🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Vạn Nhân Chuyển

Ch.13: Ma Pháp sư

~27 phút đọc · 5206 từ · · ⚠️ Báo cáo

Lạc Bình, Trí và Vương Mặc loạng choạng chạy về phía chiến trường phía trước đoàn xe.
Tiếng binh khí va chạm, tiếng người hét, tiếng ngựa hí cùng những âm thanh kỳ quái liên tục vọng lại từ phía trước, mỗi lúc một rõ hơn.
Mặt đất dưới chân rung lên từng đợt.
Không mạnh đến mức khiến người ta đứng không vững, nhưng đủ để Lạc Bình cảm nhận được một thứ chấn động mơ hồ truyền từ lòng đất lên bàn chân.
Cậu thở dốc.
Cổ họng khô rát.
Không khí tràn vào phổi mang theo mùi cỏ bị giẫm nát, mùi đất khô và một thứ mùi tanh nhàn nhạt.
Máu.
Lạc Bình không cần nhìn cũng biết.
Phía trước chắc chắn đã có người bị thương.
Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì vậy?
Cậu siết chặt chuôi kiếm.
Những ngón tay hơi lạnh.
Không phải vì gió.
Mà vì cảm giác bất an đang từng chút một bò lên từ đáy lòng.
Chỉ mới nhìn thấy vài bóng người từ xa, nhưng da đầu Lạc Bình đã tê rần.
Trận chiến này...
Có gì đó không bình thường.
“Phía trước!”
Trí đột nhiên quát.
Lạc Bình ngẩng đầu.
Ngay sau đó—
ẦM——!!!
Hai bóng người đột nhiên lao vọt ra khỏi khu vực giao chiến.
Một bóng bay ngang qua đồng cỏ, thân thể lăn mấy vòng trên mặt đất.
Bóng còn lại nặng nề hơn nhiều, trực tiếp đập xuống đất khiến bụi đất bắn tung tóe.
“Cẩn thận!”
Trí và Vương Mặc gần như cùng lúc đưa tay giữ lấy Lạc Bình.
Ba người lập tức dừng lại.
Lạc Bình cúi thấp người, theo phản xạ đưa kiếm lên trước ngực.
Bụi đất dần tan.
Cậu nhìn chằm chằm về phía trước.
Người vừa bị đánh bay chính là lão vệ.
Bộ giáp trên người ông ta đã xuất hiện vài vết lõm lớn.
Một bên vai dính đầy đất.
Khóe miệng có máu.
Nhưng lão vệ chỉ chống một tay xuống đất, lập tức đứng dậy.
Không xa ông ta—
Tên đại hán mặc giáp nặng cũng chậm rãi đứng lên.
Thanh cự kiếm vẫn nằm trong tay hắn.
Bộ giáp nặng nề phủ kín thân thể, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu phía sau lớp che mặt.
Lạc Bình nuốt khan.
Hai người này...
Vừa rồi đã đánh nhau đến mức nào?
Lão vệ lau máu nơi khóe miệng.
Ông không nhìn ba người.
Chỉ lạnh lùng nói:
“Lùi lại.”
Giọng nói không lớn.
Nhưng vừa dứt lời, lão vệ đã quay người.
Tên đại hán cũng đồng thời nhấc cự kiếm lên.
Hai người nhìn nhau.
Không có thêm bất kỳ lời nói nào.
Rồi—
ẦM!
Cả hai lại lao vào nhau.
Cự kiếm và trường đao va chạm.
KENG——!!!
Âm thanh chói tai vang lên.
Một luồng khí mạnh quét ngang đồng cỏ.
Lạc Bình theo bản năng nheo mắt.
Cỏ dưới chân bị ép rạp xuống.
Tóc và vạt áo tung lên.
Chỉ trong chớp mắt, hai người đã lao xa khỏi vị trí ban đầu.
Tốc độ nhanh đến mức mắt thường của Lạc Bình gần như không thể theo kịp.
Một bóng đen.
Một ánh thép.
Rồi biến mất.
Lạc Bình đứng sững.
“Bọn họ... nhanh quá.”
Trí siết chặt chuôi kiếm.
“Đừng đứng đây nữa.”
Hắn nhìn về phía trước.
“Đi!”
Ba người lập tức tiếp tục chạy.
Nhưng mới chạy được vài bước—
GÀO——!!!
Một tiếng gầm kinh thiên động địa đột nhiên vang lên.
Âm thanh xuyên thẳng qua màng nhĩ.
Lạc Bình cảm thấy lồng ngực rung lên.
Ngực cậu như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Cậu theo phản xạ cúi đầu.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Rồi tiếng gầm thứ hai vang lên.
Gào——!
Lần này từ bên trái.
Sau đó—
Gào!
Từ bên phải.
Lạc Bình lập tức dừng bước.
Trí cũng biến sắc.
Vương Mặc nhìn quanh.
“Không chỉ có một con.”
Lạc Bình đưa mắt quét qua đồng cỏ.
Những bụi cỏ cao liên tục lay động.
