung.
“Cơ hội tốt đấy.” Quân nói. “Sang regional một năm về khác hẳn.”
Long đáp gì đó Duy không nghe rõ. Cậu quay đi trước khi bước tới cửa, mang cốc rỗng về bàn.
Ba ngày tránh né không làm cảm giác dịu xuống. Nó chỉ khiến Duy mệt vì phải nghĩ xem hành động nào trông quá cố ý. Tối thứ Sáu, cả nhóm ở lại hoàn thiện hai hướng đầu tiên cho buổi duyệt thứ Hai. Hạnh về lúc mười một giờ sau khi dặn Duy đừng tự ý đổi toàn bộ phần mở. Linh kéo Tuấn Anh và Quân đi cùng để kịp chuyến xe cuối. Long vẫn trong phòng họp. Duy ngồi ngoài dãy bàn, sửa một câu đã ổn từ hai mươi phút trước.
Mười một giờ bốn mươi bảy, Long bước ra, khép máy tính rồi đứng đối diện bàn cậu: “Em đang làm gì?”
“Làm việc.”
“Không. Cái trò này.”
Duy không nhìn lên: “Trò gì?”
“Ba ngày nay em giận anh.”
“Ai rảnh.”
“Duy.”
Hắn chỉ gọi tên cậu bằng giọng đó khi thực sự nghiêm túc. Duy ghét việc nó luôn khiến tay mình dừng lại.
“Nếu anh muốn phê bình thái độ làm việc thì gửi email.” cậu nói.
“Anh không nói về công việc.”
“Thế em càng không hiểu.”
Long nhìn cậu vài giây rồi hỏi: “Em biết chuyện Singapore rồi à?”
Câu hỏi thẳng đến mức mọi lời giả vờ mất tác dụng. Duy ngẩng lên: “Chuyện của anh, em cần biết à?”
“Anh định nói.”
“Khi nào? Sau lúc nhận offer hay trước hôm bay?”
“Sau khi anh biết mình muốn gì.”
Duy bật cười, đóng máy tính: “Tốt. Thế anh biết chưa?”
“Chưa.”
“Vậy anh cứ nghĩ tiếp. Liên quan gì đến em?”
Long không trả lời ngay. Ngoài cửa kính, mưa từ đầu tuần vẫn chưa dứt, những vệt nước kéo ánh đèn thành phố thành các đường dài. Hắn chống hai tay lên mép bàn, không nhốt Duy vào ghế nhưng khiến khoảng không giữa họ không còn dễ lảng đi.
“Nếu không liên quan…” Long nói, “tại sao em giận?”
“Em không giận.”
“Em trả lại bánh mì.”
“Em có cơm.”
“Em nhờ Tuấn Anh nói dối. Em đi taxi hai ngày vì không muốn anh chở. Em gửi comment trong file thay vì quay sang nói khi anh ngồi cách em ba mét.”
Mỗi chi tiết hắn kể làm Duy thấy mình vừa trẻ con vừa bị nhìn quá kỹ. Cậu đứng dậy: “Anh theo dõi em à?”
“Em ở ngay trước mặt anh.”
“Thế thì anh nên quen với việc không phải chuyện gì của anh em cũng vui vẻ.”
“Anh đang hỏi chuyện gì.”
“Anh thật sự không biết?” Duy xách máy tính, đi về phía hành lang. “Strategy giỏi thế mà tự đoán đi.”
Long không giữ cậu. Hắn chỉ nói sau lưng: “Anh không muốn dùng Singapore để ép em trả lời điều em đã né hôm trước.”
Duy dừng lại.
Khu bếp chung lúc gần nửa đêm, gói hành sấy trên nắp mì, câu em thật sự không biết à? Tất cả trở lại quá rõ.
“Anh nghĩ nếu kể anh sắp đi, em sẽ làm gì?” Duy hỏi mà chưa quay lại.
“Anh không biết.”
“Em cũng không biết.”
“Nên anh đợi.”
