Cái lạnh của hành lang bệnh viện ngấm qua lớp vải bảo hộ làm vườn dày cộp, luồn vào da thịt Ngô Trường. Viên thuốc của Kakix đã trôi xuống cổ họng từ lâu, nhưng vị đắng ngắt và cảm giác mát lạnh tê người vẫn kẹt lại nơi đầu lưỡi. Chờ đợi cái chết hay chờ đợi một phép màu? Cả hai đều mịt mù như nhau.
Bản năng sinh tồn bị dồn nén bỗng chốc nhường chỗ cho sự réo gào của dạ dày. Trường đói. Một cơn đói cồn cào, thấu xương, hệ quả của những ngày dài quăng quật dưới hầm thủy ngân không màng ăn uống.
Két. Két.
Tiếng bánh xe rỉ sét nghiến trên nền gạch men vang lên đều đặn. Mấy nhân viên y tế mặc áo choàng xanh đẩy chiếc xe chở đầy những khay cơm bốc hơi nghi ngút đi dọc hành lang, giọng oang oang lùa những bóng người gầy gộc, xanh xao bước ra nhận phần.
= Cơm từ thiện đây! Ai nhận cơm thì ra xếp hàng nhé!
Trường đứng lặng ở góc tường, nửa muốn bước tới, nửa lại ngập ngừng nhìn bộ dạng kỳ dị của mình. Nhưng chưa kịp di chuyển, một bác nhân viên lớn tuổi đã nhận ra gã thanh niên mặc đồ bảo hộ rộng thùng thình đang đứng chết trân. Bác ái ngại nhìn gương mặt tái nhợt của cậu, bước tới dúi thẳng một hộp cơm bằng xốp còn ấm nóng vào tay Trường.
= Cầm lấy ăn đi cháu, còn nóng đấy.
Trường cúi đầu, lí nhí lời cảm ơn rồi lết bước đến chiếc ghế băng dài gần đó. Cậu cạy nắp hộp xốp. Hơi cơm bốc lên mang theo mùi nước tương và vài cọng rau úa, rẻ tiền nhưng lúc này lại thơm lành đến lạ. Trường xúc một thìa cơm, nhai một cách cơ học.
Một người đàn bà trung niên ngồi bên cạnh, đầu quấn chiếc khăn len màu cháo lòng che đi mái tóc đã rụng gần hết, cũng đang chậm rãi xúc từng thìa cháo. Bà liếc nhìn xấp giấy kết quả xét nghiệm nhăn nhúm mà Trường đang kẹp dưới nách, khẽ thở dài rồi cất giọng khàn khục:
= ung thư à cháu, biết sớm thì may mà chữa được, đâu bác xem giấy coi.
Trường khựng lại, ngón tay run nhẹ nhưng vẫn đưa xấp giấy ra. Người đàn bà nhận lấy, nheo nheo đôi mắt đã đục mờ, lật giở từng trang với một vẻ sành sỏi đến đáng sợ của một cựu binh đã nhẵn mặt với phòng hóa trị.
= sao lại nhiều chỗ thế này, di căn à? nhưng giai đoạn sớm, có thể chữa được. cháu nhập viện sớm điều trị đi.
Từng chữ từ miệng bà lão rơi rớt vào tai Trường, nặng trĩu. Cậu cúi gầm mặt xuống hộp cơm xốp. Nước mắt không tự chủ được mà trào ra, lăn dài trên má, nhỏ xuống dòng nước sốt sẫm màu. Cậu khóc không phải vì sợ đau, mà vì một sự bất công uất nghẹn. Cậu đã ném cả tuổi trẻ, cả gia tài vào thứ công nghệ điên rồ dưới hầm kia. Cậu tiếp xúc với phóng xạ, ngửi độc thủy ngân ròng rã suốt hàng ngàn giờ. Cậu những tưởng mình đang tiếp quản và nâng tầm di sản vĩ đại của cha mẹ quá cố, nhưng hóa ra, cái kết cục mà di sản ấy ban tặng lại là một bản án tử hình lạnh lùng ở tuổi hai mươi lăm.
Trường nghẹn ngào nuốt trôi miếng cơm khô khốc, khẽ gạt nước mắt rồi đón lại xấp giấy xét nghiệm từ tay bà lão.
= vâng, cháu về nhà thu xếp đã.
Cậu đứng dậy, bước nhanh ra khỏi khu phòng bệnh để trốn chạy khỏi mùi cồn sát trùng sát thương ấy. Nhưng thế giới dường như không muốn cho cậu một phút giây yên ổn.
