Yêu Nguyễn Vũ Long trong bí mật hóa ra không khác ghét Nguyễn Vũ Long công khai là bao.
Ở công ty, hắn vẫn sửa câu chữ của Duy không xin phép. Duy vẫn để bình luận màu đỏ dưới slide của hắn với độ dài đủ làm một người kém kiên nhẫn phải nghỉ việc. Trong cuộc họp sáng thứ Hai, Long nói lập luận của cậu đang đi vòng. Duy đáp lập luận của hắn đi thẳng nhưng đi sai đường. Chị Hạnh ngồi đầu bàn day trán, bảo hai người nếu còn sức cãi thì nhận thêm việc.
Chỉ có một tầng khác chạy ngầm bên dưới những va chạm quen thuộc. Khi Long nghiêng qua màn hình để chỉ một con số, bàn tay hắn đặt sau lưng ghế Duy lâu hơn cần thiết. Khi Duy chuyền bút, ngón tay cậu cố ý miết qua lòng bàn tay hắn. Dưới gầm bàn họp, mũi giày Long chạm vào mắt cá chân Duy; cậu đá lại, hắn không rút ra. Không ai nhìn thấy những việc đó. Nhưng cảm giác có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào khiến từng cái chạm trở nên rõ rệt hơn.
Ba ngày sau nụ hôn trên sân thượng, Long gửi cho Duy một địa chỉ ngay trước giờ tan làm.
Duy đọc xong, nhắn: Gì đây?
Nhà anh.
Anh dụ junior về nhà à?
Anh mời người đang tạm thời yêu anh đến ăn tối.
Nghe nguy hiểm hơn
Tin nhắn trả lời đến sau vài giây: Em có thể không đến.
Duy nhìn câu cuối lâu hơn cần thiết. Nó không phải một lời thách. Long luôn để sẵn một cánh cửa, không phải để đẩy cậu ra mà để cậu biết mình có thể tự bước vào. Duy tắt màn hình, năm phút sau mở lại.
Bảy giờ. Em không ăn hành
Anh biết.
Căn hộ của Long nằm ở tầng mười sáu một tòa nhà cách công ty chưa đầy mười phút đi xe. Hắn mở cửa đúng lúc Duy vừa giơ tay định bấm chuông, trên người là áo thun đen và quần mặc ở nhà. Không có sơ mi, đồng hồ hay tư thế ngồi cuối phòng họp để giữ khoảng cách, Long trông trẻ hơn tuổi hai mươi sáu, vai rộng rõ hơn dưới lớp vải mỏng, tóc không vuốt kỹ nên vài sợi rơi xuống trán.
Duy đứng ngoài cửa nhìn lâu đến mức Long phải hỏi: “Em định vào không?”
“Em đang kiểm tra địa chỉ.”
“Bằng mặt anh?”
“Có thể là bẫy.”
Long nghiêng người nhường lối: “Anh không có đủ đồ ăn để giữ con tin.”
Nhận xét ấy được chứng minh ngay khi Duy mở tủ lạnh. Bên trong có nước lọc, một vỉ trứng, hai hộp sữa chua và ba loại sốt được xếp thẳng hàng như đang chờ kiểm kê.
Cậu quay lại: “Anh sống bằng gì?”
Long đang đặt bát lên bàn: “Miệng.”
“Ý em là nhà anh không có đồ ăn.”
“Anh đặt rồi.”
“Thế sao mời em đến ăn tối nghe trang trọng thế?”
“Anh có nói anh nấu đâu.”
Duy nhìn hai hộp đồ ăn còn nguyên tem trên quầy rồi nhìn chiếc bàn đã được dọn sạch, hai cốc nước đặt ngay ngắn đối diện nhau. Có thể Long không nấu, nhưng hắn đã gọi đúng món Duy thích, ghi chú không hành và đổi món phụ cay thành món khác vì Duy từng kể mình đau dạ dày sau tuần pitch. Sự chuẩn bị nằm trong những điều hắn không nói.
“Anh làm người khác cảm động xong phá mood giỏi thật.” Duy bảo.
“Em cảm động à?”
“Không.”
“Anh nhìn thấy.”
“Thị lực kém!”
Họ ăn trên bàn bếp. Không có nến, không có nhạc, cũng chẳng có cuộc trò chuyện nào đủ lãng mạn để kể lại. Long hỏi Duy tại sao đổi phông chữ của slide cuối; Duy hỏi hắn tại sao có sáu chiếc cốc giống hệt nhau nhưng không có nổi một cái bát to. Họ tranh luận xem món trứng hấp của quán có thể gọi là ngon hay chỉ là không tệ. Chính sự bình thường ấy làm Duy nhẹ người. Nếu một cuộc hẹn chỉ là thế này, có lẽ cậu làm được.
