Cứ điểm Plei Me lúc 22 giờ 10 phút không còn là những hạt mưa dông thông thường nữa. Nó đã biến thành một trận cuồng phong dữ dội, quất từng vạt nước buốt giá, rát rạt vào lớp kính mặt nạ phòng độc M17 của Vũ. Hơi nước dơ bẩn, lẫn lộn mùi dầu máy từ bãi trực thăng dột vào mặt kính, làm nhòe đi tầm nhìn vốn đã bị giới hạn bởi bóng đêm đại ngàn. Cứ mỗi vài giây, một vệt chớp xám xịt lại rạch ngang bầu trời Plexikou, chiếu rọi khuôn mặt đầy vệt bùn và ánh mắt lo âu của bốn người lính đặc công đang bò rạp dưới mép hào ngập ngụa nước bùn đỏ quánh.
Theo mệnh lệnh dứt khoát của tổ trưởng Sơn, toàn đội đã bỏ qua phân khu xe thiết giáp để cắt đường ngắn nhất, đâm thẳng vào trung tâm đầu não của cứ điểm.
Sau gần ba mươi phút di chuyển câm lặng, họ đã tiếp cận được rìa phân khu Sở chỉ huy trung tâm . Trái ngược hoàn toàn với sự chật chội, ngổn ngang đầy những khí tài dã chiến của kho đạn hay bãi máy bay, không gian xung quanh tổng hành dinh của kẻ thù rộng lớn, trống trải và bằng phẳng đến rợn người. Nhằm triệt hạ hoàn toàn khả năng áp sát của đặc công, quân đội Mỹ đã dùng xe ủi hạng nặng san phẳng toàn bộ cây cối, gạt sạch từng mô đất trong bán kính hơn một trăm mét xung quanh boong-ke. Nơi này biến thành một "vùng đất chết" hoang hoải, phẳng lỳ, trơ trọi lớp đất đỏ bazan sũng nước.
Bầu không khí chiến trường lúc này bị đè nén bởi một áp lực vô hình nhưng cực kỳ khủng khiếp. Từ phía các tháp canh cao ngất, ánh sáng trắng dã, sắc lẹm từ các cụm đèn pha cao áp công suất lớn đổ ập xuống, quét loang loãng trên mặt sân sũng nước. Luồng sáng mạnh đến mức nó dường như muốn xuyên qua cả lớp ngụy trang bằng than đen và bùn đất trên lưng những người lính.
Sơn đột ngột ấn mạnh vai Vũ xuống vũng bùn loãng. Toàn đội lập tức đóng băng đội hình tại chỗ, cơ thể họ áp chặt xuống mặt đất sũng nước như những thớ thịt hòa vào đất đỏ. Giọng Sơn trầm thấp, khàn đặc vì ngấm lạnh truyền qua bộ đàm dã chiến dính sát vành tai Vũ:
"Nhìn kỹ phía trước đi. Bẫy liên hoàn đấy. Đây chính là lý do vì sao khu vực này trông có vẻ lỏng lẻo và thiếu lính gác ngoài tuần tra."
Trước mắt họ, ngăn cách Sở chỉ huy với phần còn lại của cứ điểm là ba lớp rào bùi nhùi xám xịt, sắc lẹm, nằm song song vắt ngang mặt đất như ba con trăn thép khổng lồ đang phủ phục. Và ẩn giấu giữa những khoảng trống của ba lớp bùi nhùi đó là trận địa mìn chống đột nhập phức hợp: mìn nhảy M16A1 và mìn định hướng M18A1 Claymore gài dày đặc, đan cài bởi những sợi dây bẫy mỏng dính, tiệp màu với bùn đất.
Đồng hồ dạ quang trên tay chỉ huy Sơn nhích dần đến mốc 22 giờ 35 phút. Họ đang nằm ngay tại ranh giới cuối cùng của bóng tối, chỉ cần nhích lên một gang tay là bước vào bàn cờ tử thần của đèn pha và thuốc nổ.
Sơn khẽ ra hiệu bằng tay cho ba người đồng đội thu hẹp khoảng cách. Bốn cái đầu bết bùn đất ghé sát vào nhau dưới một bệ bê tông của hộp kỹ thuật dã chiến bỏ hoang. Giọng Sơn vang lên trong tai nghe, rành rọt từng chữ để giao nhiệm vụ tác chiến cuối cùng.