Duy quay sang: “Đợi đến khi tự quyết xong rồi báo em, thế thì khác gì?”
“Khác ở chỗ đây là quyết định của anh. Anh không đặt nó lên em khi giữa mình chưa có gì rõ ràng.”
Câu cuối làm Duy tức đến nhói. “Đúng. Giữa mình có gì đâu.”
Long đứng im.
Duy nghe chính mình nói tiếp, nhanh và sắc như thể chỉ cần đủ mạnh thì sẽ không ai thấy phần run phía dưới: “Anh là gì của em mà em phải có ý kiến?”
Gương mặt Long không lạnh đi. Chỉ đóng lại rất khẽ, như một cánh cửa được người bên trong khép cẩn thận.
“Đấy chính xác là vấn đề,” hắn nói.
Không ai động trong vài giây. Tiếng máy lạnh trên đầu đã tắt, để văn phòng rộng trở nên im đến mức Duy nghe được tiếng mưa gõ vào kính.
Long cầm máy tính: “Về đi. Muộn rồi.”
Hắn bước vào phòng họp lấy áo. Duy đứng cạnh bàn, giận đến run tay và không biết mình giận ai hơn. Long đã giấu một quyết định có thể kéo dài một năm. Nhưng Duy cũng vừa dùng chính khoảng trống mình cố giữ để đẩy hắn ra, rồi nổi giận vì hắn tin khoảng trống ấy là thật.
Mười một giờ năm mươi tám. Duy đáng lẽ phải lấy xe, về nhà, để sáng mai cả hai trở lại làm đồng nghiệp chuyên nghiệp như cậu đã tự nhận suốt ba ngày.
Cậu đi về phía cuối hành lang.
Long đứng bên cửa kính, áo khoác vắt trên tay. Thành phố dưới chân bị mưa làm nhòe, biển hiệu và đèn xe hòa thành những mảng màu chuyển động. Hắn nghe bước chân nhưng không quay lại.
Duy dừng cách hắn hai bước: “Anh nghiêng về việc sẽ đi à?”
“Anh chưa quyết.”
“Vì sao anh muốn đi?”
“Dự án lớn hơn. Quyền quyết định nhiều hơn. Anh sẽ làm với nhiều thị trường thay vì chỉ nhận phần triển khai ở đây.” Long nói đều, không bán cơ hội cho cậu cũng không hạ thấp nó. “Nếu chỉ nhìn công việc, đáng để đi.”
“Còn nếu không chỉ nhìn công việc?”
Lúc ấy Long mới quay lại. “Em muốn anh nhìn gì nữa?”
Duy không trả lời được. Cậu muốn nói văn phòng này, mẹ hắn, cả nhóm, chiếc ghế cạnh ổ điện, hai cốc Americano, một người luôn chờ tin về rồi. Tất cả nghe nhỏ bé trước một cơ hội nghề nghiệp. Tất cả càng đáng xấu hổ nếu Long không đặt chúng cùng phía với cậu.
Long nhìn cậu một lúc rồi hỏi: “Em muốn anh đi không?”
“Tùy anh.”
“Không.” Giọng hắn vẫn bình tĩnh nhưng lần đầu có một cạnh sắc. “Anh đã nghe câu đó ba ngày rồi. Em muốn hay không?”
“Em muốn thì có nghĩa gì?”
“Ít nhất có nghĩa em chịu nói thật với anh.”
Duy bặm môi rất chặt. Long nhìn thấy; ánh mắt hắn hạ xuống môi cậu một khoảnh khắc rất ngắn rồi trở lại.
“Nếu em bảo đừng đi.” Duy nói, “Anh sẽ ở lại à?”
“Anh sẽ cân nhắc nó như một lý do thật.”
“Em không muốn thành lý do khiến anh bỏ cơ hội.”
“Anh không bảo em quyết định thay anh.” Long tiến lại một bước, khoảng cách chỉ còn vừa đủ cho Duy ngửi thấy mùi cà phê đã nhạt trên áo hắn. “Anh đang hỏi em có muốn anh ở đây không.”