Nhưng gió không mạnh đến mức đó.
Có thứ gì đó đang di chuyển bên trong.
Một.
Hai.
Rồi rất nhiều bóng đen thấp thoáng giữa những thân cỏ.
“Cướp!”
Một tiếng hét vang lên từ phía sau.
“Bên trái!”
“Chúng vòng ra sau xe!”
“Giữ đội hình!”
“Đừng để chúng áp sát!”
Trong khoảnh khắc ấy, Lạc Bình mới nhận ra trận chiến không chỉ xảy ra ở phía trước.
Toàn bộ đoàn xe đã biến thành một chiến trường.
Những tên cướp ẩn trong đồng cỏ từ trước đồng loạt lao ra.
Đao kiếm va chạm.
Tiếng ngựa hí vang.
Một con ngựa bị kinh sợ, dựng thẳng hai chân trước, dây cương căng đến mức phát ra tiếng rít.
Một hộ vệ vội lao tới giữ lấy nó.
“Giữ ngựa!”
“Đừng để xe lật!”
Một tên cướp lập tức chém tới.
Keng!
Lưỡi đao bị một thanh kiếm chặn lại.
Người hộ vệ nghiến răng.
Hai tay run lên.
Hắn còn chưa kịp phản công thì một tên khác đã từ phía sau lao tới.
“Cẩn thận!”
Một thanh đao lập tức xuất hiện.
Phập!
Tên cướp ngã xuống.
Trạch Lương Duệ rút đao khỏi vai hắn, không quay đầu mà quát:
“Giữ hàng xe giữa!”
Long Thiên Vân lập tức đáp:
“Biết rồi!”
Hắn xoay người, đứng chắn trước một chiếc xe.
Ba tên cướp cùng lúc lao tới.
Long Thiên Vân không lùi.
Hắn chờ.
Một tên chém ngang.
Hắn cúi thấp người.
Lưỡi đao lướt sát đỉnh đầu.
Tên thứ hai đâm tới.
Long Thiên Vân xoay hông.
Mũi kiếm sượt qua trước ngực.
Tên thứ ba vòng ra phía sau.
Hắn vừa định ra tay thì—
Ầm!
Một chiếc khiên nện mạnh vào cánh tay.
Vương Khôi xuất hiện.
“Đừng hòng!”
Tên cướp lảo đảo.
Long Thiên Vân lập tức xoay người.
Phập!
Kiếm xuyên qua bụng.
Tên kia ngã xuống.
Vương Khôi thu khiên lại, nghiến răng nhìn quanh.
“Còn nhiều lắm!”
Hoàng Long Quân từ phía bên kia lao tới.
“Vậy thì đừng để chúng tiến thêm!”
Một đao chém xuống.
Keng!
Một tên cướp bị ép lùi.
Trí nhìn cảnh tượng trước mắt.
Không cần ai nói, hắn đã hiểu.
Bọn cướp đang cố chia nhỏ đội hình.
Một phần tấn công xe.
Một phần giữ chân những hộ vệ.
Còn những kẻ mạnh hơn thì đang kéo sự chú ý về phía trước.
Mục tiêu của chúng không đơn giản là g-iết người.
Chúng muốn phá vỡ đội hình.
Trạch Lương Duệ cũng nhìn ra điều đó.
“Vương Khôi!”
“Có!”
“Giữ bên phải!”
“Được!”
“Long Thiên Vân, theo ta!”
“Ừ!”
Hoàng Long Quân quát lớn:
“Đừng truy đuổi! Chỉ giữ xe!”
Lạc Bình nghe từng câu nói.
Không ai hoảng loạn.
Nhưng tất cả đều đang phải dùng toàn bộ sức lực.
Mỗi người đều có vị trí của mình.
Chỉ cần một người rời khỏi vị trí...
Khoảng trống lập tức xuất hiện.
Và chỉ một khoảng trống nhỏ cũng đủ khiến một chiếc xe gặp nguy hiểm.
Lạc Bình siết kiếm.
Cậu quay đầu nhìn Trí và Vương Mặc.
“Chúng ta thì sao?”
Trí nhìn về phía trước.
“Phía trước.”
Vương Mặc gật đầu.
“Phải giải quyết kẻ mạnh nhất.”
Lạc Bình không hỏi thêm.
Cậu hiểu.
Bởi vì phía trước...
Một thứ còn đáng sợ hơn đám cướp đang chờ họ.
_____________________________________
Ba người tiếp tục lao về phía trước.
Càng tới gần chiến trường, cảnh tượng trước mắt càng rõ ràng.
Và cũng càng khiến Lạc Bình cảm thấy bản thân nhỏ bé.
Rất nhiều người đang chiến đấu.
Có người ngã xuống.
Có người bò dậy.
Có người vừa giơ khiên lên đã bị một luồng lực vô hình đánh bay.
Mặt đất vốn bằng phẳng giờ đã xuất hiện từng hố lớn.
Cỏ xanh bị đốt cháy thành màu đen.
Khói bụi lẫn vào gió.
