🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← 45cm/step

Ch.39: Niềng

~3 phút đọc · 578 từ · · ⚠️ Báo cáo

Những tháng ngày tiếp theo trôi qua trong một vòng lặp méo mó và ngột ngạt đến tột cùng. Thời gian không còn được đo bằng ngày hay đêm dưới thứ ánh sáng huỳnh quang trơ lì trắng xóa, mà được định hình bằng những tiếng còi báo động vô định vang lên bất chợt.

Giờ ăn bị xáo trộn hoàn toàn, không theo bất kỳ một quy luật hay khung thời gian nào. Có những ngày, khi cơn đói cào xé ruột gan suốt mười mấy tiếng đồng hồ, ô cửa sắt mới bật mở để hất vào một bát cháo lạnh ngắt. Lại có những bữa, khi các tù nhân vừa chợp mắt trong không gian chật hẹp bốn lăm centimet, còi báo động lại rú lên réo rắt buộc mọi người phải bật dậy nhai nuốt vội vàng trong sự căng thẳng tột độ. Sự bất định ấy được thiết kế ra để bào mòn từ từ sức chịu đựng tâm lý của từng con người, khiến họ luôn sống trong trạng thái chực chờ đổ vỡ.

Và quả nhiên, bức tường kiên cố của sự nhẫn nhịn đã bắt đầu có vết nứt.

Áp lực từ chuỗi ngày bị giam cầm tăm tối, sự đói khát bủa vây và những cùm xích hàn chết cọ xát rướm máu đã đẩy một vài kẻ trong buồng giam đến bờ vực của sự phát điên. Không thể chịu đựng thêm cảnh sống không bằng chết này, một đôi lần, tiếng gào thét phẫn uất lại bỗng nhiên bùng lên từ một góc phòng. Có kẻ đập mạnh tay xuống vách sắt, lớn tiếng kêu oan, đòi lại quyền làm người, đòi chấm dứt trò chơi đọa đày bệnh hoạn của cõi âm.

Nhưng phản hồi lại những tiếng kêu gào ấy chưa bao giờ là sự khoan dung.

Chỉ vài phút sau, cánh cửa buồng giam bật tung. Những cái bóng đen lầm lũi lao vào như những con thú dữ, tóm chặt lấy kẻ dám chống đối trước sự chứng kiến câm lặng của cả phòng. Mặc cho tiếng giãy giụa và van xin khản đặc, chúng lôi xốc nạn nhân đi để thi hành án phạt mới nhất của nhà tù.

Chỉ ít lâu sau, những kẻ đó được thả trở lại phòng giam. Nhưng lúc này, trên khuôn mặt họ đã mang một hình hài hoàn toàn biến dạng.

Hàm trên và hàm dưới của họ đã bị niềng cứng lại với nhau bằng một bộ khung kim loại, siết chặt bằng những con ốc xoắn cắm sâu vào xương, sưng vù và đau nhức. Họ không thể há miệng, nhưng vẫn có thể nói chuyện. Từ ngày hôm đó, bữa ăn của những kẻ bất mãn chỉ còn là những giọt cháo loãng được hút qua một chiếc ống nhỏ.

Ngồi co quắp trong góc giường chật hẹp, An Bình trân trừng nhìn người bạn tù ở chiếc giường đối diện đang bất lực dùng ống hút cháo qua kẽ răng bị khóa cứng, sống lưng cậu lạnh toát. Cậu siết chặt hai bàn tay đang bị hàn chết bởi xiềng xích, tự nhủ bản thân phải cắn răng nuốt ngược mọi uất ức vào trong. Ở cái chốn ngập tràn xiềng xích này, việc cất lên tiếng kêu oan không những không cứu rỗi được ai, mà chỉ biến con người ta thành một cỗ máy câm lặng đến cuối đời.

💬 Bình luận (0)