🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← THIÊN MỆNH NGHỊCH THIÊN

Ch.14: Trở lại thượng giới

~10 phút đọc · 1846 từ · · ⚠️ Báo cáo

Thiên Môn mở ra giữa trời.

Một con đường ánh sáng kéo dài từ Trung Tử Bí Cảnh lên tận chín tầng mây.

Mặc Uyên đứng trước cánh cửa.

Hắn nhìn vùng đất phía sau lần cuối.

Hạ Giới đã cho hắn một cuộc đời khác.

Ở nơi này, hắn từng là một phế nhân.

Từng bị người khác khinh thường.

Từng phải bắt đầu lại từ con số không.

Nhưng cũng chính nơi này…

hắn gặp Lập Thanh.

Mặc Uyên quay sang.

“Đi thôi.”

Lập Thanh gật đầu.

Hai người bước vào Thiên Môn.

Vừa bước qua cánh cửa…

một luồng áp lực khủng khiếp lập tức đè xuống.

Mặc Uyên nhíu mày.

Đây là khí tức của Thượng Giới.

Nhưng khác với lần trước.

Lần này, hắn không còn cảm giác mình là kẻ bị ruồng bỏ.

Hắn đang trở về.

Và hắn sẽ tự mình tìm câu trả lời.

Phía xa.

Hàng trăm tiên binh đã đứng chờ.

Một vị tướng giơ trường thương.

“Người phía trước!”

“Lập tức dừng lại!”

Lập Thanh bước lên.

“Ta là Thánh nữ Thiên tộc.”

“Các ngươi đang làm gì?”

Vị tướng quỳ xuống.

“Thánh nữ điện hạ.”

“Thiên Cung đã hạ lệnh.”

“Mặc Uyên không được phép đặt chân vào Thượng Giới.”

Lập Thanh lạnh giọng:

“Ta hỏi các ngươi.”

“Các ngươi định bắt hắn?”

Vị tướng không trả lời.

Mặc Uyên bước lên.

“Không cần hỏi.”

Hắn nhìn hàng trăm tiên binh.

“Ta đã đoán được.”

Một tiếng chuông vang lên từ phía xa.

Đông!

Đông!

Đông!

Toàn bộ Thượng Giới lập tức chìm vào trạng thái cảnh giới.

Một giọng nói vang vọng:

“Lạc Thần Mặc Uyên đã trở lại.”

“Thiên Môn phong tỏa.”

“Không được để hắn tiến vào Thiên Cung.”

Mặc Uyên ngẩng đầu.

Khóe môi khẽ cong.

“Xem ra bọn họ rất sợ ta trở về.”

Lập Thanh nhìn hắn.

“Ngươi vẫn còn cười được?”

“Có gì phải sợ?”

Mặc Uyên rút kiếm.

“Ta chỉ muốn hỏi họ một câu.”

“Lạc Thần tộc đã chết vì điều gì.”

Lập Thanh bước lên trước.

Thanh Liên Kiếm xuất vỏ.

Ánh sáng xanh lập tức phủ kín bầu trời.

Toàn bộ tiên binh kinh hãi.

“Thánh nữ điện hạ!”

“Xin người đừng làm vậy!”

Lập Thanh bình tĩnh nói:

“Ta không phản bội Thiên tộc.”

“Ta chỉ muốn biết sự thật.”

Vị tướng run giọng:

“Nhưng Thiên Cung đã có lệnh!”

Lập Thanh nhìn hắn.

“Thiên Cung không phải Thiên Đạo.”

“Lệnh của họ không thể quyết định đúng sai.”

Một tiếng quát vang lên.

“Lập Thanh!”

Một bóng người xuất hiện trên không.

Là Thiên Hoành.

Nhưng lần này hắn không mặc chiến bào Thiên tộc.

Trên người hắn đầy vết thương.

Thiên Hoành nhìn Lập Thanh.

“Ngươi thật sự muốn đứng bên cạnh hắn?”

Lập Thanh đáp:

“Đúng.”

Thiên Hoành nhìn Mặc Uyên.

“Ngươi biết hắn sẽ mang tai họa đến cho tất cả chúng ta?”

Mặc Uyên lạnh lùng:

“Ta chưa từng muốn ai phải chết.”

Thiên Hoành cười.

