Chương 3 : cuộc sống hoàn lương cùng với những người lao động nghèo và biến mất khỏi thế giới ngầm:
Cơn mưa đêm vẫn trút xuống không ngừng.
Con hẻm tối lạnh lẽo, chỉ còn lại thân hình Hạo Nhiên nằm bất động, máu hòa lẫn nước mưa chảy dài theo mặt đường.
⸻
Lúc đó có Tiếng xe máy thắng gấp rè rè vang lên..!
Người thanh niên đội áo mưa, phía sau là thùng hàng lớn, tháo nón bảo hiểm xuống — đó là Minh Tâm.
Anh định quay xe đi vì trời mưa quá lớn… nhưng ánh mắt chợt khựng lại phía Hạo Nhiên đang nằm gục dưới mặt đường..!
— Ủa…? Hình như có người bị tai nạn đang nằm dưới đường..!
Anh bước nhanh về phía Hạo Nhiên
Khi nhìn rõ người nằm dưới đất, Minh Tâm giật mình:
— Trời… còn sống không vậy?
Anh cúi xuống, đặt tay lên mũi Hạo Nhiên.
Vẫn còn thở.
Nhưng rất Yếu..!
⸻
Minh Tâm nhìn Hạo Nhiên một lúc..!
Ánh mắt lướt qua những vết thương, rồi nhìn ra đầu hẻm — nơi xa xa vẫn còn ánh đèn xe chớp tắt. Và nghĩ..!
Một người bị thương thế này…
Không đơn giản là tai nạn giao thông..!
⸻
Anh thở dài một cái.
— Thôi… coi như mình xui.
⸻
Anh Không gọi công an.
Cũng Không gọi cấp cứu.
Minh Tâm nhanh chóng cởi áo mưa phủ lên người Hạo Nhiên, rồi gồng mình đỡ cậu lên xe.
Chiếc xe máy nặng trĩu, lảo đảo rời khỏi con hẻm trong màn mưa.
⸻
Anh đưa Hạo Nhiên về căn phòng trọ của mình nằm sâu trong một khu lao động nghèo.
Căn phòng Nhỏ.
Tuy Chật.
Nhưng đủ ấm.
⸻
Đêm đó, anh gần như thức trắng.
Tự tay rửa vết thương cho Hạo Nhiên .
nhưng khi nhìn vào vết thương Minh Tâm liền kinh ngạc ,
vì trước đây khi đi nhập ngũ trong quân đội , Minh Tâm đã từng nhìn thấy vết thương do đạn bắn.
và cũng được học cách sơ cứu cho người bị thương nên rất dễ dàng nhìn ra .
vết thương khiến Hạo Nhiên mất máu nhiều dẫn đến ngất đi hoàn toàn là vì vết đạn gây ra ..!
Nên Minh Tâm liền sát khuẩn dụng cụ bằng cồn.
rồi tiến hành dùng nhíp gắp đầu đạn ra .
Nhưng cũng mai là đầu đạn ghim vào vai không sâu lắm..!
Trong lút lấy đầu đạn ra có vài lần Hạo Nhiên co giật vì đau, Minh Tâm chỉ biết giữ chặt lại:
— Ráng lên… chưa chết được đâu.
Sau khi lấy đầu đạn ra khỏi vai.
Minh Tâm liền băng bó vết thương lại cho Hạo Nhiên . Rồi chạy ra tiệm thuốc tây mua thêm thuốc kháng sinh và trống viêm cho Hạo Nhiên.
⸻
Ba ngày sau…
Hạo Nhiên tỉnh lại.
Trần nhà thấp.
Tiếng quạt quay lạch cạch.
Cùng Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng.
⸻
Thấy Hạo Nhiên tỉnh lại Minh Tâm mới nói với giọng nói vang lên từ góc phòng:
— Tỉnh rồi hả?
Hạo Nhiên quay đầu.
Minh Tâm đang ngồi dựa tường, tay cầm hộp cơm mới vừa mua về.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
⸻
Hạo Nhiên khàn giọng hỏi:
— Đây… là đâu…?
Mình Tâm vừa nhai xong ngụm cơm rồi nói :
— đây là phòng trọ của tôi.
— Anh còn sống là may lắm rồi đó.
⸻
Nghe Minh Tâm nói vậy Hạo Nhiên
Im lặng một lúc rồi nói:
⸻
— Sao… anh cứu tôi?
Minh Tâm nhún vai, nói như chuyện rất bình thường:
— Thấy người gặp nạn thì cứu thôi.
— Không lẽ để anh chết giữa đường?
⸻
Câu trả lời đơn giản… đến mức Hạo Nhiên không biết nói gì thêm.
⸻
Những ngày sau đó Hạo Nhiên ở lại phòng của Minh Tâm:
Minh Tâm cũng không tra hỏi , cũng không hỏi gì về quá khứ của Hạo Nhiên..
- Mà chỉ nói ở đây toàn là nhưng người lao động nghèo , có sống thì sống cho đàng hoàng.
⸻
Một buổi sáng, khi Hạo Nhiên đã có thể ngồi dậy, và đi lại — Minh Tâm ném cho cậu một bộ đồ rồi nói:
— cậu mặc vào đi.
— rồi Đi theo tôi.
⸻
Chiếc xe máy cũ lăn bánh giữa dòng người tấp nập.
Hạo Nhiên ngồi sau, im lặng.
⸻
Minh Tâm vừa chạy xe, vừa nói:
— Tôi tên là Minh Tâm — làm nghề shipper.
— Không giàu… nhưng sống được.
— Không cần đánh nhau. Không cần chạy trốn.
⸻
Chiếc xe dừng lại trước một quán nhỏ.
Minh Tâm đưa cho Hạo Nhiên một ly cà phê đá, rồi nói:
— Nếu Bạn không có chỗ đi…
— Thì ở lại đây.
— Làm lại từ đầu.
— nếu không chê thì cùng làm shipper với tôi .!
— Tuy công việc này kiếm không được nhiều tiền nhưng vẫn sống được..!
⸻
Hạo Nhiên nhìn ly cà phê trên tay..!
Rồi nhìn dòng người qua lại.
Cuộc sống Bình thường.
Yên ổn.
Một cuộc sống mà trước giờ cậu chưa từng có.
⸻
Một lúc lâu…
Cậu khẽ gật đầu.
⸻
Từ ngày đó…
Không còn là Hạo Nhiên của giang hồ nữa.
Chỉ còn một chàng trai tập chạy giao những đơn hàng đầu tiên.
Vụng về.
Chậm chạp.
Nhưng… thật.
⸻
Và bên cạnh cậu…
Luôn có một người Bạn thân là —
Minh Tâm