Sơn dừng lại một nhịp, ánh mắt nghiêm nghị quét qua từng người:
"Ngay sau khi kích nổ, Sở chỉ huy sập, căn cứ chắc chắn sẽ đại loạn. Chúng ta sẽ không rút ngược ra lối này. Toàn đội sẽ vòng ra phía sau tòa nhà, bám theo chân tường thành để triệt tiêu tầm nhìn của đèn pha trên tháp canh. Theo đường tường thành, chúng ta vòng ngược về khu vực kho ta vừa lấy vật tư. Tại đó, Vũ sẽ dùng kìm cộng lực cắt đứt hàng rào thép gai dập góc, mở đường cho cả đội chui xuống hệ thống cống ngầm ngập nước ngầm bên dưới. Chúng ta sẽ xem xét tình hình địch để tổ chức rút lui hoàn toàn tránh thương vong ko cần thiết.
"Rõ!" Vũ, Lâm và Hải khẽ đáp, ánh mắt lộ rõ sự khâm phục trước sơ đồ tác chiến kín kẽ, luồn sâu leo cao của tổ trưởng. Mọi ngả đường, mọi phương án dự phòng đều đã được tính toán đồng bộ.
Trong cái tĩnh lặng đáng sợ của tâm bão sau khi hiệp đồng tác chiến xong, nội tâm của mỗi người lính đặc công bắt đầu cuộn sóng. Vũ nằm đó, lồng ngực ép chặt xuống bùn đỏ, nghe rõ mồn một tiếng tim mình đập thình thịch dồn dập bên trong lớp áo bảo hộ. Đôi bàn tay anh ngừng run rẩy, các ngón tay siết chặt lấy chiếc que dò mìn bằng tre vót nhọn, nín thở đợi lệnh phát động.
Đột nhiên, khi bụng Vũ vừa áp sát xuống mặt đất đỏ để chuẩn bị bò trườn, anh khựng người lại. Giữa tiếng sấm rền và tiếng mưa xối xả bên ngoài, lòng đất bazan sâu thẳm bên dưới thỉnh thoảng lại rung nhẹ lên từng đợt ngắn đầy bất thường, đều đặn như nhịp tim của một sinh vật khổng lồ đang dần sống dậy dưới chân họ. Đó không phải là dư chấn của pháo kích, mà là một sự chuyển động cơ khí hoặc sinh học đầy quái dị phát ra từ hệ thống hầm ngầm của Ward 37.
Nương theo một luồng gió xoáy từ hướng lỗ thông hơi của Sở chỉ huy tạt ngang qua mặt, một mùi hôi nồng thoang thoảng lọt qua cả màng lọc dày của chiếc mặt nạ M17. Nó không phải mùi thuốc súng, cũng không phải mùi bùn đất, mà là thứ mùi tanh tưởi, ngòn ngọt của máu sấy khô trộn lẫn với chất tẩy rửa foóc-môn đậm đặc của nhà xác. Thứ mùi ấy khiến da gà trên gáy Vũ dựng ngược lên.
Chưa dừng lại ở đó, từ chiếc tai nghe bộ đàm dã chiến dính sát vành tai Vũ, bên cạnh giọng nói của Sơn, đột ngột lọt vào những âm thanh nhiễu sóng radio rầm rì, thì thầm bằng một thứ ngôn ngữ hỗn loạn. Tiếng rên rỉ, tiếng cười rúc rích ngắt quãng hòa lẫn vào tần số vô tuyến quân sự như thể có ai đó đang thì thầm ngay sát bên tai anh từ trong bóng tối. Vũ rùng mình, anh liếc nhanh sang Sơn, nhưng người chỉ huy vẫn hoàn toàn im lặng, mắt dán chặt vào mục tiêu. Vũ hiểu, tần số này đang bị nhiễm từ lực hoặc một loại sóng não dị thường phát ra từ sâu trong lòng đất.
22 giờ 50 phút.
Bầu không khí áp lực đỉnh điểm bao trùm lên bốn bóng đen đang nằm bất động bên rìa bãi trống. Mùi foóc-môn tanh tưởi dường như ngày càng đậm đặc hơn trong màn mưa rừng, và những nhịp rung nhẹ dưới lòng đất cứ mỗi lúc một rõ rệt, như thể con quái vật ẩn mình dưới tòa boong-ke kia đang cào xé đòi thoát ra ngoài.
Sơn quay sang nhìn Vũ, Lâm và Hải. Bản kế hoạch thâm nhập Sở chỉ huy và lộ trình rút lui qua kho chui xuống cống ngầm đã được khắc ghi vào đầu mỗi người lính. Ba lớp rào bùi nhùi kẽm gai trước mắt họ đang đứng im lìm dưới ánh đèn pha, như một cái bẫy khổng lồ sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai bước vào.
Sơn khẽ gạt chốt an toàn của khẩu AK báng gấp, ngón tay Vũ siết chặt lấy chiếc que tre dò mìn. Cả tiểu đội khóa chặt vị trí, mắt dán vào những sợi dây bẫy mỏng dính trước mặt, sẵn sàng cho những giây phút sinh tử quyết định để xuyên qua bãi đất chết...