Duy không chuyển đến nhà Long.
Điều này được cậu nhắc lại vào sáng Chủ nhật, khi đặt chiếc bàn chải màu xanh vào chiếc cốc sứ trắng cạnh bồn rửa nhà hắn.
Long đứng tựa cửa phòng tắm, tóc còn ướt sau khi tắm: “Anh có hỏi đâu.”
“Em nói trước.”
“Ừ.”
“Để tiện thôi.”
“Tiện gì?”
“Lỡ em ngủ lại.”
Long nhìn cậu qua gương: “Tuần này em ngủ lại bốn hôm.”
“Thấy chưa, rất tiện.”
“Em có bốn bộ quần áo trong ngăn thứ hai.”
“Vì máy giặt nhà anh giặt nhanh hơn máy nhà em.”
“Sạc điện thoại?”
“Em có hai chiếc.”
“Sữa dâu?”
Duy quay lại: “Cái đó anh mua.”
Long gật, chấp nhận điểm thua hiếm hoi. Hắn bước vào lấy dao cạo, phải nghiêng người qua Duy trong không gian hẹp. Mùi sữa tắm sạch và ấm lướt qua, khiến Duy nhớ rất không đúng lúc đến tối thứ Sáu. Cậu tránh sang bên, giả vờ chỉnh bàn chải cho thẳng.
Chiều hôm đó, trong phòng tắm xuất hiện thêm một chiếc cốc màu vàng. Long bảo cốc trắng nhìn khó phân biệt. Duy biết lý do thật là lần trước cậu từng chê nhà hắn có bảng màu của báo cáo tài chính, nhưng không bóc trần. Có những dịu dàng nếu gọi tên sẽ lập tức làm cậu bối rối; tốt nhất cứ để chúng giả vờ là giải pháp sắp xếp.
Đồ đạc của Duy đến nhà Long từng món một. Một chai dầu gội vì cậu chê loại của hắn làm tóc khô. Một đôi dép có hình con vịt vàng mà Long nhìn thấy lần đầu đã bảo không được đặt trong phòng khách; hai ngày sau chính hắn đẩy chúng ngay ngắn cạnh cửa. Một bộ dưỡng da chiếm gần nửa kệ phòng tắm. Tai nghe, sạc dự phòng, hai cuốn sách và chiếc áo nỉ Duy khẳng định vẫn sẽ mang về nhưng chưa bao giờ nhớ.
Nhà Duy cũng dần có dấu vết của Long. Một chiếc sơ mi treo sau cửa vì hôm mưa hắn bị ướt. Đôi dép màu đen lớn hơn nằm cạnh dép của cậu. Gói cà phê rang đậm Duy không bao giờ uống, chiếc bàn chải màu xám và một cuốn sách về hành vi tiêu dùng đặt úp trên bàn đầu giường ở đúng trang Long đọc dở.
Hai căn hộ cách nhau gần bảy cây số và phản chiếu hai phiên bản đời sống khác nhau. Nhà Long gọn gàng, mọi đồ vật đều có chỗ. Nhà Duy nhỏ hơn, sáng hơn, bừa theo một trật tự chỉ cậu hiểu: bảng ý tưởng dựng cạnh ghế dài, sách nằm thành hai chồng dưới chân bàn, một cây trầu bà vẫn sống dai dù thường xuyên bị quên tưới. Ở nhà Long, Duy mang màu sắc vào. Ở nhà Duy, Long tạo ra những khoảng trống có thể đặt cốc xuống mà không đè lên giấy.
Họ chưa từng ngồi xuống quyết định sẽ ở đâu vào tối nào. Thói quen tự hình thành quanh lịch làm việc. Nếu phải đến công ty sớm, họ thường về nhà Long vì gần hơn. Nếu Duy nhớ cây cần nước hoặc cần lấy quần áo, Long theo cậu về căn hộ của cậu. Có hôm hai người tách nhau ở bãi xe, ai về nhà nấy, chỉ để một giờ sau Long nhắn Em để cục sạc ở đây và Duy trả lời Anh mang qua đi.
Long thực sự mang qua.
“Anh có thể đưa ngày mai,” Duy nói khi mở cửa lúc mười giờ rưỡi tối.
Long giơ chiếc sạc: “Em bảo anh mang.”
“Em đang kiểm tra độ nghe lời.”
“Kết quả?”
“Anh qua rồi thì vào.”
Long bước vào, trên tay còn một túi giấy. Duy mở ra thấy cháo gà nóng và thuốc đau đầu. Cậu cau mày: “Ai bảo em ốm?”
“Lúc gọi em nói giọng nghẹt.”
“Em vừa tắm.”
“Em hắt hơi ba lần.”
“Anh đếm à?”
“Anh nghe.”
Duy lẽ ra phải thấy phiền khi Long quan sát đến mức ấy. Nhưng hắn không ép cậu uống thuốc, chỉ đặt túi xuống bếp rồi hỏi có cần ở lại không. Duy bảo không, mười phút sau lại đưa cho hắn một bộ đồ mặc ở nhà.
“Cái này của ai?” Long cầm chiếc quần ngắn rõ ràng không vừa mình.
“Của em.”
“Anh mặc thế nào?”
“Cố gắng.”
Cuối cùng Long mặc lại quần dài, nằm cạnh Duy trên chiếc giường nhỏ hơn nhà hắn. Nửa đêm, Duy tỉnh vì khát nước, thấy cốc nước đã đặt sẵn trên tủ đầu giường. Long ngủ quay lưng, chiếm ít chỗ một cách cố ý đến mức gần sát mép nệm. Duy kéo vai hắn lại: “Anh nằm kiểu gì thế?”