Sau bữa tối, Duy đi một vòng căn hộ với quyền tự nhiên của người không được mời khám nhà. Không gian gọn đến mức gần như vô danh: ghế dài xám, kệ sách xếp theo chủ đề, rèm màu tối, bếp chỉ có đen và gỗ. Trên tủ thấp cạnh cửa có một bức ảnh cũ, Long khoảng mười lăm tuổi đứng cạnh một người phụ nữ có gương mặt giống hắn, một tay đặt lên vai bà. Duy vừa cúi nhìn thì Long từ bếp lên tiếng: “Em có muốn uống gì không?”
Giọng hắn vẫn bình thường, nhưng câu hỏi đến hơi nhanh. Duy không chạm vào khung ảnh: “Nhà anh có gì ngoài nước?”
“Bia.”
“Mai đi làm.”
“Nước.”
“Anh đúng là nhạt như nước ốc.”
“Em vẫn đến.”
Duy quay lại. Long đứng tựa quầy bếp, tay còn ướt, nhìn cậu. Khoảng cách từ chỗ này đến đó chỉ vài bước, nhưng căn hộ quá yên làm Duy nghe rõ cả tiếng tủ lạnh chạy, tiếng xe mơ hồ dưới đường và nhịp tim mình bắt đầu mất trật tự.
Cậu bước lại trước: “Em đến vì tò mò.”
“Anh biết.”
“Anh không hỏi em tò mò gì à?”
“Em sẽ nói nếu muốn.”
Duy dừng ngay trước mặt hắn: “Em tò mò lúc không ở công ty anh có còn đáng ghét không.”
“Kết quả?”
“Đang kiểm tra.”
Cậu đặt tay lên ngực Long, cảm thấy nhịp đập dưới lòng bàn tay không hề bình thản như vẻ mặt. Phát hiện ấy khiến Duy tự tin hơn. Cậu kéo cổ áo hắn xuống và hôn. Long đáp lại gần như ngay lập tức, một tay chống lên quầy phía sau Duy, tay kia dừng bên eo mà chưa chạm hẳn.
Nụ hôn lần này không có chiếc bàn ngăn giữa. Duy áp lưng vào cạnh quầy, Long đứng gần đến mức hơi ấm của hắn phủ quanh, nhưng vẫn giữ một khoảng nhỏ ở hông như đang chờ. Duy nắm lấy cổ tay ấy, đặt bàn tay hắn lên eo mình.
“Anh lịch sự đột xuất thế?” cậu hỏi ngay trên môi hắn.
Long vuốt ngón cái qua lớp áo: “Anh không muốn đoán.”
“Ở công ty anh đoán ý em suốt.”
“Cái này không phải công việc.”
Câu trả lời kéo một đường nóng từ ngực xuống bụng Duy. Cậu hôn Long lần nữa để không phải thừa nhận. Ban đầu vẫn còn nhịp trêu chọc, môi chạm rồi tách, răng cắn nhẹ như một cuộc thi nhỏ. Đến khi Long luồn tay sau gáy giữ cậu lại và hôn sâu hơn, mọi câu chữ bắt đầu rơi khỏi đầu.
Duy không thiếu kinh nghiệm đến mức không biết chuyện này có thể đi đến đâu. Nhưng khoảng cách giữa biết và đứng trong căn bếp nhà Long, giữa tưởng tượng và cảm giác bàn tay hắn trượt dưới vạt áo, lại rộng đến bất ngờ. Cậu căng người trong một nhịp. Long nhận ra ngay, dừng lại dù Duy vẫn đang nắm áo hắn.
“Duy.”
“Gì?”
“Em muốn tiếp không?”
Duy ghét cách một câu hỏi đơn giản có thể khiến mình thấy bị nhìn rõ. Cậu liếm môi, cố nói nhẹ đi: “Anh hỏi thế làm em có cảm giác đang duyệt từng slide.”
Long không cười: “Anh cần câu trả lời.”
Sự nghiêm túc ấy buộc Duy thôi diễn. Cậu gật rồi nhớ ra Long không muốn đoán: “Có. Em muốn.”
“Đến đâu?”
“Chưa biết.” Duy nhìn thẳng hắn. “Chậm thôi. Nếu em bảo dừng thì dừng.”
