🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← VÔ NGÃ TRUY CẦU MỘNG

Ch.3: KẺ THAM TIỀN

~3 phút đọc · 536 từ · · ⚠️ Báo cáo

Tối đó, ánh trăng nhẹ nhàng chiếu xuống mặt đất lạnh lẽo mang theo cơn gió nhẹ chả mấy dễ chịu .
Lâm Dã ngồi dưới đất rất lâu.
Cơn đau trong đầu đã dần biến mất.
Nhưng những hình ảnh vừa rồi vẫn còn in sâu trong tâm trí.
Núi sụp.
Biển máu.
Thi thể.
Một đôi mắt khổng lồ trên bầu trời.
Cậu ngồi im, vẻ mặt ngơ ngác.
Cái gì mà Ma Chủng?
Cái gì mà Đại Ách Ma Kinh?
Cậu chẳng hiểu một thứ nào.
Nhưng cậu hiểu rõ một điều.
Thứ vừa rồi chắc hẳn có liên quan đến...
Chú sư.
Nhưng cậu hi Từ nhỏ, Lâm Dã đã không ít lần nghe người trong thôn nhắc đến hai chữ này.
Nghe nói trên đời này có một loại người không giống phàm nhân.
Bọn họ có thể sử dụng những thứ mà người thường không thể tưởng tượng nổi, có thể đi qua núi cao, vượt qua sông lớn, thậm chí đối phó với những yêu thú mà dân thường chỉ cần nhìn thấy cũng mất mạng.
Những người như vậy được gọi chung là chú sư.
Còn chú sư mạnh đến đâu...
Lâm Dã chẳng biết.
Trong mắt dân làng, chỉ cần là chú sư đại nhân thì đã là nhân vật cao cao tại thượng.
Nghe nói chú sư được chia thành nhiều cảnh giới.
Từ Nhất giai đến Cửu giai.
Nhưng những thứ đó đối với Lâm Dã mà nói quá xa xôi.
Cậu ngay cả cơm ngày mai còn chưa chắc có mà ăn.
Lấy đâu ra tâm tư quan tâm Nhất giai hay Cửu giai.
Thứ duy nhất Lâm Dã biết chắc là...
Chú sư rất lợi hại.
Mà thứ vừa rồi xuất hiện trong đầu cậu...
Có lẽ cũng là thứ liên quan đến bọn họ.
Lâm Dã cau mày.
Cậu thử nhớ lại cái tên kia.
《Đại Ách Ma Kinh》.
Nghe đã thấy không giống thứ gì tốt đẹp.
“...Ma Kinh?”
Cậu ngồi thêm một lúc.
Sau đó lắc đầu.
“Đếch hiểu.”
Chuyện gì không hiểu thì cứ để đó.
Dù sao nghĩ nhiều cũng chẳng giúp ích được gì thêm , đã không biết thì nghĩ cũng vô dụng .
Lâm Dã chống tay đứng dậy.
Lúc này cậu mới chú ý đến vật màu đen nằm cạnh bộ xương.
Một khối kim loại đen sì, dài chừng một gang tay.
Trên bề mặt có vài đường vân đỏ nhạt, giống như máu khô đã bám vào từ rất lâu.
Lâm Dã ngồi xổm xuống.
Dùng một cành cây chọc thử.
Không có phản ứng.
Cậu lại chọc thêm cái nữa.
Vẫn chẳng có gì xảy ra.
“Chắc không cắn người.”
Lâm Dã yên tâm hơn một chút.
Cậu dùng tay nhặt nó lên.
Khá nặng.
Lâm Dã lật qua lật lại một hồi, nhưng chẳng nhìn ra thứ gì đặc biệt.
Cuối cùng, cậu chỉ nghĩ đến một chuyện.
“Không biết bán được bao nhiêu ,nếu đem bán chỗ thợ rèn trong trấn chắc kiếm được ít bạc vụn .”
Hai mắt Lâm Dã lập tức sáng lên.
So với Đại Ách Ma Kinh gì đó...
Tiền vẫn thực tế hơn.

💬 Bình luận (0)