Ting. Ting. Ting.
Chiếc điện thoại trong túi quần rung lên liên hồi, những tiếng chuông thông báo dồn dập đến mức nghẹt thở. Trường mỏi mệt rút máy ra. Trên màn hình khóa, ứng dụng "ket.noi" đang nhảy thông báo liên tục. Không còn là một mình Kakix nữa. Thông tin về việc Admin sắp chết dường như đã bị rò rỉ và lan truyền khắp cái mạng xã hội chỉ có vỏn vẹn hai trăm thành viên này.
Một tin nhắn từ tài khoản tên Xuisi nhảy lên:
= ad à, em là Xuisi đây, ad sắp chết à, em gửi thuốc nhé!
Chưa kịp vuốt màn hình để đọc kỹ, một dòng tin khác từ một ID có ký tự kỳ lạ, đại diện bằng một chấm tròn màu đỏ rực rỡ, đè lên:
= ad à tôi tới từ hành tinh Đỏ. ad có cần giúp gì không, sao mọi người bảo ad sắp chết, đừng có chết đấy. chết rồi ai vận hành. để nhóm tôi gửi cho 1 triệu tuổi thọ nhé!
Trường hoa cả mắt. Những dòng chữ nhảy múa liên tục. Rồi đến một tin nhắn dài dằng dặc với sự quan tâm thái quá, dường như từ một kẻ cuồng loạn nào đó:
= Admin à, anh sao rồi ạ? em tới làm quản gia nhé! em giỏi nhất học viện quản gia đấy!
Các tin nhắn cứ thế ồ ạt đổ về như một trận lụt dữ liệu. Chiếc máy nóng ran lên trên lòng bàn tay Trường. Điện thoại báo có ba cuộc gọi video chờ cùng lúc từ những tài khoản không xác định. Sự quan tâm dồn dập và quái dị từ những kẻ xa lạ trên mạng khiến đầu óc cậu như muốn nổ tung. Trường dứt khoát nhấn giữ nút nguồn, tắt phụt màn hình. Không gian lập tức trả lại sự im lặng lạnh lẽo.
Cậu lầm lũi rời khỏi bệnh viện. Bóng tối đã nuốt trọn những con đường dẫn về ngoại ô.
Trường đẩy cánh cổng sắt gỉ sét bước vào nhà, thả mình xuống chiếc ghế sofa trong phòng khách tối om. Cậu thẫn thờ nhìn lên trần nhà. Đầu óc trống rỗng. Lúc này cậu mới chợt nhận ra mình lại quên mua quần áo mới. Bộ đồ bảo hộ làm vườn cuối cùng—thứ duy nhất che thân khi cậu ra đường lúc chiều—giờ đã bết dính bụi đường, mồ hôi và cả mùi bệnh viện nhớp nháp.
Cậu uể oải đứng dậy, lột bỏ bộ đồ bẩn thỉu vứt vào góc phòng rồi bước vào phòng tắm. Dưới làn nước lạnh buốt, Trường cố gột rửa đi thứ mùi tử khí đang bám riết lấy mình.
Khi bước ra, cậu lôi từ trong tủ ra bộ đồ tơ nhựa dập nhiệt màu xanh lơ rẻ tiền còn sót lại—bộ đồ nhăn nhúm mà gã shipper ban sáng từng nhìn với ánh mắt kỳ thị. Trường đứng trước gương, trân trân nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình.
Trong gương là một gã thanh niên hai mươi lăm tuổi bình thường đến mức nhạt nhòa. Tóc tai bù xù, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, cơ thể gầy gộc ẩn sau lớp vải nhựa xanh mỏng dính. Cậu trông chẳng khác nào những gã trai đang chật vật ngoài kia. Thế nhưng cuộc sống của cậu thì lại đang trượt dài vào một quỹ đạo điên rồ không thể cứu vãn.
Ngay phía sau lưng cậu, trên chiếc bàn trà ngoài phòng khách, chiếc điện thoại vừa được cắm sạc bỗng chốc tự động bật nguồn. Màn hình sáng trưng, phản chiếu những vệt sáng xanh lét lên bức tường tối tăm. Những cuộc gọi video từ "ket.noi" lại bắt đầu đổ chuông, dồn dập và kiên nhẫn. Những thực thể quái dị, những con quỷ từ bóng đêm sâu thẳm của mạng internet đang liên tục gọi điện, réo rắt xuyên qua chập tối không một chút ngơi nghỉ.