Thanh trọng kiếm trong tay Lý An nặng đến mức khó tin, dù cơ thể hắn đã được Hỗn Độn Thần Thể tôi luyện qua bao lần sinh tử. Cánh tay hắn trĩu hẳn xuống mỗi khi giữ kiếm quá lâu ở một tư thế, buộc phải đổi tay liên tục để giữ thăng bằng. Lưỡi kiếm không hề sắc bén, cạnh kiếm cùn mòn như đã qua vô số lần va chạm, nhưng chỉ riêng sức nặng của nó cũng đủ nghiền nát mọi lớp phòng ngự vật lý mà nó chạm tới.
Ngay khi những ngón tay siết chặt quanh chuôi kiếm, một luồng sát ý điên cuồng ập vào tâm trí Lý An như một cơn lũ, cuốn theo hàng loạt hình ảnh chắp vá về những trận chiến đẫm máu, tiếng gào thét của vô số sinh linh vang vọng từ một nơi xa xăm không xác định được. Đầu hắn đau nhói, hai thái dương giật liên hồi, mắt tối sầm lại trong một khoảnh khắc.
Những mảnh hình ảnh vụn vặt lướt qua nhanh đến mức không kịp định hình rõ ràng, chỉ còn lại cảm giác lạnh buốt của lưỡi thép xuyên qua da thịt, tiếng va chạm kim loại chan chát vọng vào tai, và một thứ mùi tanh nồng bám riết lấy khứu giác dù chẳng có gì thực sự đang cháy hay chảy máu quanh đó. Cơ thể Lý An khẽ khuỵu xuống một bên gối, hai hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken két.
"Im lặng!" Lý An gầm lên, giọng vang dội khắp thung lũng trống trải.
Ý chí của hắn dựng lên như một bức tường đá, chặn đứng dòng sát ý đang cuộn trào muốn nhấn chìm lý trí. Hắn không chống lại bằng cách đẩy lùi hoàn toàn, mà đứng vững giữa cơn lũ đó, để nó chảy qua mà không cuốn hắn theo. Hai chân bám chặt xuống nền đá, hơi thở dồn dập rồi chậm lại theo từng nhịp gằn giọng lặp lại trong đầu. Từng đợt sát ý ập tới rồi rút đi, mỗi lần rút đi lại để lại một khoảng lặng ngắn ngủi trong tâm trí hắn, đủ để hắn kịp lấy lại nhịp thở trước đợt tấn công tiếp theo.
Lý An bắt đầu truyền năng lượng Hỗn Độn vào thân kiếm. Ban đầu, luồng sát ý bên trong bài xích dữ dội, dường như muốn đẩy bật dòng năng lượng xám bạc ra ngoài. Nhưng khi hai luồng khí chạm vào nhau đủ lâu, nhận ra cùng một gốc rễ hỗn loạn nguyên sơ, luồng sát ý dần dịu xuống, không còn cuồn cuộn dữ dội như lúc đầu. Những đường vân cổ xưa khắc trên thân kiếm bắt đầu sáng lên một màu đỏ tím mờ ảo, chạy dọc theo chiều dài lưỡi kiếm rồi tắt dần.
Lý An rạch một vết nhỏ trên lòng bàn tay bằng chính cạnh kiếm cùn, để giọt máu ứa ra nhỏ xuống thân kiếm đen tuyền. Máu vừa chạm vào bề mặt kim loại đã bị hút vào ngay lập tức, thấm sâu như cát khô gặp nước. Một luồng kết nối kỳ lạ hình thành, chạy dọc từ lòng bàn tay lên tận cánh tay, lan tỏa khắp lồng ngực Lý An. Từng nhịp tim của hắn như đang cộng hưởng với một thứ tần số khác vọng ra từ sâu trong thân kiếm, đều đặn và chậm rãi. Sức nặng trong tay hắn không còn là một gánh nặng xa lạ nữa, mà dần hòa vào nhịp thở, nhịp tim, như một phần nối dài của chính cơ thể hắn.
Hắn vung thử một chiêu. Cánh tay vung ra theo một đường cung ngắn, không cần dùng hết sức, nhưng một luồng kiếm khí đen xám hình bán nguyệt vẫn xé ra từ lưỡi kiếm cùn, bay thẳng về phía một cột trụ đá khổng lồ cách đó hàng chục trượng.
"Rắc!"
Cột trụ đá vỡ làm đôi, nửa trên đổ sập xuống nền đất, tạo thành một đám bụi mù mịt cuộn lên rồi lắng dần. Lý An nhìn thanh kiếm trong tay, siết nhẹ lại chuôi kiếm một lần nữa, cảm nhận rõ luồng năng lượng Hỗn Độn đang chảy qua thân kim loại một cách trơn tru hơn trước. Hắn vung thêm hai chiêu nữa, mỗi lần cánh tay vung ra đều nhẹ nhàng hơn lần trước, luồng kiếm khí đen xám bay đi theo một quỹ đạo ổn định thay vì lệch lạc như nhát chém đầu tiên.
Cơn đau nơi lòng bàn tay đã khép miệng gần hết, chỉ còn một vệt đỏ mờ nơi vết cắt. Lý An đứng giữa đám bụi đang lắng xuống, cánh tay cầm kiếm buông thõng bên hông một cách tự nhiên, không còn phải gồng sức để giữ thăng bằng như lúc mới cầm lên. Hắn xoay người một vòng, quan sát lại toàn bộ khoảng đài đá vừa trải qua trận giằng co, những sợi xích đứt gãy nằm vương vãi khắp nơi như tàn tích của một trận chiến đã lùi xa.
Từ phía sau đài đá, nơi bóng tối của thung lũng đặc quánh hơn hẳn những khu vực khác, một luồng sinh khí ấm áp bất chợt lướt qua khứu giác Lý An, khác hẳn thứ tử khí lạnh lẽo đã bao trùm nơi này từ lúc hắn rơi xuống. Hắn quay đầu về hướng đó, ánh mắt một vàng một đen nheo lại, cảm nhận luồng khí ấy đang rỉ ra đều đặn từ một khoảng tối sâu hun hút phía sau những cột trụ đen.
Luồng sinh khí ấy mang theo một hơi ấm là lạ, không giống chút nào với cái lạnh lẽo của tử khí và sát khí vẫn phảng phất khắp thung lũng từ đầu đến giờ. Nó gợi lên cảm giác gần giống thứ hơi ấm tỏa ra từ một sinh vật sống, dù rất mờ nhạt và len lỏi qua từng khe hở giữa các cột trụ đá. Lý An hít thêm một hơi sâu, để luồng khí ấy tràn đầy vào lồng ngực, cảm nhận rõ hơn hướng phát ra của nó nằm sâu bên dưới một hành lang đá hẹp khuất sau bóng tối.
Lý An siết nhẹ chuôi kiếm trong tay, bước những bước đầu tiên về phía khoảng tối đó, tiếng thép cùn cọ nhẹ vào lớp da thú nơi thắt lưng phát ra âm thanh xào xạc khe khẽ theo mỗi nhịp chân. Bóng tối phía trước nuốt dần lấy hình dáng hắn, chỉ còn lại một quầng sáng mờ nhạt phản chiếu từ thân kiếm đen tuyền vẫn còn vương chút hơi ấm của máu vừa thấm vào.