🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.14: ĐIỂM HUYỆT

~6 phút đọc · 1170 từ · ⚠️ Báo cáo

Uỳnh... uỳnh...
Tiếng nổ trầm đục vang lên, xuyên qua màn mưa dập dồn dội vào vách bê tông của kho đạn dã chiến. Âm thanh ấy nay đã nhỏ và rã rích, không còn dồn dập, căng thẳng như lúc trước mà thưa thớt dần, chỉ còn là những phát đạn pháo cầm chừng của ta để găm giữ chân bộ binh Mỹ, không cho chúng có cơ hội quay lại khu vực trung tâm.
Nhưng chính những tiếng nổ xa xăm ấy là chỗ dựa tinh thần vô hình cho tổ đặc công. Nó nhắc nhở họ rằng ngoài kia, các đồng đội vẫn đang đổ máu để kéo giãn đội hình địch, che chở cho mũi dao thọc sâu của họ dưới lòng đất này.
Vũ nhìn xuống mặt đồng hồ dã chiến. Kim lân quang chỉ đúng 20 giờ 45 phút.
Toàn đội lúc này đã áp sát thành công vào bức tường bê tông cốt thép dày đến nửa mét của kho vũ khí đạn dược dã chiến. Đây là "trái tim" hỏa lực của Plei Me, nơi chứa hàng trăm hòm đạn pháo 105ly, đạn súng cối và các bọc thuốc phóng siêu nhạy. Phía sau bức tường này, chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ tạo ra một cơn địa chấn xé toạc mặt đất.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, gõ liên hồi lên lớp mũ sắt của những toán lính gác đang co cụm lại dưới các mái hiên tôn. Sự im lặng chết chóc từ kho khí tài dường như vẫn còn bám theo họ, nhưng lúc này, sự tập trung cao độ đã đẩy lùi mọi nỗi sợ hãi.
Vũ ra hiệu bằng tay, phân công Hải cảnh giới phía góc khuất của bốt gác, Sơn hỗ trợ cảnh giới hướng ngược lại, còn Lâm – người thợ gài mìn điêu luyện nhất của tổ – sẽ đảm nhận việc đặt "điểm huyệt" cho toàn bộ khu kho.
Lâm khẽ gật đầu qua lớp kính tròn lồi của chiếc mặt nạ phòng độc M17. Anh kéo chiếc ba lô dã chiến trĩu nặng C4 ra phía trước ngực, quỳ một chân xuống vũng nước sũng dính đầy bùn đất. Bàn tay anh dẫu đã chai sạn vì bộc phá nhưng lúc này lại chuyển động vô cùng uyển chuyển, mềm mại như một người thợ thủ công đang thêu dệt nên một tác phẩm nghệ thuật bằng cái chết.
Để thổi bay một cấu trúc bê tông cốt thép kiên cố thế này mà không làm tốn quá nhiều thuốc nổ, Lâm không đặt bừa bãi. Anh áp sát tai vào vách tường, gõ nhẹ vài cái để dò tìm điểm xung yếu .
Hệ thống dầm chịu lực trung tâm: Lâm xác định vị trí góc chữ V nối giữa tường bê tông và cột trụ nâng đỡ toàn bộ phần mái vòm thép của kho đạn. Anh lấy ra một bánh C4 nặng hai ký, nhào nặn nó dẻo quánh như đất sét rồi ấn mạnh vào góc tường. Thuốc nổ dẻo bám chặt lấy lớp bê tông dột nước ẩm ướt. Lâm dùng ngón tay ấn sâu một chiếc kíp nổ hẹn giờ cơ học M1A1 vào chính giữa khối thuốc. Điểm nổ này khi kích hoạt sẽ bẻ gãy cột trụ chịu lực, khiến toàn bộ phần mái thép nặng hàng chục tấn đổ sụp xuống, ép chặt các hòm đạn pháo bên dưới.