“Ừ.”
“Và đừng có nghĩ nằm trên là được quyền ra lệnh.”
Lần này Long bật cười, trán chạm vào trán cậu: “Anh chưa kịp nghĩ gì.”
“Em cảnh báo trước.”
“Anh nghe rồi.”
“Còn anh? Anh muốn gì?”
“Anh muốn em nói thật. Đừng cố chịu chỉ vì muốn thắng anh.”
Duy định phản bác rằng mình không trẻ con đến thế. Rồi cậu nhớ cuộc thi espresso đã khiến mình đau dạ dày hai ngày, đành im.
Long nhìn cậu: “Được không?”
“Được.”
Nụ hôn sau đó khác hẳn. Không phải vì dữ dội hơn, mà vì Duy không còn phải vừa cảm nhận vừa giữ sẵn đường lui. Long nhấc cậu ngồi lên mép quầy, hai tay đỡ dưới đùi; Duy lập tức vòng chân qua eo hắn rồi ghé sát tai: “Sáu centimet cuối cùng cũng có ích.”
“Em vẫn phải ngồi lên bàn mới cao bằng.”
Duy cắn vào vành tai hắn. Long hít mạnh, bàn tay ở đùi siết lại. Phản ứng thật thà ấy làm cậu cười, nhưng tiếng cười nhanh chóng vỡ ra khi môi Long trượt xuống cổ. Hắn hôn chậm ở nơi mạch đập rõ nhất, để lại hơi nóng rồi dùng răng chạm rất nhẹ. Duy ngửa đầu, những ngón tay luồn vào mái tóc ngắn vốn luôn gọn gàng, kéo nó rối đi theo ý mình.
“Ngày mai em đi làm thế nào?” Long hỏi, môi vẫn ở sát da cậu.
“Đấy là vấn đề của em.”
“Anh đang hỏi em có muốn để lại dấu không.”
Duy mở mắt. Câu hỏi khiến cơn nóng trong người dịu lại một nhịp, không vì mất hứng mà vì sự cẩn thận phía sau nó. Cậu nghĩ đến cổ áo sơ mi, những cái nhìn ở công ty, bí mật hai người vẫn chưa muốn chia sẻ.
“Chỗ áo che được.” cậu nói.
“Ừ.”
Long hôn xuống vai khi Duy tự kéo cổ áo lệch sang một bên. Lần này lực môi rõ hơn, vừa đau vừa tê, khiến tay cậu bấu chặt vào vai hắn. Long ngẩng lên kiểm tra nét mặt. Duy kéo hắn trở lại: “Em chưa bảo dừng.”
Từ căn bếp đến phòng ngủ chỉ vài bước. Long vẫn hỏi trước khi bế, và Duy vẫn tranh thủ nói hắn đừng tưởng làm thế là oai. Nhưng khi lưng chạm xuống ga giường mát lạnh, cậu bỗng im. Căn phòng tối vừa đủ, ánh đèn thành phố lọt qua khe rèm thành một vệt trên xương hàm Long. Hắn chống tay phía trên, nhìn Duy không giống nhìn một đối thủ hay một người cần phải hiểu trước. Ánh mắt ấy ở lại, không vội vã, và có gì đó quá gần với nâng niu.
Duy giơ tay chắn trước mặt mình: “Đừng nhìn.”
Long cúi xuống hôn vào lòng bàn tay đang hướng về phía hắn: “Không thích?”
“Anh nhìn làm em…” Cậu không tìm được từ nào không khiến mình lộ quá nhiều. “Khó chịu.”
“Anh có thể tắt đèn.”
Duy nhìn hắn qua kẽ ngón tay. Long thật sự chờ. Cậu hạ tay xuống: “Không cần.”
Họ cho nhau bằng nhịp vừa vụng vừa buồn cười. Khuy áo mắc ở cổ tay, Duy đá trúng gối xuống sàn, Long cúi nhặt thì bị cậu kéo trở lại. Mỗi lần không chắc, hắn đều hỏi bằng lời hoặc bằng một khoảng dừng đủ rõ. Mỗi lần ấy Duy lại chủ động chạm, kéo, nói điều mình muốn. Sự thẳng thắn làm cậu ngượng lúc đầu, rồi dần trở thành một kiểu tự do mà cậu chưa từng biết mình cần.
Khi bàn tay Long trượt dọc sườn xuống thấp hơn, Duy nắm lấy cổ tay hắn. Long dừng ngay.