“Nhưng Thiên Đạo đã chọn ngươi.”

“Ngươi không thể trốn.”

Mặc Uyên nhìn hắn.

“Thiên Đạo chọn ta?”

“Hay các ngươi sợ thứ mà ta có thể trở thành?”

Thiên Hoành im lặng.

Mặc Uyên bước tới.

“Ngươi biết sự thật.”

“Ngươi từng tham gia hủy diệt Lạc Thần tộc.”

“Bây giờ nói cho ta biết.”

“Người đứng sau ngươi là ai?”

Thiên Hoành siết chặt tay.

Một lúc lâu…

hắn nói:

“Ta không thể.”

“Vì nếu ta nói…”

“toàn bộ Thiên Cung sẽ chết.”

Mặc Uyên khựng lại.

Lập Thanh cũng biến sắc.

Thiên Hoành nhìn lên bầu trời.

“Ngươi nghĩ Thiên Cung là kẻ thống trị?”

“Không.”

“Chúng ta cũng chỉ là những con cờ.”

Ba người tiến vào một nơi mà ngay cả các trưởng lão Thiên tộc cũng hiếm khi được phép đặt chân.

Điện Thiên Mệnh.

Nơi đây không có tiên nhân canh giữ.

Không có trận pháp.

Chỉ có một pho tượng khổng lồ.

Pho tượng một nữ thần.

Khuôn mặt bị che bởi một lớp sương.

Mặc Uyên vừa bước vào…

dấu ấn trên tay lập tức phát sáng.

ẦM!

Pho tượng rung chuyển.

Một giọng nữ dịu dàng vang lên.

“Uyên nhi.”

Mặc Uyên đứng chết lặng.

Hắn nhìn quanh.

“Ngươi là ai?”

Giọng nói lại vang lên.

“Con đã lớn rồi.”

Mặc Uyên run rẩy.

Đó là giọng nói trong ký ức.

Giọng nói của người mẹ đã ôm hắn trong biển lửa năm xưa.

“Mẹ…?”

Lập Thanh nhìn hắn.

Mặc Uyên bước tới pho tượng.

“Ngươi là mẹ ta?”

Không có câu trả lời.

Thay vào đó, một luồng ánh sáng xuất hiện.

Một hình ảnh hiện ra giữa đại điện.

Một nữ tử mặc áo trắng.

Trên tay nàng là một đứa trẻ.

Đứa trẻ ấy chính là Mặc Uyên.

Nữ tử nhìn hắn.

“Nếu con nhìn thấy đoạn ký ức này…”

“nghĩa là phong ấn trong cơ thể con đã bắt đầu tan.”

Mặc Uyên siết chặt nắm tay.

“Phong ấn?”

“Con không phải người duy nhất sống sót.”

Hắn ngẩng đầu.

“Lạc Thần tộc vẫn còn một người.”

Mặc Uyên không thở nổi.

“Ai?”

Hình ảnh dừng lại.

Sau đó một cái tên xuất hiện.

Lạc Thanh Vân.

Mặc Uyên mở to mắt.

Đó là tên phụ thân hắn.

“Không thể nào…”

“Cha ta đã chết.”

Lập Thanh khẽ nói:

“Có thể đó chính là điều họ muốn ngươi tin.”

Cánh cửa đại điện mở ra.

Một luồng khí tức lạnh lẽo tràn vào.

Mọi người đồng loạt quay lại.

Một nam nhân mặc trường bào đen bước vào.

Tóc dài bạc trắng.

Gương mặt lạnh lùng.

Trên vai hắn có một vết thương rất sâu.

Mặc Uyên nhìn người đó.

Trái tim hắn đập mạnh.

Không hiểu vì sao…

hắn cảm thấy người này vô cùng quen thuộc.

Nam nhân nhìn hắn.

“Uyên nhi.”

Hai chữ đơn giản.

Nhưng Mặc Uyên không thể nói được gì.

Hắn đứng bất động.

Nam nhân tiến tới.

“Con đã trưởng thành.”

Mặc Uyên nhìn hắn.

“Cha?”

Nam nhân gật đầu.

“Là ta.”

Mặc Uyên lập tức rút kiếm.

Thanh kiếm đặt ngang trước cổ người kia.

“Vậy tại sao?”

