🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← [BL] Off the Record

Ch.14: Ghen đúng quy trình

~11 phút đọc · 2127 từ · · ⚠️ Báo cáo

Tuấn nhắn cho Duy vào chiều thứ Tư, sau gần một năm hai người chỉ tương tác bằng những lượt thích thưa thớt trên mạng xã hội.

Cuối tuần rảnh không? Anh vào Sài Gòn công tác. Ăn một bữa nhé.

Duy đọc tin nhắn ngay giữa cuộc họp kiểm tra kết quả campaign. Cậu không trả lời liền. Trên màn hình lớn, biểu đồ mức độ tương tác đang nhích lên đúng vùng họ dự đoán; Long đứng cạnh màn hình giải thích sự chênh lệch giữa hai nhóm khách hàng, giọng đều, cổ tay áo xắn đến khuỷu. Hắn nhìn sang khi Duy im lâu hơn bình thường, ánh mắt dừng ở điện thoại rồi trở lại với cả phòng.

Tuấn không phải người yêu cũ. Nếu ai hỏi, Duy luôn trả lời như thế, và về mặt kỹ thuật thì đúng. Hai người từng học chung đại học, từng ngồi sát nhau trong thư viện đến khi đầu gối chạm dưới gầm bàn, từng hôn trong căn phòng trọ khóa trái cửa. Tuấn cũng là người đã buông tay Duy ngay khi nghe tiếng bạn bè ngoài hành lang, rồi hôm sau cười và giới thiệu cậu là “thằng em hay bám” trước mặt cả nhóm.

Mối quan hệ không tên ấy chấm dứt bằng một câu cũng không có tên: Anh quý em, nhưng đừng làm chuyện này phức tạp.

Suốt một thời gian dài, Duy đã giả vờ mình cũng chỉ muốn đơn giản. Bây giờ nhìn lại, cậu không chắc điều đau nhất là Tuấn không chọn mình hay là việc cậu từng đồng ý đứng trong bóng tối để được giữ lại lâu thêm một chút.

Điện thoại sáng lần nữa.

Anh có chuyện công việc muốn hỏi em luôn. Không tiện thì thôi nhé.

Duy trả lời: Tối thứ Sáu. Gửi địa chỉ đi.

Cậu kể với Long vào tối hôm sau, khi hai người đang ngồi hai đầu bàn ăn nhà hắn, mỗi người một máy tính. Nói là kể thì cũng không hẳn. Duy thả thông tin xuống giữa câu chuyện về bản kế hoạch tháng tới bằng giọng cố tình thờ ơ: “À, mai em đi ăn với Tuấn.”

Long vẫn gõ: “Ừ.”

“Anh nhớ Tuấn không?”

“Không.”

“Cái người hồi đại học em kể - ”

“Anh nhớ.”

Duy nhìn hắn qua màn hình: “Sao vừa bảo không?”

“Anh nhớ chuyện. Không nhớ tên.”

“Đấy là trí nhớ có chọn lọc hay ghen có chọn lọc?”

Long nhấn lưu tài liệu, đóng một bảng số liệu rồi mới nhìn cậu: “Em muốn anh phản ứng thế nào?”

“Em báo để anh biết thôi.”

“Anh biết rồi.”

“Hết?”

“Em có muốn anh bảo em không được đi không?”

Duy lập tức cau mày: “Tất nhiên là không.”

“Vậy em đi đi.” Long mở máy tính lại. “Ăn xong nhắn anh.”

Câu trả lời hoàn toàn hợp lý, đúng những gì Duy muốn ở một người không coi cậu là tài sản. Vậy mà cậu vẫn thấy hơi cụt hứng. Cậu chọc thêm: “Tuấn đẹp trai đấy.”

“Ừ.”

“Hồi trước cả khoa thích.”

“Anh nghe rồi.”

“Anh không hỏi bọn em đã từng làm gì à?”

Ngón tay Long rời bàn phím. Hắn nhìn Duy một lúc, ánh mắt không lạnh nhưng đã thôi chiều theo: “Không. Khi nào muốn kể, em sẽ kể. Anh không hỏi để tự làm mình khó chịu rồi bắt em chịu trách nhiệm cho cảm giác đó.”

Duy biết mình nên dừng. Thay vào đó, cậu cười: “Người lớn ghê.”

“Anh hơn em hai tuổi.”

“Già.”

“Làm xong slide đi.”

Cuộc nói chuyện trôi sang việc khác. Chỉ có cảm giác hụt hẫng vô lý vẫn nằm lại, nhỏ như một hạt sạn trong giày. Duy tự nhắc mình Long đã nói rõ: hắn muốn Duy đi nếu Duy muốn. Đó là tin tưởng, không phải thờ ơ. Nhưng một phần cũ kỹ trong cậu vẫn nghe câu em đi đi thành em đi đâu cũng được, anh không giữ.

