🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← VÔ NGÃ TRUY CẦU MỘNG

Ch.6: THỢ RÈN

~3 phút đọc · 553 từ · · ⚠️ Báo cáo

Cậu tiếp tục đi xuống núi.
...
Khoảng nửa canh giờ sau.
Lâm Dã đã đứng trước cổng Thanh Hà thôn.
Giờ này người trong thôn đã bắt đầu ra ngoài làm việc.
Có người dắt trâu ra ruộng.
Có người gánh nước.
Mấy đứa trẻ nhỏ thì chạy nhảy ngoài đường, tiếng cười nói vang lên không ngớt.
Lâm Dã lẫn vào trong đám người, chẳng mấy chốc đã trở nên chẳng khác gì một đứa trẻ bình thường.
Cậu đi thẳng về phía cuối thôn.
Ở đó có một căn nhà khá đặc biệt.
Chưa tới gần đã nghe thấy tiếng.
Keng!
Keng!
Keng!
Tiếng búa nện xuống sắt vang lên đều đặn.
Trước cửa treo một tấm bảng gỗ cũ.
THỢ RÈN LÝ GIA.
Lâm Dã đứng trước cửa.
Cậu nhìn vào bên trong.
Một người đàn ông trung niên đang cởi trần, hai tay cầm búa, liên tục nện xuống một miếng sắt đỏ rực.
Mỗi lần búa rơi xuống, tia lửa lại bắn tung tóe.
Lâm Dã nhìn một lúc.
Trong đầu hiện lên cục sắt đen trong túi.
"Chắc là chỗ này."
Cậu bước vào.
"Chú Lý."
Người đàn ông không quay đầu.
"Có chuyện gì?"
"Cháu có thứ muốn bán."
Tiếng búa dừng lại.
Người đàn ông lau mồ hôi trên trán, quay sang nhìn cậu.
"Thứ gì?"
Lâm Dã lấy cục sắt đen ra.
Đặt lên bàn.
"Cái này."
Người đàn ông nhìn xuống.
Ban đầu vẻ mặt chẳng có gì đặc biệt.
Ông đưa tay cầm lên.
"Khá nặng."
Lâm Dã gật đầu.
"Vâng."
Người thợ rèn lật qua lật lại vài lần.
Gõ nhẹ lên mặt cục sắt.
Keng.
Âm thanh vang lên khô và đanh.
Ông nhíu mày.
"Ở đâu ra?"
Lâm Dã chớp mắt.
"Nhặt được."
Người thợ rèn nhìn cậu.
Lâm Dã lập tức sửa lời.
"...Trên núi."
"Nhặt trên núi?"
"Vâng."
Ông ta lại nhìn cục sắt.
Rồi nhìn Lâm Dã.
"Ngươi muốn bán?"
"Vâng."
"Bao nhiêu?"
Lâm Dã ngẩn ra.
Cậu vốn chỉ nghĩ đem tới đây hỏi thử.
Bây giờ bị hỏi ngược lại, nhất thời chẳng biết nên nói bao nhiêu.
Một đồng?
Hai đồng?
Hay năm đồng?
Lâm Dã suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng thử thăm dò.
"Ba đồng?"
Người thợ rèn im lặng.
Lâm Dã nhìn sắc mặt ông.
Trong lòng bắt đầu hơi hồi hộp.
Có khi...
Mình nói ít quá?
Cũng có khi...
Nói nhiều quá?
Người thợ rèn đặt cục sắt xuống.
"Không bán."
Lâm Dã ngẩn người.
"Không mua ạ?"
"Không."
"Vì sao?"
Người thợ rèn lắc đầu.
"Ta không biết đây là thứ gì."
Lâm Dã cúi xuống nhìn cục sắt.
"..."
Cậu vốn tưởng tiệm rèn sẽ mua.
Ai ngờ lại bị từ chối thẳng.
Người thợ rèn đẩy cục sắt về phía cậu.
"Cầm về đi."
Lâm Dã nhặt nó lên.
"Vâng."
Cậu nhét lại vào túi.
Đến lúc bước ra khỏi cửa, Lâm Dã vẫn còn hơi tiếc.
Ba đồng bạc...
Thế là mất toi.
Cậu đi được vài bước thì quay đầu nhìn lại tiệm rèn.
"Kỳ thật."
Cục sắt này rõ ràng là sắt.
Sao lại không mua?
Lâm Dã cúi đầu nhìn túi áo.
Sau đó nhún vai.
"Thôi."
Không bán được thì giữ lại.
Biết đâu...
Sau này có người mua.

💬 Bình luận (0)