Căn phòng giam vẫn chìm trong thứ ánh sáng huỳnh quang trắng lóa vô định, bầu không khí đặc quánh mùi mồ hôi và sự mệt mỏi chực chờ gục ngã. An Bình vừa chật vật húp xong bát cháo loãng nhạt nhếch qua lớp xiềng xích vướng víu trên người, thì tiếng bước chân nặng nề bỗng dừng phắt trước cửa buồng giam.
Cánh cửa sắt bật mở. Một quản giáo với gương mặt lạnh lùng, vô cảm đứng sừng sững ở khung cửa, giơ ngón tay trỏ thẳng vào mặt An Bình rồi cất giọng khô khốc vang lên:
- Số 082! Đứng dậy, bước ra ngoài ngay lập tức.
An Bình ngẩn người, trái tim hẫng đi một nhịp. Cậu lầm lũi đứng dậy, lê theo tiếng xích va chạm loảng xoảng bước ra hành lang, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vừa ra đến cửa, quản giáo đã ném thẳng một cáo buộc vô lý vào mặt cậu:
- Trò vừa ăn nhầm khẩu phần cháo của phạm nhân số 081 ở giường bên cạnh. Đây là hành vi xâm phạm tài sản và phá vỡ trật tự phân phối của nhà tù.
An Bình trợn tròn mắt, sự uất ức dồn nén từ bao lâu nay bỗng chốc bùng nổ. Rõ ràng cậu chỉ ăn đúng bát cháo được phát tận tay qua ô cửa sắt, sao lại thành ăn nhầm của người khác? Bản năng tự vệ và sự phẫn nộ khiến cậu không giữ được bình tĩnh, vội vàng vẫy tay cãi lại:
- Tôi không có! Tôi chỉ ăn bát cháo được phát cho mình, hoàn toàn không cầm nhầm hay đụng chạm gì đến ai cả! Các người vu oan cho tôi!
Nhưng trong cái cõi âm này, việc cãi lại hệ thống chính là tội ác lớn nhất. Quản giáo không hề nghe bất kỳ lời giải thích nào. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười lạnh ngắt, đầy vẻ đắc ý vì tìm được cái cớ hoàn hảo:
- Dám lớn tiếng cãi lệnh và chối tội khi thi hành công vụ? Tội chồng thêm tội. Án phạt bổ sung: Thi hành ngay lập tức!
Chưa để An Bình kịp thốt thêm nửa lời, hai bóng đen lực lưỡng từ góc khuất lao vút đến, tóm chặt lấy hai bả vai cậu, bẻ quặt tay ra sau rồi thô bạo lôi xốc đi dọc hành lang dài lạnh lẽo. An Bình vùng vẫy, giãy giụa điên cuồng trong vô vọng, tiếng xích sắt hàn chết cọ xát vào cổ chân ứa máu.
Cậu bị lôi thẳng vào căn phòng y tế tối tăm ám mùi thuốc sát trùng và kim loại. Mặc cho An Bình ú ớ giãy dụa, chúng đè ngửa cậu xuống chiếc bàn sắt lạnh ngắt. Một tên quản giáo bước tới, cầm trên tay một bộ dụng cụ niềng răng đặc chế. Nhưng lần này, mức độ tàn nhẫn còn vượt xa những gì từng thấy ở các tù nhân khác.
Trước khi khóa khung kim loại, chúng nhét thẳng một vật chẹn lưỡi bằng thép vào sâu trong khoang miệng An Bình, ép lưỡi cậu chết cứng xuống đáy họng, không thể nhúc nhích hay nuốt nước bọt. Sau đó, chúng mới áp chặt khung niềng kim loại vào hàm trên và hàm dưới, dùng ốc vít siết chặt lại với một lực tàn nhẫn.
Cơn đau buốt thấu xương xọc thẳng lên óc, nước mắt nước mũi trào ra đầm đìa, nhưng An Bình không thể phát ra bất kỳ một âm thanh rên rỉ nào ngoài những tiếng nghẹt đắng phát ra từ lồng ngực. Vật chẹn lưỡi cắm sâu trong miệng khiến cậu có cảm giác ngạt thở từng cơn, như thể cái chết đang chực chờ bóp nghẹt cổ họng.
Chỉ ít phút sau, An Bình bị lôi thốc về lại buồng giam, tống mạnh ngã quỵ xuống khoảng không gian bốn lăm centimet quen thuộc của mình.
Cánh cửa sắt sập lại. An Bình co quắp nằm đó, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt đang sưng vù và buốt nhức, chiếc hàm bị khóa cứng ngắc bởi bộ niềng kim loại cùng vật chẹn lưỡi kinh hoàng bên trong khiến cậu không thể há miệng nổi một milimet.
Xung quanh, mấy chục người bạn tù đang lặng lẽ chứng kiến toàn bộ sự việc. Ai nấy đều cúi gằm mặt, ánh mắt hiện lên sự ái ngại, xót xa nhưng tuyệt nhiên không một ai dám cất lời, không một ai dám biểu lộ bất kỳ một hành động đấu tranh hay phản kháng nào. Sự im lặng đến tuyệt đối lại bao trùm buồng giam, nuốt chửng mọi ý chí kháng cự cuối cùng.