“Chờ chút.” Duy nói, phải hít một hơi mới giữ được giọng bình thường. “Em cần… chuẩn bị.”
“Anh biết.” Long không hề tỏ vẻ sốt ruột. “Trong ngăn bên phải.”
Duy nhìn sang chiếc tủ cạnh giường rồi nhìn lại hắn: “Anh chuẩn bị từ trước à?”
“Anh có mua.”
“Tự tin thật.”
“Nếu em không muốn thì nó nằm đó.”
Câu đáp khiến Duy không trêu tiếp được. Long với tay lấy chất bôi trơn và bao cao su, đặt cạnh gối nhưng không mở. Hắn hỏi thêm một lần, giọng thấp: “Em chắc chứ?”
Duy đặt tay sau gáy hắn, kéo xuống: “Em chắc. Nhưng anh mà làm em đau quá thì ngày mai em sửa hỏng toàn bộ deck của anh.”
“Em vẫn làm thế hằng ngày.”
“Hôm nay em có lý do.”
Long cười vào môi cậu. Nụ cười biến thành một hơi thở đứt quãng khi Duy luồn tay xuống, chạm hắn qua lớp vải còn lại. Khoảnh khắc ấy trả lại cho Duy cảm giác chủ động; Long có thể là người dẫn nhịp, nhưng cơ thể hắn cũng phản ứng dưới tay cậu, cũng mất bình tĩnh, cũng không đứng ngoài cuộc.
Long chuẩn bị cho cậu chậm đến mức ban đầu làm Duy bực. Hắn hôn Duy trong lúc một ngón tay thăm dò, dừng mỗi khi cơ thể cậu căng lại, chờ đến khi cậu tự thả lỏng hoặc nói tiếp. Cảm giác lạ xen giữa khó chịu và khoái cảm, tăng dần theo từng nhịp. Duy cắn vào vai hắn để nén tiếng, bị Long khẽ kéo cằm ra.
“Đau à?”
“Không.”
“Nói thật.”
“Hơi.” Duy nhắm mắt, điều chỉnh hơi thở. “Chậm lại.”
“Ừ.”
Long chậm lại thật. Không có một lời trêu nào về sự nhạy cảm của Duy, không biến yêu cầu thành điểm yếu. Hắn dùng tay còn lại vuốt dọc đùi cậu, hôn lên thái dương rồi xuống mí mắt. Đến khi căng thẳng trong cơ thể tan dần, Duy chủ động đẩy hông lại gần hơn.
“Tiếp đi,” cậu nói.
Long nhìn cậu để chắc chắn, rồi mới làm theo.
Khi cuối cùng hắn tiến vào, cảm giác đầy và căng làm Duy nín thở. Long dừng hoàn toàn, hai cánh tay chống bên người cậu run rất nhẹ vì kiềm chế. Duy bám vai hắn, chờ cơ thể quen dần, mồ hôi lạnh thoáng qua sau gáy.
“Nhìn anh.” Long nói.
Duy mở mắt: “Đừng ra lệnh.”
“Anh xin.”
Giọng hắn khàn đi. Duy nhìn. Trong khoảng cách gần đến mức không thể giấu gì, vẻ điềm tĩnh của Long đã rạn hết; mắt tối, hơi thở gấp, một lọn tóc bị Duy kéo rơi xuống trán. Hắn đang chờ một cái gật của cậu như thể không có gì quan trọng hơn.
Duy vuốt ngón cái qua môi hắn: “Được rồi.”
Long chuyển động, ban đầu rất chậm. Cơn khó chịu nhường chỗ từng chút cho một luồng nóng dày hơn, chạy từ bụng dưới lên tận ngực. Duy giữ hắn sát lại, môi tìm môi mỗi khi nhịp thở có nguy cơ thành tiếng. Long học phản ứng của cậu nhanh đến đáng ghét: góc độ nào làm Duy bấu tay, nhịp nào khiến cậu quên giữ giọng, lúc nào phải dừng để cơ thể cậu không bị quá tải.
“Anh đừng có cái gì cũng giỏi như thế!” Duy nói đứt quãng.
Long vùi mặt bên cổ cậu, cười khẽ: “Em đang khen anh à?”
“Không.”
“Anh nghe thấy.”
“Thính lực… tệ.”
Câu cuối vỡ hẳn khi Long đổi góc, chạm đúng nơi khiến lưng Duy cong lên khỏi giường. Hắn lập tức giữ đùi cậu chắc hơn nhưng vẫn hỏi: “Thế này?”