Tối thứ Sáu, Tuấn chọn một quán Nhật gần khách sạn. Anh đến trước, mặc áo cổ bẻ tối màu, tóc ngắn hơn hồi đại học và đeo nhẫn ở ngón áp út. Duy nhìn thấy chiếc nhẫn ngay khi Tuấn giơ tay gọi phục vụ, cảm giác đầu tiên không phải buồn hay nhẹ nhõm, chỉ là ngạc nhiên vì quá khứ có thể thu nhỏ lại nhanh đến thế.

“Em nhìn gì?” Tuấn hỏi.

“Nhẫn.”

Tuấn cười: “Tháng Mười cưới. Anh định gửi thiệp nhưng sợ em tưởng anh kiếm quà.”

“Em sẽ đi phong bì hai trăm để trả thù.”

“Em vẫn mỏ hỗn như xưa.”

“Anh ấy bảo thế là thương hiệu.”

Câu nói bật ra trước khi Duy kịp lọc. Tuấn ngẩng lên: “Anh ấy?”

Duy uống nước: “Đồng nghiệp.”

“Đồng nghiệp nào biết thương hiệu mỏ hỗn của em?”

“Đồng nghiệp kém may mắn.”

Tuấn không hỏi sâu. Anh kể về công ty mới, một hãng bán lẻ đang tìm agency cho chiến dịch cuối năm. Cuộc hẹn quả thật có chuyện công việc: Tuấn muốn Duy giới thiệu đầu mối bên account và hỏi xem thời điểm mở thầu có quá gấp không. Hai người nói gần một giờ về ngân sách, quy trình và những người bạn cũ. Khoảng gần gũi năm xưa không quay lại. Nó đã trở thành một phần lịch sử có thể đặt lên bàn mà không làm ai chảy máu.

Khi món tráng miệng được mang ra, Tuấn xoay cốc trà giữa hai tay: “Anh vẫn nợ em một lời xin lỗi.”

Duy im.

“Hồi đó anh hèn.” Tuấn nhìn thẳng cậu. “Anh muốn giữ em ở gần nhưng lại sợ người khác biết. Anh đã làm như thể em đòi hỏi quá nhiều, trong khi em chỉ muốn anh cư xử với em ngoài cửa giống trong phòng.”

Không có lời xin lỗi nào sửa được tuổi hai mươi của Duy. Nhưng cậu cũng không còn là người ngồi trong căn phòng trọ ấy, cố cười để Tuấn đỡ thấy có lỗi.

“Ừ,” cậu đáp. “Anh hèn thật.”

Tuấn thở ra, rồi cười: “Cảm ơn vì không lịch sự.”

“Em chuyên nghiệp thôi.”

“Người kia tử tế với em không?”

Duy nhìn màn hình điện thoại đặt úp bên cạnh. Long chưa nhắn. Điều đó không phủ nhận hàng chục việc hắn đã làm, nhưng bộ não cậu vẫn chọn đúng sự im lặng ấy để phóng to.

“Bọn em mới thử,” Duy nói. “Chưa biết.”

“Em mà chịu dùng chữ thử là nghiêm túc rồi.”

“Anh sắp cưới rồi thì đừng phân tích tình cảm người cũ.”

“Anh chưa bao giờ là người cũ.”

Duy nhìn Tuấn. Anh nhún vai, không né: “Đấy cũng là lỗi của anh.”

Câu nói đi theo Duy suốt đường về.

Mười một giờ hai mươi, cậu nhắn Long: Về muộn nhé.

Tin nhắn được đọc gần như ngay lập tức. Long chỉ thả biểu tượng ngón cái.

Duy nhìn biểu tượng ấy lâu đến mức tài xế phải hỏi lại địa chỉ. Cậu vốn định sang nhà Long; áo quần cho ngày mai vẫn ở đó, máy tính của hắn còn trong túi cậu vì hai người cầm nhầm lúc rời công ty. Nhưng một ý nghĩ bướng bỉnh nổi lên. Duy đọc địa chỉ căn hộ của mình, rồi ngồi tựa đầu vào cửa kính, tự bảo đó chỉ là vì cây cần tưới.

Cậu cố tình không báo khi xe dừng trước chung cư. Đến lúc đứng trong sảnh chờ thang máy, nhìn số tầng trên bảng điện tử phía trên cửa lần lượt giảm xuống, Duy mới biết mình đang làm gì. Cậu muốn điện thoại rung, muốn Long phá vỡ vẻ bình thản, hỏi cậu đang ở đâu, với ai, tại sao không về. Muốn một bằng chứng đủ ồn để lấn át những câu chuyện cũ.

Mười hai giờ lẻ hai, điện thoại rung thật.

Long gọi.

“Gì?” Duy nghe máy, cố không để sự đắc ý lọt vào giọng.

“Về đến đâu rồi?”

“Sảnh nhà em.”

Đầu dây bên kia im một nhịp: “Sao em về đó?”

“Nhà em mà.”

“Laptop anh ở trong túi em.”

“Mai em mang.”

“Ừ.”

