🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← 45cm/step

Ch.30: Tiếng gào ngoài phố vi phạm

~4 phút đọc · 677 từ · · ⚠️ Báo cáo

Chưa đầy năm phút sau khi hoàn tất quá trình biến đổi, lớp trưởng Phương Thăng đã bị hai bóng đen lôi xốc lên, áp giải biến mất khỏi căn phòng trọ theo đúng cái cách mà Kiên từng bị tước đoạt tự do. Ngay khoảnh khắc cậu ta vừa khuất dạng, hệ thống liền tự động thu hồi sự hiện diện: bộ xiềng xích trên người An Bình lại chuyển về trạng thái vô hình, trả lại vẻ bề ngoài văn minh, sạch sẽ giả tạo.

Không thể chịu đựng thêm bầu không khí ngột ngạt đang bủa vây bốn bức tường, An Bình lặng lẽ khoác lên mình bộ vest y sinh, bước ra khỏi phòng.

Cậu cứ thế lê bước lang thang vô định qua những con đường vắng vẻ của thành phố. Nhưng sự tự do hão huyền ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Khi bước đến ranh giới cách phòng trọ vừa đúng một cây số, sợi xích vô hình ở cổ bỗng căng cứng lại, kéo giật cơ thể cậu khựng lại giữa đường. An Bình đứng chết trân ở đó, giống như một con cún bị cột chặt dây vào cọc, không thể tiến thêm dù chỉ nửa bước.

Nỗi uất ức, cô độc và sự sợ hãi đan xen cào xé tâm can. Cậu không thể quay về nhà, không thể hé răng kể với bất kỳ ai, bởi vì bài học đau đớn từ thằng Kiên và lớp trưởng đã chứng minh rõ ràng: bất cứ ai vô tình biết chuyện hay bước chân vào quỹ đạo này đều sẽ bị vạ lây, chịu chung một số phận bi thảm. Cứ thế, An Bình ngồi bệt xuống vệ đường dưới cái nắng gay gắt của buổi trưa, trơ trọi giữa con đường vắng ngắt không một bóng người qua lại.

Ánh nắng chói chang rọi thẳng xuống đỉnh đầu trọc lốc, bức bối và ngột ngạt. Giới hạn chịu đựng đã chạm đáy, An Bình ngửa mặt lên trời, bung xõa toàn bộ sự bất lực ra thành tiếng hét xé rách không gian:

- Tôi bị oan! Tôi bị oan mà! TÔI MUỐN KIỆN! HÃY TRẢ LẠI TỰ DO CHO TÔI!

ChatGPT Image 23_21_47 12 thg 8, 2026.png

Tiếng gào thét vừa dứt, không khí xung quanh bỗng đông cứng lại. Hai bóng đen lầm lũi xuất hiện từ hư không, đứng sừng sững trước mặt cậu. Một tên cất giọng khô khốc vang lên trong tâm trí:

- Đối tượng vi phạm quy chế trật tự công cộng, gây ồn ào và chống đối có hệ thống. Lệnh bắt giữ khẩn cấp.

Chưa để An Bình kịp phản ứng, chúng đã tóm chặt lấy bả vai, lôi xốc cậu đi qua một không gian vặn xoắn và ném thẳng vào một căn phòng giam tối tăm, lạnh lẽo.

Khi hoàn hồn đứng dậy, An Bình phát hiện ra phòng giam của mình nằm ngay cạnh phòng của lớp trưởng Phương Thăng, chỉ cách nhau một hàng song sắt kiên cố. Nhìn sang bên cạnh, lớp trưởng đang bị trói chặt bất động trên một chiếc giường sắt bởi chiếc đai năm phần bản rộng, ép cơ thể nằm thẳng tắp, không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay.

Ngay lúc đó, hai nhân viên quản giáo của cõi âm bước vào phòng An Bình, lạnh lùng thông báo bản án cho hành vi vừa rồi:

- Hành vi ra đường hét lớn, đòi khiếu kiện là sự vi phạm nghiêm trọng quy chuẩn kiểm soát tâm lý. Hình phạt bổ sung được thiết lập: khóa chặt cơ thể bằng đai bảy phần cố định trên giường biệt lập.

Không để An Bình kịp cất tiếng van xin, chúng lao đến đè ngửa cậu xuống chiếc giường sắt cứng ngắc. Mấy chiếc đai bản lớn bảy phần siết chặt từ ngực, qua eo xuống tận chân, ép chặt toàn bộ thân xác An Bình nằm thẳng cẳng, bất động giữa bốn bức tường giam cầm.

💬 Bình luận (0)