Thời gian trong khu biệt lập 024821 trôi qua một cách bóp nghẹt và vô hình. An Bình, hay kẻ mang mã số 024821, sống trong sự lặp lại đơn điệu của những mệnh lệnh, những lần đọc mã số để được ăn, được đi vệ sinh, và được chợp mắt trong sự tra tấn sinh học. Mỗi ngày, cậu đều âm thầm đếm nhịp thời gian, khắc ghi từng giây trôi qua trong đầu.
Sáu tháng mười sáu ngày.
Đêm cuối cùng, An Bình nằm trân trối nhìn lên trần nhà, nơi ánh sáng trắng huỳnh quang vẫn gắt gỏng chiếu xuống. Tim cậu đập thình thịch, một luồng hy vọng mãnh liệt đến đau đớn trào dâng. Chỉ còn một ngày nữa thôi. Ngày mai, sau mười bảy ngày án cũ và sáu tháng biệt giam, bản án sẽ kết thúc. Cậu sẽ được bước ra khỏi cánh cửa kia, thoát khỏi cái hệ thống đã biến cậu thành một con số 024821 vô tri. Cậu sẽ trở về phòng trọ trên thành phố, về với gia đình, về với cuộc đời thật của một Nguyễn An Bình bằng xương bằng thịt.
Sáng hôm sau, khi tiếng còi báo thức vang lên, An Bình ngồi dậy, lòng tràn ngập sự chờ đợi. Cậu tin rằng quản giáo sẽ mở cửa, tháo bỏ cùm xích và trả lại cho cậu sự tự do.
Nhưng cánh cửa không mở. Thay vào đó, loa phát thanh cất lên tiếng rè rè quen thuộc, tiếp nối bởi giọng nói lạnh lùng của chuyên gia tâm lý hôm nào:
- Đối tượng 024821. Căn cứ vào tiến trình cải tạo tại Khu B, hệ thống ghi nhận đối tượng đã đạt được mức độ tiện nghi và hưởng thụ vượt xa tiêu chuẩn của các khu giam giữ tập thể.
An Bình run rẩy đứng dậy, cảm giác lạnh sống lưng bắt đầu lan tỏa:
- Tại đây, cậu có phòng riêng, có trang phục tự chọn, giày dép cá nhân, chế độ chăm sóc tối ưu. Quy định của hệ thống: Mỗi ngày thụ án tại Khu B không còn tính bằng một ngày thông thường. Tỷ lệ quy đổi là một ngày hưởng thụ tại Khu B tương đương với một tháng án giam.
An Bình đứng chết lặng, hơi thở của cậu đứt quãng, lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt.
- Án phạt ban đầu của cậu là 197 ngày (17 ngày án cũ + 180 ngày án mới). Theo tỷ lệ quy đổi, tổng thời hạn thi hành án của đối tượng 024821 được điều chỉnh chính thức thành 197 tháng. Với sự ưu đãi này, tổng thời gian cậu phải ở lại đây sẽ là 16 năm 4 tháng.
16 năm.
Cái con số ấy vang vọng khắp căn phòng, nghiền nát hoàn toàn niềm hy vọng cuối cùng của An Bình. Hệ thống không hề thả cậu ra. Chúng đã đặt một cái bẫy ngọt ngào trong sáu tháng qua – cho cậu phòng riêng, cho cậu lựa chọn trang phục – tất cả chỉ để biến đó thành lý do chính đáng nhằm giam giữ cậu đến khi mục xương trong kiếp người này.
Cậu nhìn xuống đôi giày 024821 đang mang dưới chân, thấy chúng không còn là vật dụng, mà là những khối chì nặng trịch kéo cậu xuống vực sâu của thời gian. 16 năm. Không phải một ngày, không phải sáu tháng, mà là cả một tuổi trẻ, là cả đời người. Hệ thống không giết cậu, chúng biến cậu thành một "di sản" tù nhân vĩnh viễn, bị chôn sống trong sự tiện nghi đầy nhục nhã.
Cơn phẫn uất, sự tuyệt vọng và ý chí sinh tồn bỗng chốc vỡ tan. An Bình gục xuống sàn nhà trắng toát, không gào thét, không phản kháng. Cậu chỉ biết cười, một nụ cười méo mó, khàn đặc phát ra từ cuống họng, tiếng cười của kẻ đã nhận ra mình không còn là con người, mà chỉ là một mảnh dữ liệu vĩnh cửu trong cõi âm tàn độc này.