Mùi máu tanh nồng dần.
Lạc Bình cảm thấy vị mặn nhàn nhạt nơi môi.
Không biết là mồ hôi hay máu.
Cậu đưa lưỡi liếm môi.
Mặn chát.
Một cảm giác rất thật.
Không giống những câu chuyện mà cậu từng đọc.
Không giống những trận chiến được miêu tả bằng vài dòng chữ.
Ở đây, chỉ cần chậm một nhịp...
Là chết.
ẦM——!!!
Một làn sóng chấn động đột nhiên quét thẳng tới.
“Cẩn thận!”
Trí hét lên.
Cả ba đồng thời hạ thấp người.
Gió mạnh đập vào mặt.
Lạc Bình đưa cánh tay che mắt.
Đất đá nhỏ bắn vào tay áo.
Một viên đá đập vào má.
Đau rát.
Cậu nghiến răng.
Đợi đến khi luồng chấn động đi qua, Lạc Bình mới chậm rãi ngẩng đầu.
Đồng tử co lại.
Phía trước chiến trường...
Một người đàn ông mặc áo choàng đen đang đứng giữa đám đông.
Hắn ngửa mặt lên trời.
“Ha...”
Một tiếng cười khẽ vang lên.
“Ha ha ha...”
Xung quanh cơ thể hắn là những ngọn lửa màu tím.
Không có củi.
Không có dầu.
Không có bất kỳ thứ gì để đốt.
Những ngọn lửa cứ thế xuất hiện giữa không trung.
Một ngọn.
Hai ngọn.
Năm ngọn.
Mười ngọn.
Ánh tím phản chiếu lên lớp áo choàng đen khiến khuôn mặt hắn càng trở nên âm u.
Hơi nóng từ phía xa theo gió thổi tới.
Dù cách một khoảng khá xa, Lạc Bình vẫn cảm nhận được da mặt nóng lên.
Mùi khét tràn vào mũi.
Cậu đứng chết lặng.
Lửa... xuất hiện từ hư không?
Người đàn ông áo choàng chậm rãi giơ tay.
Miệng bắt đầu đọc một tràng âm thanh kỳ quái.
Lạc Bình không hiểu một chữ.
Nhưng cậu nhìn thấy rất rõ.
Sau khi hắn đọc xong—
Vút! Vút! Vút!
Những quả cầu lửa tím lập tức bay ra.
ẦM!
Một quả đập vào khiên.
ẦM!
Một quả khác nổ giữa đội hình.
ẦM——!!!
Quả thứ ba trực tiếp quét qua mấy người lính.
Tiếng hét vang lên.
Lửa tím bám trên giáp.
Một người lính lăn xuống đất, cố gắng dập lửa.
Nhưng ngọn lửa không tắt.
Lạc Bình cảm thấy cổ họng khô khốc.
Trí cũng đứng sững.
Nhưng chỉ vài giây sau, ánh mắt hắn sáng lên.
“Thế giới fantasy...”
Lạc Bình quay sang.
“Bây giờ ngươi còn quan tâm chuyện đó sao?!”
“Để sau!”
Trí lập tức nghiêm mặt.
Hắn nhìn tên áo choàng.
“Đây là kẻ địch.”
Vương Mặc siết kiếm.
“Không giết được hắn...”
Hắn nhìn ngọn lửa tím đang cháy giữa chiến trường.
“...thì chúng ta đều đi bán muối.”
Lạc Bình không phản bác.
Đúng lúc này—
Một bóng người lao ngang qua trước mặt.
Là một tên lính.
Hắn vừa chạy được vài bước thì phía sau lưng đột nhiên xuất hiện một ngọn lửa tím.
ẦM!
Người lính bị đánh bay.
Lạc Bình theo phản xạ muốn lao tới.
Nhưng Trí giữ vai cậu.
“Đừng!”
Lạc Bình quay lại.
“Nhưng—”
“Chúng ta cứu một người không nổi.”
Trí nghiến răng.
“Phải xử lý kẻ tạo ra nó.”
Lạc Bình nhìn tên áo choàng.
Trong lòng xuất hiện một cảm giác nặng nề.
Đây là lần đầu tiên cậu tận mắt nhìn thấy một người sử dụng sức mạnh vượt khỏi những gì cậu có thể hiểu.
Đao kiếm còn có thể nhìn.
Nắm đấm còn có thể tránh.
Nhưng ngọn lửa kia...
Nó xuất hiện từ hư không.
Bay tới.
Nổ tung.
Không cần tiếp xúc.
Không cần áp sát.
Một người bình thường làm sao chống lại thứ đó?
Vương Mặc lên tiếng:
“Lên.”
Trí nhìn hắn.
“Ừ.”
Vương Mặc quay sang Lạc Bình.
“Còn ngươi?”
Lạc Bình nhìn thanh kiếm trong tay.
Rồi nhìn về phía những chiếc xe phía sau.
Nếu bọn họ không làm gì...
Những người phía sau sẽ chết.
Cậu hít sâu.
