Lâm Dã vẫn trốn sau bức tường đất.
Cậu không dám nhúc nhích.
Ba người kia đã chạy sâu vào trong thôn.
Những người phía sau cũng lần lượt tiến vào.
Không ai để ý đến dân làng.
Cũng chẳng ai quan tâm bọn họ đang đứng ở đâu.
Lâm Dã nhìn cảnh tượng trước mắt.
Trong lòng càng lúc càng lạnh.
Một người đàn ông trong thôn chạy ra chắn trước cửa nhà mình.
"Đừng vào!"
Người áo đen liếc qua.
Chỉ một cái liếc mắt.
Người đàn ông lập tức ngã xuống.
Không kêu được tiếng nào.
Lâm Dã trợn mắt.
Cậu chưa nhìn rõ chuyện gì xảy ra.
Chỉ thấy người kia nằm im trên mặt đất.
Một người phụ nữ bên cạnh hét lên.
"Cha!"
Cô vừa chạy tới thì một luồng khí vô hình quét qua.
Ầm!
Cả người cô bị đánh văng.
Đập mạnh vào vách nhà.
Lâm Dã siết chặt tay.
Cậu muốn chạy.
Nhưng hai chân như bị đóng xuống đất.
Đây là người trong thôn.
Là những người mà cậu đã gặp từ nhỏ.
Vậy mà trước mặt những kẻ kia...
Bọn họ chẳng khác gì cỏ cây bên đường.
Muốn giết thì giết.
Muốn đánh thì đánh.
Không cần lý do.
Một tiếng hét vang lên từ phía trước.
"Xin các vị đại nhân!"
Một ông lão quỳ xuống.
"Chúng tôi chỉ là dân thường, không biết chuyện gì cả!"
Người áo đen bước tới.
Hắn nhìn ông lão.
"Không đáng bận tâm , giết !"
Giọng nói rất bình thản .
Nhưng lọt vào tai Lâm Dã lại nặng đến mức khiến cả người cậu lạnh ngắt.
Một người phía sau lập tức bước lên.
Ông lão run rẩy.
"Không..."
Phập!
Máu bắn lên nền đất.
Lâm Dã lập tức quay mặt đi.
Cậu cắn chặt răng, hai tay nắm đến trắng bệch.
Không phải vì sợ máu.
Mà vì cậu vừa nhận ra một chuyện.
Những người này...
Thật sự không xem mạng người là mạng.
Một đứa trẻ khóc ré lên trong căn nhà gần đó.
Người mẹ vội vàng bịt miệng con lại.
Nhưng tiếng khóc vẫn lọt ra ngoài.
Người áo đen quay đầu.
Ánh mắt hắn nhìn về phía căn nhà.
Người mẹ lập tức quỳ xuống.
"Xin đại nhân..."
Người áo đen chỉ nhìn một lát.
Rồi quay đi.
"Không cần để ý."
Đoàn người tiếp tục tiến về phía trước.
Lâm Dã vẫn núp sau bức tường.
Rất lâu sau...
Tiếng bước chân dần đi xa.
Bàn tay đang nắm chặt góc tường của Lâm Dã từ từ buông ra.
Cậu cúi đầu nhìn đôi tay mình.
Chúng đang run.
Cậu không hiểu bọn họ đang tìm thứ gì.
Cũng không hiểu vì sao Thanh Hà thôn lại gặp phải tai họa này.
Cậu chỉ biết...
Nếu những người đó phát hiện ra mình.
Kết cục có lẽ cũng chẳng khác gì ông lão vừa rồi.
Đến lúc này cậu mới hiểu.
Người là kiến cỏ.
Mà hắn...
chẳng cần lý do để giẫm chết một con kiến.