Long mở mắt không nổi: “Giường em nhỏ.”
“Anh rơi bây giờ.”
“Không sao.”
“Em không muốn sáng mai phải giải thích với bảo vệ vì sao có xác Senior Strategist dưới ban công.”
Long dịch vào, ôm lấy Duy rồi vùi mặt cậu vào ngực hắn. Duy luồn chân mình giữa hai chân hắn để giữ chỗ, nghe một tiếng cười ngái ngủ ngay trên tóc cậu.
Những buổi sáng ở nhà Long có cà phê và trứng, vì hắn dậy sớm hơn. Những buổi sáng ở nhà Duy thường bắt đầu bằng việc cả hai tìm chìa khóa, rồi mua bánh mì dưới ngõ trong lúc tranh nhau ông nào ăn nhanh hơn. Long không thích ăn trên xe, Duy thì luôn làm rơi vụn bánh lên áo. Có hôm tới công ty, Linh nhìn một sợi tóc màu nâu mật ong dính trên vai áo Long rồi lặng lẽ quay đi, nụ cười khả nghi đến mức Duy phải nhắn riêng hỏi chị có vấn đề gì.
Linh trả lời: Không có vấn đề gì. Chị tin vào mắt mình.
Duy không hỏi thêm vì linh cảm tự bảo vệ mình.
Điều khiến cậu bất ngờ nhất không phải những đêm họ ngủ với nhau, mà là những tối chẳng cần làm gì. Long ngồi đọc tài liệu trên ghế dài; Duy nằm ngang, gác chân lên đùi hắn xem một đoạn phim. Không ai nói gần một giờ mà không thấy ngượng. Thỉnh thoảng Long đặt tay lên mắt cá chân cậu, ngón cái vô thức miết một vòng. Sự yên lặng giữa họ không phải thiếu chuyện; nó giống một căn phòng đủ an toàn để cả hai thôi biểu diễn.
Một tối Duy ngủ quên trên ghế dài nhà Long. Khi tỉnh, máy tính đã được cắm sạc, kính đặt trên bàn, chăn phủ đến vai. Long ngồi dưới sàn dựa lưng vào ghế, vẫn sửa deck trên chiếc bàn thấp.
Duy khàn giọng: “Sao không gọi em dậy?”
“Em mệt.”
“Anh ngồi dưới đất làm gì?”
“Chân em đè lên chỗ anh.”
Duy nhìn xuống. Quả thật một chân cậu đang vắt ngang đệm, chiếm gần hết chỗ ngồi. Cậu nhấc lên: “Anh có thể đẩy ra.”
Long quay đầu nhìn cậu qua vai: “Anh biết.”
Chỉ vậy. Duy bỗng thấy tim mình chìm xuống một khoảng mềm nhũn không có đáy. Người từng thích cậu thời đại học cũng có những buổi tối gần gũi như thế, nhưng mỗi sáng đều cất mọi dấu vết đi trước khi bạn cùng phòng về. Một chiếc áo trên ghế, hai cốc nước, cả cách người ấy nhìn cậu - tất cả chỉ được phép tồn tại khi cửa khóa.
Long thì mua cho cậu một chiếc cốc màu vàng và đặt ngay cạnh cốc mình, ở nơi bất kỳ ai bước vào cũng có thể nhìn thấy.
Duy khép mắt lại, giả vờ còn buồn ngủ. Cậu không muốn nghĩ sâu hơn, không muốn lấy một vật nhỏ trong phòng tắm làm bằng chứng cho điều lớn đến thế.
“Mai em về nhà em.” cậu nói.
Bàn tay Long đang đặt trên mắt cá chân cậu dừng lại: “Ừ.”
“Cây sắp chết.”
“Anh mua hệ thống tưới tự động cho em nhé?”
“Không cần. Em tự tưới được.”
“Anh chỉ hỏi.”
“Em biết.”
Long cúi xuống màn hình. Hắn không hỏi câu bao giờ em sang lại, cũng không biến sự rời đi của Duy thành một việc cần thương lượng. Vậy mà tối hôm sau, khi mở cửa căn hộ của mình và thấy sự yên lặng ùa ra, Duy lại đứng ở ngưỡng cửa lâu hơn thường lệ.
Cậu tưới cây, thay ga giường, gom quần áo đi giặt. Đến mười một giờ, cậu nhận được tin nhắn của Long.
Về chưa?
Duy chụp bức ảnh cây trầu bà vừa được tưới, gửi lại: Về cứu một sinh mạng
Cứu được không?
Nó lì giống em =)))
Long gửi một biểu tượng ngón cái. Một phút sau, thêm một tin: Ngủ ngon nhé.
Duy nằm giữa chiếc giường quen thuộc, điện thoại đặt trên ngực. Căn hộ vẫn là của cậu, chìa khóa vẫn chỉ có một bộ, và cậu có thể sống ở đây hoàn toàn ổn như trước khi biết Long. Điều đó quan trọng. Cậu cần biết mình ở lại vì muốn, không phải vì đã vô tình đánh mất mọi đường về.
Nhưng khi tắt đèn, Duy vẫn kéo chiếc gối Long từng nằm lại gần hơn, rồi vô thức ôm nó để mùi hương thoang thoảng của hắn vỗ về cậu.
Hai căn hộ không phải hai lựa chọn đối lập. Ít nhất lúc ấy, Duy nghĩ vậy. Chúng chỉ là hai nơi cậu có thể về, và ở cả hai nơi đều đã có một phần của người kia chờ sẵn.