Mùi khói tràn vào phổi.
Nóng.
Khô.
Đắng.
“Ta đi.”
Ba người đồng thời hạ thấp trọng tâm.
Nhưng trước khi họ lao lên, một giọng nói từ phía sau vang tới.
“Ba người định đánh hắn?”
Lạc Bình quay đầu.
Trạch Lương Duệ đang chạy tới.
Bên cạnh hắn là Long Thiên Vân.
Hoàng Long Quân và Vương Khôi cũng vừa đẩy lùi một nhóm cướp, nhanh chóng tiến về phía này.
Lạc Bình hơi ngẩn ra.
“Các ngươi...”
Hoàng Long Quân lau máu trên cằm.
“Đội hình phía sau tạm thời giữ được.”
Vương Khôi nâng khiên lên.
“Nhưng không giữ được lâu.”
Trạch Lương Duệ nhìn tên áo choàng.
“Vậy thì giải quyết hắn trước.”
Long Thiên Vân gật đầu.
“Bảy người.”
Trí nhìn mọi người.
“Không ai có sức mạnh đặc biệt.”
Trạch Lương Duệ nhếch môi.
“Ít nhất chúng ta có bảy thanh kiếm.”
Vương Khôi đập khiên xuống đất.
“Và một cái khiên.”
Lạc Bình nhìn bọn họ.
Trong lòng không hiểu sao nhẹ đi một chút.
Không phải vì bọn họ mạnh.
Mà bởi vì lúc này...
Cậu không phải một mình.
Trí đưa mắt nhìn tên áo choàng.
“Nghe ta.”
Mọi người lập tức im lặng.
“Không được đánh hắn từ xa.”
“Phải áp sát.”
“Không cho hắn khoảng cách.”
“Người nào bị ép lùi thì lập tức đổi vị trí.”
“Không tham công.”
“Không đuổi quá sâu.”
Trạch Lương Duệ gật đầu.
“Hiểu.”
Trí nhìn Lạc Bình.
“Ngươi nhanh nhất.”
Lạc Bình hơi khựng.
“Ta?”
“Ngươi đi trước.”
Trí chỉ về phía tên áo choàng.
“Không cần giết hắn. Chỉ cần phá nhịp niệm chú.”
Lạc Bình siết chuôi kiếm.
“Được.”
Bảy người đồng thời tản ra.
__________________________________
Tên áo choàng dường như nhận ra họ.
Hắn quay đầu.
Đôi mắt dưới lớp áo choàng lạnh lẽo nhìn về phía bảy người.
Rồi hắn giơ tay.
Miệng bắt đầu lẩm nhẩm.
Trí lập tức quát:
“Ngay bây giờ!”
Lạc Bình lao lên.
Gió tạt vào mặt.
Cỏ quất vào chân.
Tiếng kim loại và tiếng hét xung quanh bị cậu bỏ lại phía sau.
Tên áo choàng vẫn đang niệm chú.
Một âm.
Hai âm.
Ba âm.
Lạc Bình nhìn thấy ánh sáng tím bắt đầu tụ lại trong lòng bàn tay hắn.
Không kịp.
Cậu lập tức đổi hướng.
Thay vì đâm thẳng, Lạc Bình xoay người, rút thanh kiếm khỏi tay.
Vút——!
Thanh kiếm xé gió bay thẳng về phía tên áo choàng.
Hắn lập tức dừng niệm.
Hai mắt lóe lên.
Bàn tay đưa về phía trước.
Một luồng gió mạnh đột nhiên xuất hiện.
Vù——!
Thanh kiếm bị đánh lệch.
Keng!
Nó cắm xuống đất cách tên áo choàng vài bước.
Lạc Bình lập tức hiểu.
Hắn không chỉ điều khiển lửa.
Gió cũng được.
Nhưng ngay lúc đó—
“Bây giờ!”
Vương Mặc lao tới từ bên phải.
Hai thanh kiếm trong tay hắn đồng thời được ném ra.
Vút! Vút!
Tên áo choàng biến sắc.
Hắn xoay người.
Một bàn tay mở ra.
Miệng lại bắt đầu niệm chú.
Vù——!
Một bức tường gió hình tròn lập tức xuất hiện.
Hai thanh kiếm đập vào đó.
Keng! Keng!
Cả hai bị đánh bật.
Nhưng Trí đã vòng tới phía sau.
Hắn không cho tên áo choàng thời gian.
Thanh kiếm chém thẳng.
Vút——!
Khoảng cách quá gần.
Tên áo choàng không thể tiếp tục niệm chú.
Hắn buộc phải nghiêng người tránh.
Lưỡi kiếm sượt qua áo choàng.
Xoẹt!
Một đường rách xuất hiện.
Trí không bỏ lỡ.
Hắn bước lên.
Một kiếm nữa.
Tên áo choàng giơ kiếm đỡ.
Keng!
Lực va chạm khiến hai người cùng lùi.
Trí lập tức cảm nhận được.
Không mạnh hơn mình.
Ít nhất về sức lực thuần túy...