Lại là tiếng ừ bằng phẳng ấy. Cửa thang máy mở. Duy bước vào, dựa lưng lên vách inox lạnh: “Anh gọi chỉ để hỏi laptop à?”

“Không.” Long thở ra rất khẽ. “Anh muốn biết em đã về an toàn.”

Câu trả lời thẳng làm niềm vui vụn vặt trong Duy sáng lên. Cậu nhìn hình mình phản chiếu trên cánh cửa: “Anh quan tâm à?”

“Ừ.”

“Thế thôi?”

Long im lâu hơn. Khi hắn nói, giọng không còn mềm: “Em muốn gì nữa?”

“Không có gì.”

“Duy.”

Nụ cười trên môi cậu chậm lại.

“Anh không thích.” Long nói.

“Không thích gì?”

“Việc em cố làm anh ghen.”

Con số tầng mười ba sáng lên rồi tắt. Duy nhìn nó, phản xạ đầu tiên là cười cho nhẹ: “Em đùa thôi.”

“Anh biết. Anh không thích việc em phải kiểm tra anh để biết anh có quan tâm không.”

Câu ấy chạm đúng nơi Duy vẫn cố giấu, khiến cậu lập tức dựng gai: “Thế anh có bao giờ nói đâu.”

“Anh đang nói.”

“Sau khi em phải hỏi.”

“Anh nhắn em mỗi ngày. Anh nhớ em ăn gì, mấy giờ em có cuộc họp, em về nhà chưa. Anh -” Long ngừng lại, như đang cố giữ giọng bình tĩnh. “Anh tưởng những việc đó đủ rõ.”

“Em không đọc được suy nghĩ của anh.”

“Vậy em có thể hỏi. Không cần dùng một người từng làm em đau để xem anh phản ứng.”

Cửa thang máy mở ở tầng Duy. Cậu không bước ra ngay, phải giơ tay chặn cửa khi nó sắp khép lại: “Anh đang trách em đi ăn với Tuấn à?”

“Không. Anh đang nói về cách em kể, cách em chờ anh cấm, rồi cố tình không báo đã về.”

“Anh theo dõi em à?”

“Em luôn nhắn. Tối nay em không nhắn.”

“Thì sao? Em đâu có nghĩa vụ.”

“Anh không nói em phải có.”

Duy bước ra hành lang, cửa đóng sau lưng. Cảm giác bị nhìn thấu khiến mọi câu nói của Long nghe như buộc tội, dù hắn vẫn giữ giọng thấp. Cậu phản công bằng thứ sắc nhất mình có: “Anh làm như em phải biết ơn lắm ấy. Em đâu bảo anh nhớ. Em cũng đâu bảo anh từ chối Singapore.”

Sự im lặng ở đầu dây kéo dài đến mức Duy nghe được tiếng xe ngoài đường qua loa điện thoại. Cậu biết ngay mình vừa nói sai. Không chỉ sai; tàn nhẫn, vì Long đã chủ động nói quyết định đó không phải món nợ, còn Duy lại lôi nó ra làm vũ khí.

“Ừ,” Long nói cuối cùng.

“Em không có ý - ”

“Em vào nhà đi.”

“Anh Long.”

“Anh biết em về an toàn rồi. Ngủ đi.”

Cuộc gọi kết thúc trước khi Duy kịp chọn giữa xin lỗi và tự vệ. Cậu đứng trước cửa căn hộ, chìa khóa cầm trong tay, nhìn màn hình tối. Hành lang không có ai. Những lời xin lỗi cậu đã không nói dội lại trong khoảng yên, lần nào cũng đến chậm hơn một nhịp.

Ba ngày sau đó, Long không biến mất. Hắn không im lặng để trừng phạt, không làm Duy phải đoán xem mình còn được yêu hay không. Ở công ty, hắn vẫn trả lời mọi câu hỏi, vẫn chuyển dữ liệu đúng giờ, vẫn đứng lại khi Duy cần trao đổi. Nếu Duy nhắn, hắn đáp. Chỉ những điều không bắt buộc đã rút đi: không có cốc Americano đặt bên máy tính, không có ảnh chụp một tagline ngớ ngẩn lúc một giờ sáng, không có câu về chưa?.

Tối thứ Hai, Duy ở lại muộn. Cậu đi ngang bàn Long và thấy hắn đã về, chiếc ghế được đẩy gọn vào trong. Trên bàn không có tờ giấy vàng nào.

Duy đứng đó vài giây, cuối cùng hiểu ra mình không nghiện sự chú ý của Long. Cậu nghiện việc sự chú ý ấy được trao tự nguyện, đều đặn, chỉ dành riêng cho mình. Trò thử lòng thất bại không phải điều khiến Duy đau. Điều khiến cậu đau là nhận ra mình đã tin vào sự hiện diện của Long nhiều đến mức nào. Và đáng xấu hổ nhất: Long không hề lấy nó đi để điều khiển cậu. Hắn chỉ đang giữ phần mềm nhất của mình khỏi bị Duy dùng làm bài kiểm tra lần nữa.

💬 Bình luận (0)