Cánh cửa buồng giam khép lại, nuốt chửng An Bình. Đây là khu giam giữ tập trung – nơi mọi khái niệm về cá nhân bị tước đoạt sạch sẽ, chỉ còn lại sự tồn tại trần trụi của những cỗ máy sinh học mang danh con số.
Không gian chật chội đến mức ngột ngạt. Mỗi tù nhân chỉ được cấp vỏn vẹn đúng bốn lăm centimet chiều rộng trên những chiếc giường tầng áp sát vào nhau, đông đúc và chật ních người. Với bộ xiềng xích hàn chết vào chân tay, An Bình không thể nằm ngửa hay xoay trở thoải mái. Cậu buộc phải co quắp, nằm úp thìa áp sát vào người bên cạnh, nhịp thở của người này hòa lẫn vào lưng người kia trong cái không khí đặc quánh mồ hôi và sự bất lực.
Ở nơi đây, không có cái gọi là trật tự ngầm hay đặc quyền giữa các tù nhân. Ai bước chân vào đây cũng đều bình đẳng trong sự khốn cùng; đúng nghĩa là tù nhân chịu tội, không có tiếng nói, không có quyền lựa chọn.
Nhịp sống bị bóp nghẹt hoàn toàn bởi thời gian biểu cơ khí của nhà tù. Không có khái niệm ngày hay đêm bởi trần nhà luôn treo những ngọn đèn huỳnh quang trắng xóa, chói gắt chiếu sáng suốt hai mươi tư trên bảy, khoét sâu vào thị giác và làm đảo lộn hoàn toàn đồng hồ sinh học.
Sinh hoạt diễn ra trong sự câm lặng tuyệt đối và máy móc:
Đến giờ quy định thì ngồi dậy ăn phần thức ăn nhạt nhẽo được đẩy qua ô cửa nhỏ.
Muốn đi vệ sinh phải đưa tay bấm nút báo hiệu trên tường, chờ sự cho phép lạnh lùng từ quản giáo.
Tuyệt đối không ai tự ý cất lời nói chuyện phiếm.
Dù thiết bị cấm nói trên miệng An Bình đã được tháo bỏ sau khi nhận bản án chính thức, cho phép cậu cất tiếng, nhưng giữa căn phòng đông nghìn nghịt người mà tĩnh lặng như tờ ấy, chẳng ai buồn mở miệng. Sống chung với hàng chục con người nhưng không một ai giao tiếp, không một ánh mắt sẻ chia, tất cả đều chìm đắm trong thế giới riêng của sự tuyệt vọng.
An Bình cũng hòa mình vào dòng chảy câm lặng đó. Cậu cứ lầm lũi sống, lầm lũi chịu đựng từng giờ trôi qua dưới ánh đèn trắng lóa không bao giờ tắt, để mặc cho bộ xích sắt hàn chết cọ xát vào da thịt mỗi khi cậu nhích người đổi tư thế trong giấc ngủ chật chội.