Tên này không phải quái vật.
Hắn không có thân thể mạnh đến mức không thể đối phó.
Nhưng đúng lúc Trí định tiến lên—
Tên áo choàng cười.
Khóe miệng cong lên.
Trí lập tức cảm thấy lạnh sống lưng.
“Không ổn—”
Hắn chưa nói hết.
Tên áo choàng giơ tay trái.
Hai ngón tay chỉ về phía sau Trí.
Keng!
Một thanh kiếm dưới mặt đất đột nhiên rung lên.
Trí trợn mắt.
Thanh kiếm bay thẳng về phía hắn.
Vút——!
Trí vội xoay người.
Keng!
Mũi kiếm bị hắn gạt sang.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tên áo choàng đã hoàn tất câu chú.
Một luồng khí tím cuộn quanh lòng bàn tay.
“Trí!”
Lạc Bình hét lên.
ẦM——!!!
Luồng năng lượng đánh trúng Trí.
Cơ thể hắn bị hất bay.
“Khụ!”
Trí đập mạnh xuống đất.
Bụi đất bắn lên.
Lạc Bình cảm thấy tim mình thắt lại.
“Trí!”
Cậu lập tức lao tới.
Nhưng một quả cầu lửa tím đã xuất hiện trước mặt.
Vút!
Lạc Bình nghiêng người.
Quả cầu lướt sát má.
Da mặt lập tức nóng rát.
ẦM!
Một hố đất xuất hiện phía sau.
Lạc Bình quay đầu nhìn.
Mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương.
Chỉ lệch một chút...
Người nằm trong cái hố đó có thể là cậu.
“Đừng để hắn kéo khoảng cách!”
Trạch Lương Duệ quát.
Hắn lao tới.
Đao trong tay chém ngang.
Tên áo choàng dùng kiếm đỡ.
Keng!
Long Thiên Vân lập tức công từ bên kia.
Keng!
Hoàng Long Quân chém từ phía sau.
Keng!
Vương Khôi dựng khiên lao tới.
Ầm!
Tên áo choàng bị ép lùi.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Hắn bắt đầu mất thế.
Nhưng hắn không hoảng.
Hắn vẫn đang quan sát.
Từng người.
Từng vị trí.
Từng khoảng cách.
Lạc Bình nhìn thấy điều đó.
Tên này không chỉ biết ma pháp.
Hắn còn biết chiến đấu.
Hắn đang tìm một khe hở.
Chỉ cần một người tách khỏi đội hình...
Hắn sẽ lập tức kéo khoảng cách.
“Đừng tách!”
Lạc Bình quát.
Mọi người lập tức điều chỉnh.
Tên áo choàng vừa lùi một bước thì Trạch Lương Duệ lập tức ép tới.
Hắn chém.
Tên áo choàng đỡ.
Long Thiên Vân công.
Tên áo choàng nghiêng người.
Hoàng Long Quân đâm.
Tên áo choàng lùi.
Vương Khôi tiến lên.
Khiên nện mạnh.
Ầm!
Tên áo choàng bị ép lùi thêm.
Lạc Bình chớp lấy cơ hội.
Cậu lao vào.
Thanh kiếm chém từ dưới lên.
Tên áo choàng giơ kiếm đỡ.
Keng——!
Hai thanh kiếm va chạm.
Lạc Bình cảm nhận rõ lực từ đối phương.
Không quá mạnh.
Nhưng cánh tay tên áo choàng rất ổn định.
Hắn không để lộ sơ hở.
Lạc Bình nghiến răng.
Không cho hắn niệm chú.
Cậu tiếp tục tấn công.
Một kiếm.
Hai kiếm.
Ba kiếm.
Tên áo choàng liên tục đón đỡ.
Mỗi lần hắn muốn lùi, một người khác lại xuất hiện.
Hắn không thể kéo giãn khoảng cách.
Nhưng Lạc Bình cũng bắt đầu cảm nhận được vấn đề.
Hơi thở cậu nặng dần.
Ngực phập phồng.
Mồ hôi chảy xuống cằm.
Hai cánh tay bắt đầu run.
Không chỉ cậu.
Trạch Lương Duệ cũng thở gấp.
Long Thiên Vân đã xuất hiện một vết thương ở cánh tay.
Hoàng Long Quân bị một đường kiếm rạch qua vai.
Vương Khôi đang phải dùng cả hai tay giữ khiên.
Trí vừa đứng dậy, sắc mặt tái đi.
Vương Mặc lau máu nơi khóe miệng.
Không ai còn ở trạng thái hoàn hảo.
Nhưng tên áo choàng cũng không khá hơn.
Áo choàng của hắn đã rách nhiều chỗ.
Một đường máu chảy từ trán xuống cằm.
Hơi thở của hắn cũng bắt đầu nặng.
Lạc Bình nhìn thấy.
Hắn cũng mệt.
Nhận ra điều đó, cậu lập tức có thêm một chút hy vọng.
Ma pháp sư không phải thần.
Hắn cũng có giới hạn.