Duy không còn đủ hơi để cà khịa, chỉ gật mạnh rồi kéo hắn xuống hôn. Nhịp điệu dần gấp hơn, ga giường nhăn dưới những ngón tay siết chặt. Cơ thể Long nóng sát cậu, nặng nhưng không đè, sức mạnh luôn được giữ ở đúng phía của kiểm soát. Khi Duy gần đến, hắn nói tên cậu - không phải “Duy” ngắn gọn thường ngày, mà cả ba chữ, trầm và rõ ngay bên tai.
“Lê Minh Duy.”
Cậu run lên, mọi ý nghĩ tan hết trong vài giây. Long giữ cậu qua cơn , chờ đến khi Duy thôi siết mới tìm nhịp cho mình. Hắn cúi xuống, trán chạm vai Duy khi kết thúc, hơi thở nóng, phập phùng không đều.
Không ai nói gì ngay sau đó. Tiếng điều hòa rì rì trong khoảng lặng; ngoài rèm, ánh đèn xe thỉnh thoảng lướt qua trần nhà. Duy nằm dưới Long, tim vẫn đập hỗn loạn, vậy mà điều đầu tiên cậu nghĩ đến lại là mái tóc hắn đã rối đến mức không còn cứu nổi.
Cậu đưa tay vuốt dựng một lọn tóc: “Mai anh đi làm kiểu này nhé.”
Long ngẩng lên, hơi thở vẫn chưa đều: “Em vừa xong đã nghĩ cách hại anh?”
“Em giữ thương hiệu.”
Long bật cười, cúi xuống hôn lên trán cậu rồi mới rời khỏi giường. Tấm nệm nhẹ đi bên cạnh Duy; một lát sau, hắn quay lại với chiếc khăn ấm trên tay. Động tác của Long chậm và cẩn thận đến mức Duy phải quay mặt sang bên. Cậu không muốn hắn nhìn thấy mình mềm lòng nhanh đến thế.
“Ổn không?” Long hỏi.
“Tạm.”
“Anh đang hỏi thật.”
Duy cũng thôi đùa: “Ổn. Hơi đau, nhưng ổn.”
“Anh lấy thuốc giảm đau nhé?”
“Chưa cần. Cho em nước.”
Long mặc quần, đi lấy nước. Duy nằm một mình giữa giường hắn, nhìn áo quần vương trên sàn và tờ giấy ghi chú màu vàng vô tình rơi ra từ túi áo mình. Nó nằm cạnh chân giường, vẫn còn dòng chữ Don’t be late.
Thực tại đến sau ham muốn, yên lặng và đáng sợ hơn nhiều so với cậu nghĩ. Cậu vừa trao cho Long không chỉ cơ thể mà cả khả năng làm mình tổn thương. Trước đây, Duy luôn biết những người kia sẽ không chọn cậu, nên mọi thất vọng đều có thể giả vờ là điều đã được dự đoán trước. Long lại khiến cậu hy vọng, mà hy vọng mới là thứ không có bảo hiểm.
Long quay lại, đưa cốc nước cho cậu rồi ngồi xuống mép giường: “Em đang nghĩ gì?”
“Đang đánh giá.”
“Mấy điểm?”
“Sáu rưỡi.”
“Khó tính.”
“Còn phải cải thiện.”
Long không ép cậu nói điều thật. Hắn chỉ kéo chăn lên qua eo Duy, đặt một viên giảm đau trên tủ cạnh giường đề phòng rồi nằm xuống bên cạnh. Khi Duy quay lưng lại, hắn không tự tiện ôm; bàn tay chỉ đặt lên ga giữa hai người.
Duy nhìn bàn tay ấy một lúc. Sau cùng cậu tự lùi vào ngực Long, cầm cổ tay hắn đặt ngang eo mình.
“Anh tưởng em chỉ xem chuyện này là tạm thời?” Long hỏi.
“Tạm thời em đang lạnh.”
“Ừ.”
Cánh tay khép lại quanh cậu, vừa đủ chặt. Duy nhắm mắt. Cậu chưa tin vào tình yêu dài lâu, chưa biết chuyện giữa họ sẽ sống được qua bao nhiêu buổi họp, bao nhiêu lần cãi và bao nhiêu nỗi sợ cũ. Nhưng trong căn phòng tối ấy, cậu tin một điều nhỏ hơn: nếu cậu bảo Long dừng, hắn sẽ dừng; nếu cậu kéo lại, hắn sẽ ở.
Tạm thời như thế là đủ rồi.