Đó là khác biệt Duy vẫn luôn đòi hỏi trong công việc: đừng lấy quyền quyết định của cậu, nhưng hãy hỏi cậu muốn gì. Khi Long thật sự hỏi, cậu lại muốn trốn.
“Tại sao anh cần em muốn?”
“Duy.” Hắn thở ra, lần đầu vẻ mệt mỏi lộ rõ. “Em có thể không trả lời. Anh sẽ không ép. Nhưng đừng bắt anh nói hết một mình rồi giả vờ em không hiểu.”
Một câu thú nhận không đầy đủ, nhưng đủ làm mọi lối thoát của Duy bị bịt kín bưng. Long không nói yêu. Giữa hai người có lẽ chưa có thứ gì lớn đến thế. Hắn chỉ thừa nhận có một điều, và điều ấy đủ quan trọng để đứng cạnh Singapore trên bàn cân.
Duy nghĩ tới Phong, tới vẻ hoảng hốt sau nhà thể chất. Nghĩ tới Tuấn, người chỉ ôm cậu khi cửa phòng đã khóa. Cậu đã mất nhiều năm học cách không trao cho ai quyền từ chối mình thêm lần nữa. Muốn Long ở lại đồng nghĩa thừa nhận hắn có thể làm cậu đau.
Cõ lẽ im lặng thì an toàn hơn.
Long lùi nửa bước.
“Được.” hắn nói. “Không cần trả lời tối nay.”
Sự nhượng bộ ấy đáng lẽ phải là lối thoát Duy cần. Nhưng nhìn khoảng cách vừa được trả lại, cậu đột nhiên hiểu an toàn không phải lúc nào cũng đồng nghĩa không mất gì. Có những người sẽ thật sự rời đi nếu mình cứ bảo họ tùy ý. Không phải vì họ không quan tâm, mà vì mình đã không cho họ một lý do để tin sự quan tâm đó có cơ sở để hồi đáp.
Long quay người.
Duy đưa tay nắm cổ tay hắn.
Cả hai cùng khựng. Đây không phải một cú chạm vô tình dưới bàn, không phải Long đỡ khuỷu tay khi cậu đứng dậy quá nhanh. Ngón tay Duy siết quanh cổ tay ấm, cảm nhận nhịp mạch dưới da. Hắn có thể dễ dàng rút ra. Hắn không làm.
Duy nhìn bàn tay mình trước, rồi mới ngẩng lên: “Anh đừng đi.”
Long không nói ngay. Ánh mắt hắn đi qua gương mặt Duy chậm đến mức cậu có cảm giác mọi phòng tuyến đều bị nhìn thấy: cơn giận ba ngày, sự kiêu hãnh, cả nỗi sợ đang khiến tay cậu lạnh đi dù cổ tay trong tay mình vẫn ấm.
“Lý do?” hắn hỏi, giọng rất khẽ.
“Đừng được voi đòi Hai Bà Trưng.”
Khóe môi Long động, nhưng hắn không dùng nụ cười để giải cứu cậu: “Anh cần biết em nói vì team hay vì em.”
Duy muốn mắng hắn. Muốn bảo câu hỏi đó không công bằng khi chính Long đã có hàng tháng để biết, còn cậu chỉ có ba ngày để tưởng tượng sự vắng mặt. Nhưng hắn đã đúng: nếu cậu lại núp sau tập thể, câu đừng đi sẽ chẳng khác gì một cách giữ đồng nghiệp giỏi.
Cậu siết tay thêm một chút: “Vì em.”
Tiếng mưa ngoài kính dường như lùi xa. Long nhìn xuống chỗ Duy đang giữ mình, rồi xoay cổ tay để lòng bàn tay hai người chạm nhau. Hắn không nắm hẳn, chỉ để đó, cho Duy quyền buông trước.
“Anh chưa nhận offer,” Long nói. “Và trước khi biết em nghĩ gì, anh cũng chưa định nhận.”