Vấn đề là...
Ai chạm tới giới hạn trước.
_____________________________________
Tên áo choàng bất ngờ lùi mạnh.
Lạc Bình lập tức đuổi theo.
“Đừng để hắn chạy!”
Trí quát.
Tên áo choàng vừa lùi vừa đọc chú.
Lạc Bình nghe thấy.
Một âm thanh rất nhỏ.
Nhưng giữa tiếng chiến trường hỗn loạn, cậu vẫn nghe được.
Miệng hắn đang chuyển động.
Niệm chú.
Lạc Bình lập tức tăng tốc.
Cậu không nghĩ nữa.
Khoảng cách giữa hai người còn ba bước.
Hai bước.
Một bước.
Lạc Bình vung kiếm.
Tên áo choàng buộc phải ngừng niệm.
Keng!
Kiếm va kiếm.
Lạc Bình nghiến răng ép xuống.
“Đừng hòng!”
Tên áo choàng đẩy kiếm cậu ra.
Hắn muốn lùi.
Lạc Bình lại áp tới.
Hai người gần như dính sát nhau.
Lạc Bình có thể nghe thấy hơi thở của đối phương.
Gấp.
Nặng.
Có mùi máu.
Tên áo choàng cũng đang mệt.
Nhưng hắn đột nhiên cười.
Lạc Bình cảm thấy bất an.
Hắn đang chờ cái gì?
Ngay lúc ấy—
Vút!
Một thanh kiếm từ mặt đất bay lên.
Lạc Bình giật mình.
Tên áo choàng nghiêng đầu.
Thanh kiếm bay sát qua mặt hắn rồi rơi vào tay.
Hắn không hề chạm vào chuôi.
Thanh kiếm tự động nằm gọn trong lòng bàn tay.
Lạc Bình trợn mắt.
Điều khiển vật thể...
Tên áo choàng lập tức chém.
Keng!
Lạc Bình đỡ được.
Nhưng một luồng gió mạnh từ lưỡi kiếm truyền tới.
ẦM!
Cậu bị đẩy lùi.
Gót chân kéo một đường dài trên đất.
Bụi bám vào giày.
Lạc Bình vừa đứng vững thì tên áo choàng đã lại vung kiếm.
Vút!
Cậu cúi xuống.
Lưỡi kiếm lướt qua tóc.
Một vài sợi tóc bị cắt rơi xuống.
Lạc Bình không kịp thở.
Cậu xoay người.
Keng!
Đỡ một kiếm.
Tên áo choàng lại niệm chú.
Lạc Bình lập tức đâm tới.
Mũi kiếm xuyên qua áo.
Phập!
Tên áo choàng khựng lại.
Máu chảy.
Nhưng hắn không dừng.
Hắn dùng đầu gối đánh vào bụng Lạc Bình.
Bịch!
Lạc Bình lùi lại.
Cơn đau lan từ bụng lên ngực.
Tên áo choàng lập tức kéo khoảng cách.
Miệng lại bắt đầu niệm chú.
“Không!”
Lạc Bình lao tới.
Nhưng Trí và Vương Mặc đã cùng lúc xuất hiện.
“Tránh ra!”
Trí chém.
Tên áo choàng đỡ.
Vương Mặc đâm.
Tên áo choàng nghiêng người.
Phập!
Lưỡi kiếm xuyên qua bụng.
Vương Mặc nghiến răng.
“Trúng rồi!”
Máu lập tức trào ra khỏi miệng tên áo choàng.
“Khụ!”
Hắn cúi người.
Cơ thể run lên.
Nhưng...
Bàn tay vẫn đang chuyển động.
Miệng vẫn lẩm nhẩm.
Lạc Bình mở to mắt.
Hắn vẫn niệm chú?
“Lùi!”
Vương Mặc lập tức rút kiếm.
Nhưng đã muộn.
Một ánh sáng tím xuất hiện trong lòng bàn tay tên áo choàng.
Lúc này nó nhỏ hơn những quả cầu trước.
Nhưng Lạc Bình cảm nhận được nguy hiểm còn lớn hơn.
“Vương Mặc!”
ẦM——!!!
Một con dao găm từ phía sau bất ngờ bay tới.
Không ai nhìn rõ nó từ đâu xuất hiện.
Con dao đâm thẳng vào quả cầu lửa.
ẦM——!!!
Ánh sáng tím bùng nổ.
Vương Mặc bị hất bay.
Tên áo choàng cũng bị cuốn vào vụ nổ.
Lạc Bình đưa tay che mặt.
Hơi nóng đập vào da.
Tai ù đi.
Mùi khét tràn ngập.
Cậu không nghe thấy gì trong vài giây.
Chỉ thấy miệng mọi người đang chuyển động.
Rồi—
“Vương Mặc!”
Lạc Bình nhìn thấy Trí lao tới.
Cậu cũng lập tức chạy theo.
Vương Mặc nằm trên đất.
Một bên vai cháy sém.
Hắn ho dữ dội.
Lạc Bình quỳ xuống.