Sau đó đến các họng thông hơi của kho chứa thuốc phóng: Đây là các khe hở hẹp bằng sắt chạy dọc chân tường dùng để tản nhiệt cho kho đạn. Lâm không đẩy thuốc nổ vào trong mà đắp một dải C4 dài dẹt dọc theo mép khe sắt. Anh biết rất rõ, khi vụ nổ xảy ra, áp suất cực lớn của C4 sẽ bị ép qua họng thông hơi hẹp này, tạo thành một luồng "hỏa tiễn" nhiệt độ cao phụt thẳng vào bên trong, trực tiếp kích nổ các bọc thuốc phóng pháo 105ly đang xếp bên trong mà không cần phải lọt vào cửa chính.
Cuối cùng cả đội tìm đến trạm biến áp dã chiến cận kề: Nằm sát vách kho đạn là chiếc máy biến thế cung cấp điện cho hệ thống chiếu sáng và các thiết bị cơ khí. Lâm cài khối C4 cuối cùng ngay dưới bình chứa dầu làm mát của máy biến áp. Khi khối này nổ, dầu máy biến áp nóng bỏng sẽ bắt lửa và bắn tung tóe như một cơn mưa lửa, thiêu rụi mọi thứ xung quanh và cắt đứt hoàn toàn nguồn điện của cứ điểm.
Tất cả các khối nổ được Lâm kết nối với nhau bằng một đường dây cháy chậm dẻo dai màu đen. Anh khéo léo gạt những lớp bùn đỏ bazan dính dớp để chôn giấu đường dây xuống dưới, hoàn toàn biến nó thành vô hình trước mắt những toán tuần tra của địch.
Vũ tiến lại gần Lâm sau khi đã hoàn thành việc trinh sát hướng rút lui. Hai người lính đặc công nhìn nhau qua mắt kính mờ sương.
Kim đồng hồ chỉ đúng 21 giờ.
Chỉ trong vòng mười lăm phút ngắn ngủi nhưng căng thẳng đến từng sợi thần kinh, Lâm đã hoàn thành việc cài đặt toàn bộ lượng thuốc nổ C4 vào những vị trí hiểm hóc nhất. Sự phối hợp ăn ý giữa trinh sát vòng ngoài của Hải, Sơn và kỹ thuật cài mìn của Lâm đã giúp họ hoàn thành nhiệm vụ mà không để lại bất kỳ một dấu vết nào.
Vũ cúi xuống, rút từ trong bọc chống nước ra chiếc hộp kích nổ cơ học trung tâm. Anh đấu nối đường dây xích nổ từ ba điểm huyệt của Lâm vào cầu dao kích hoạt.
Đôi ngón tay Vũ giữ chặt núm xoay hẹn giờ của bộ kích nổ dã chiến. Anh xoay nhẹ, nghe tiếng lò xo cơ khí bên trong kêu tích tắc thật khẽ, rồi khóa chốt an toàn ở vạch:
00:00 (0 Giờ đêm).
Thời gian đếm ngược chính thức bắt đầu.
Đúng ba tiếng đồng hồ nữa, khi tiếng súng rã rích hoàn toàn im bặt, khi lính Mỹ bắt đầu lơi lỏng cảnh giác nhất vào lúc nửa đêm, thì chuỗi nổ dây chuyền từ kho đạn này sẽ biến toàn bộ cứ điểm Plei Me thành một lò lửa khổng lồ dội thẳng lên bầu trời Tây Nguyên.
Sơn đứng dậy, ra hiệu bằng tay cho đồng đội. 
"Mục tiêu một đã xong," Sơn truyền đạt bằng khẩu hình qua lớp mặt nạ. "Di chuyển sang mục tiêu tiếp theo: Khu trung tâm thông tin vô tuyến và bể chứa nhiên liệu dã chiến."
Bốn cái bóng đen nhanh chóng cúi rạp người, luồn lách qua các khe hở của hàng rào kẽm gai đã cắt sẵn, chìm vào bóng tối mịt mùng của màn đêm dông bão...

💬 Bình luận