“Anh vừa bảo nếu chỉ nhìn công việc thì đáng đi.”
“Anh không chỉ có công việc.”
Câu nói không phải lời hứa ở lại, càng chưa phải một định nghĩa cho hai người. Duy vẫn thấy nó đi thẳng vào ngực, rất nhói.
“Thế giờ sao?” cậu hỏi.
Long nhìn đồng hồ. Kim phút vừa qua mười hai giờ: “Giờ về ngủ.”
“Em vừa nói một câu khó như thế mà anh bảo đi ngủ?”
“Em muốn họp luôn à?”
“Ít nhất anh phải có phản hồi.”
“Anh đã nghe.”
“Thế thôi?”
Long cuối cùng khép tay, nắm lấy tay Duy một lần, chắc và ngắn. “Ngày mai anh trả lời.”
“Tại sao ngày mai?”
“Vì anh muốn em có thời gian hối hận.”
Duy lập tức rút tay: “Em hối hận rồi.”
“Nhanh thế?”
“Anh đi luôn đi.”
“Muộn rồi. Anh đã có bằng chứng.”
Nhịp đấu khẩu quay lại, nhưng không ai trong hai người có thể giả vờ chưa nghe thấy điều Duy vừa nói. Long khoác áo, cầm máy tính của cậu trước khi Duy kịp phản đối rồi đi về phía thang máy.
“Em tự cầm được,” Duy nói.
Long dừng, đưa máy lại ngay: “Ừ.”
Sự vâng lời bất ngờ khiến Duy hụt tay. Hắn nhìn cậu, dường như biết chính xác chuyện vừa xảy ra nhưng không chỉ ra. Hai người bước vào thang máy, mỗi người ôm một máy tính. Trong vách inox, khoảng cách nửa bước vẫn còn, chỉ có bàn tay họ buông bên hông gần nhau hơn trước.
Đến B2, Long hỏi: “Lốp bơm chưa?”
“Rồi.”
“Em về trước đi.”
“Còn anh?”
“Anh lấy xe.”
Duy đội mũ, nổ máy rồi vẫn đứng đó. Long mở cửa ô tô, nhìn sang: “Sao chưa đi?”
“Em đang kiểm tra tài sản công ty.”
Hắn tựa một tay lên nóc xe: “Anh sẽ nhắn khi về.”
“Ai cần.”
“Anh biết.”
Duy chạy ra khỏi tầng hầm. Mưa đã nhỏ lại, mặt đường phản chiếu đèn vàng thành những dải dài. Gió đêm lùa qua cổ áo nhưng cậu không thấy lạnh. Ở đèn đỏ, điện thoại rung trong túi; cậu không mở được, phải chờ đến khi về sảnh chung cư mới lấy ra.
Long: Ngày mai 12:00. Rooftop.
Duy: Để làm gì?
Long: Phản hồi.
Duy nhìn chữ đó, tim lại đập nhanh một cách vô lý.
Cậu gõ: Em bận
Long: Anh kiểm tra lịch rồi. Em trống.
Duy: Anh lại quản lý em?
Long: Anh mời. Em có thể không đến.
Một tờ lịch trống không đáng sợ. Một lời mời có quyền từ chối cũng không. Thứ đáng sợ là Duy biết ngày mai mình sẽ đến, dù câu trả lời của Long có thể đẩy mọi thứ ra khỏi vùng an toàn mà cậu đã giữ bấy lâu.
Cậu nhắn: Em sẽ đến để xem anh định nói linh tinh gì
Long thả biểu tượng ngón cái, rồi thêm một tin nữa.
Về chưa?
Duy đứng giữa sảnh nhà mình, nhìn hai chữ quen thuộc. Tối nay chúng không còn là một thói quen không tên. Cậu chụp cánh cửa thang máy vừa mở, gửi lại: Em về rồi
Long: Ừ. Ngủ đi, Lê Minh Duy.
Lần thứ hai Long gọi đầy đủ tên cậu, Duy đã biết mình sẽ nhớ mãi.