“Ngươi sao rồi?”
Vương Mặc nhăn mặt.
“Chưa chết.”
“Đứng được không?”
“Cho ta vài giây.”
Lạc Bình thở ra.
Nhưng ngay sau đó...
Cả ba đồng thời nhìn về phía trước.
Tên áo choàng vẫn đứng.
Một cánh tay bị thương nặng.
Máu chảy dọc theo ngón tay.
Áo choàng rách nát.
Hơi thở nặng nề.
Nhưng hắn vẫn còn đứng.
Lạc Bình cảm thấy lạnh sống lưng.
Chịu được cả vụ nổ như vậy?
Tên áo choàng ngẩng đầu.
Đôi mắt lạnh lẽo nhìn bọn họ.
Hắn giơ cánh tay còn lại.
Một quả cầu năng lượng tím xuất hiện.
Nhưng lần này...
Hắn không bắn về phía họ.
Hắn giơ nó lên trời.
Trí lập tức biến sắc.
“Không ổn!”
ẦM——!!!
Quả cầu bay thẳng lên không trung.
Rồi nổ tung.
Ánh sáng tím lóe lên giữa bầu trời.
Tiếng nổ vang vọng khắp đồng cỏ.
Sau đó tên áo choàng phun ra một ngụm máu.
Cơ thể lảo đảo.
Lạc Bình nhìn cảnh đó.
Hắn đang truyền tín hiệu?
Hay gọi người?
Không ai biết.
Tên áo choàng đột nhiên quay người.
Hắn nhảy lên một gò đất.
Rồi lao đi.
“Đuổi theo!”
Trí hét.
Bảy người đồng thời lao lên.
Lạc Bình chạy được vài bước.
Mười bước.
Hai mươi bước.
Hơi thở lập tức trở nên hỗn loạn.
Ngực đau.
Hai chân nặng như chì.
Cậu cố tăng tốc.
Nhưng tên áo choàng đã chạy quá xa.
Trạch Lương Duệ cũng không thể tiếp tục.
Long Thiên Vân chống kiếm xuống đất.
Hoàng Long Quân thở dốc.
Vương Khôi ngồi xổm, một tay giữ lấy đầu gối.
Trí chống hai tay lên đùi.
“Khốn kiếp...”
Lạc Bình cũng dừng lại.
Mồ hôi chảy vào mắt.
Cay xè.
Cậu đưa tay lau đi.
Phía xa, bóng người áo choàng đã biến mất sau một triền đất.
Không đuổi kịp.
Lạc Bình nhìn về phía đó.
Trong lòng vừa tiếc vừa nhẹ nhõm.
Tên kia đáng sợ.
Nếu tiếp tục chiến đấu...
Không ai biết ai sẽ chết.
“Đừng đuổi nữa.”
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Lạc Bình quay đầu.
Lão vệ đang đi về phía họ.
Bộ giáp trên người ông đầy vết chém.
Một bên tay áo rách toạc.
Máu chảy dọc theo cánh tay.
Nhưng ông vẫn đứng thẳng.
Lạc Bình nhìn phía sau lão vệ.
Tên đại hán không còn ở đó.
“Lão vệ...”
Lão vệ gật đầu.
“Ta không đuổi theo hắn.”
Ông nhìn về phía chiến trường.
“Những tên cướp còn lại cũng đã rút.”
Lạc Bình quay đầu.
Quả nhiên.
Những kẻ còn sống đang nhanh chóng biến mất giữa đồng cỏ.
Một vài tên bị thương bỏ chạy khập khiễng.
Một số khác thậm chí vứt cả vũ khí.
Những người lính còn sống không truy đuổi.
Không ai còn đủ sức.
Chiến trường dần im xuống.
Nhưng sự im lặng ấy không phải yên bình.
Nó là thứ im lặng sau khi tiếng gào đã bị hút cạn.
Gió lại bắt đầu thổi.
Những ngọn cỏ bị giẫm nát lay động trong gió.
Khói vẫn còn bốc lên từ vài chiếc xe.
Một con ngựa run rẩy, thở phì phò.
Mùi máu.
Mùi đất.
Mùi khói.
Mùi kim loại nóng.
Tất cả hòa vào nhau.
Lạc Bình đứng giữa chiến trường.
Hai bàn tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm.
Lòng bàn tay đau rát.
Có vài vết xước nhỏ.
Một bên vai cũng nóng ran.
Cậu cúi đầu nhìn xuống.
Áo đã rách.
Trên cánh tay có một đường máu.
Không sâu.
Nhưng đủ để nhắc cậu rằng...
Vừa rồi cậu suýt chết rất nhiều lần.
Trí đi tới.
Hắn vỗ nhẹ vai Lạc Bình.
“Còn sống chứ?”
Lạc Bình nhìn hắn.
“Còn.”
Vương Mặc từ phía sau đi tới.
“Ta cũng còn.”
Trạch Lương Duệ bật cười khẽ.
“Vậy là được.”
Long Thiên Vân nhìn những người xung quanh.
“Đếm người đi.”
Hoàng Long Quân lập tức quay lại.
“Kiểm tra thương binh trước.”
Vương Khôi gật đầu.
“Ta đi gọi những người còn sức.”
Bảy người nhanh chóng tản ra.
Lạc Bình đứng yên vài giây.
Cậu nhìn những người bị thương.
Nhìn những người đang dìu đồng đội.
Nhìn những chiếc xe ngựa bị hư hỏng.
Nhìn những vệt máu kéo dài trên mặt đất.
Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác rất khó nói.
Lúc chiến đấu...
Cậu chỉ nghĩ phải sống.
Phải giết kẻ địch.
Phải bảo vệ những người phía sau.
Nhưng bây giờ khi mọi thứ kết thúc...
Hai chân Lạc Bình bỗng mềm nhũn.
Cậu không chống nổi nữa.
“Ha...”
Cả người trực tiếp ngã xuống bãi cỏ.
Trí nhìn thấy cảnh đó.
Hắn cũng ngồi phịch xuống bên cạnh.
“Ta hết sức rồi.”
Vương Mặc nhìn hai người.
Rồi hắn cũng nằm ngửa xuống đất.
Hai tay dang ra.
“Ta cũng vậy.”
Lạc Bình nằm trên đồng cỏ.
Mặt trời vẫn còn đó.
Ánh sáng chiếu vào mắt khiến cậu phải nheo lại.
Gió lướt qua trán.
Mồ hôi lạnh dần khô.
Cơ thể đau nhức từ đầu tới chân.
Chỉ cần cử động một ngón tay cũng cảm thấy mệt.
Lạc Bình nhắm mắt.
Một lúc lâu không ai nói gì.
Chỉ có tiếng thở dốc.
Một.
Hai.
Ba nhịp.
Rồi Trí đột nhiên bật cười.
“Ha...”
Lạc Bình mở mắt.
Trí cười lớn hơn.
“Ha ha ha ha!”
Vương Mặc quay sang nhìn hắn.
“Ngươi bị điên à?”
Trí càng cười.
“Ha ha ha ha ha!”
Lạc Bình nhìn hắn.
Không hiểu vì sao...
Khóe miệng cậu cũng cong lên.
Có lẽ vì vừa rồi bọn họ thật sự nghĩ rằng mình sẽ chết.
Có lẽ vì tên ma pháp sư kia quá đáng sợ.
Có lẽ vì cả bảy người đều đã dốc sạch sức lực.
Hoặc có lẽ...
Sau khi căng thẳng đến cực hạn, con người chỉ còn biết cười.
Lạc Bình bật cười.
“Ha ha ha!”
Vương Mặc nhìn hai người.
Hắn im lặng vài giây.
Rồi cũng bật cười.
“Ha ha ha ha!”
Ba người nằm giữa đồng cỏ.
Cười như những kẻ vừa mất trí.
Xung quanh họ vẫn là chiến trường.
Có người đang chữa thương.
Có người đang thu dọn thi thể.
Có xe ngựa bị hư hỏng.
Có cỏ bị máu nhuộm đỏ.
Có những hố đất do ma pháp tạo ra.
Nhưng trong khoảnh khắc này...
Ba người chỉ nằm đó.
Cười thật lớn.
Bởi vì ít nhất—
Bọn họ vẫn còn sống.
Lạc Bình đưa tay che mắt.
Ánh nắng xuyên qua kẽ ngón tay.
Trong đầu cậu vẫn hiện lên hình ảnh ngọn lửa tím.
Hình ảnh thanh kiếm tự bay lên.
Hình ảnh luồng gió xé nát đội hình.
Hình ảnh Trí bị đánh bay.
Vương Mặc suýt bị ngọn lửa nuốt chửng.
Và khoảnh khắc cậu lao thẳng vào một kẻ có thể giết mình chỉ bằng vài câu niệm chú.
Lạc Bình biết rất rõ.
Bọn họ đã thắng trận này.
Nhưng không phải vì bọn họ mạnh hơn.
Mà bởi vì tên ma pháp sư kia cũng có giới hạn.
Hắn cần thời gian.
Cần khoảng cách.
Cần tập trung.
Và quan trọng nhất...
Hắn cũng có thể bị thương.
Nhưng lần đầu tiên tận mắt chứng kiến sức mạnh vượt khỏi đao kiếm thông thường ấy khiến Lạc Bình hiểu ra một điều.
Thế giới này...
Có lẽ còn lớn hơn rất nhiều so với những gì cậu từng tưởng tượng.
Gió thổi qua đồng cỏ.
Mang theo mùi máu nhàn nhạt.
Lạc Bình chậm rãi nhắm mắt.
Trong lòng vẫn còn một chút lạnh.
Nhưng khóe miệng vẫn đang cười.
“Ha ha...”
Ít nhất hôm nay...
Bọn họ vẫn còn sống.
Và chuyến đi này...
Có lẽ mới chỉ bắt đầu.
Hết chương 13

💬 Bình luận (0)

📚 Truyện tương tự