Nam nhân không tránh.

“Tại sao cha để họ nghĩ cha đã chết?”

“Vì ta không thể bảo vệ con.”

“Vì ta phải khiến tất cả tin rằng Lạc Thần tộc đã tuyệt hậu.”

Mặc Uyên nghiến răng.

“Cha biết ai giết chúng ta?”

“Biết.”

“Là ai?”

Lạc Thanh Vân nhìn về phía pho tượng Thiên Mệnh.

“Không phải Thiên tộc.”

“Không phải Ma Giới.”

“Không phải bất kỳ thế lực nào trong Tam Giới.”

Mặc Uyên hỏi:

“Vậy là ai?”

Lạc Thanh Vân chậm rãi nói:

“Thiên Đạo.”

Đột nhiên…

toàn bộ Điện Thiên Mệnh tối sầm.

Một luồng ma khí khổng lồ từ bên ngoài tràn vào.

Lập Thanh lập tức rút kiếm.

“Có người!”

Một tiếng cười trầm thấp vang lên.

“Lạc Thanh Vân.”

“Đã lâu không gặp.”

Một nam nhân bước ra từ bóng tối.

Áo đen.

Tóc dài.

Đôi mắt sâu như vực thẳm.

Khí tức khiến toàn bộ Điện Thiên Mệnh rung chuyển.

Hắc Vô Thường.

Ma Thần đã sống hơn ba nghìn năm.

Lập Thanh cảnh giác.

“Ngươi đến đây làm gì?”

Hắc Vô Thường không nhìn nàng.

Hắn nhìn Mặc Uyên.

“Ta đến đón ngươi.”

Mặc Uyên lạnh lùng:

“Ta không đi với ngươi.”

Hắc Vô Thường bật cười.

“Ngươi sẽ đi.”

“Bởi vì ngươi cần biết một sự thật.”

“Về mẹ ngươi.”

Mặc Uyên khựng lại.

Hắc Vô Thường tiếp tục:

“Bà ấy chưa chết.”

Không khí im lặng.

Lập Thanh nhìn Mặc Uyên.

Mặc Uyên siết chặt kiếm.

“Ngươi nói dối.”

“Ta từng nhìn thấy bà ấy.”

Hắc Vô Thường nói:

“Ở Ma Giới.”

“Bà ấy đang sống.”

“Và đang chờ ngươi.”

Mặc Uyên không nói gì.

Lạc Thanh Vân đột nhiên biến sắc.

“Hắc Vô Thường!”

“Ngươi không được đưa nó đi!”

Hắc Vô Thường nhìn ông.

“Ngươi sợ?”

“Hay ngươi sợ nó biết…”

“năm đó chính ngươi đã giao nó cho Thiên Đạo?”

Mặc Uyên quay đầu.

Ánh mắt hắn lạnh xuống.

“Cha.”

“Ông nói gì?”

Lạc Thanh Vân im lặng.

Mặc Uyên bước tới.

“Ông đã giao tôi cho Thiên Đạo?”

“Không.”

Lạc Thanh Vân nhắm mắt.

“Ta không còn lựa chọn.”

Mặc Uyên cười.

Nhưng nụ cười ấy không có chút ấm áp.

“Vậy là…”

“Ngay cả người ta tin tưởng nhất cũng đã lừa ta.”

Lập Thanh bước tới.

“Mặc Uyên.”

Hắn không quay lại.

“Đừng.”

Lập Thanh dừng bước.

Mặc Uyên nhìn xuống bàn tay mình.

“Ta cần một mình.”

Mặc Uyên rời Điện Thiên Mệnh.

Hắn đứng trên đỉnh núi nhìn xuống Thượng Giới.

Nơi đây từng là quê hương.

Nhưng bây giờ…

mọi thứ đều xa lạ.

Lập Thanh đi tới.

Nàng không nói gì.

Chỉ đứng bên cạnh.

Một lúc rất lâu sau.

Mặc Uyên hỏi:

“Cô có từng giấu ta chuyện gì không?”

Lập Thanh im lặng.

“Có.”

Mặc Uyên quay sang.

“Chuyện gì?”

“Ta từng nhận được một mệnh lệnh.”

“Mệnh lệnh gì?”

“Giết ngươi nếu Thiên Môn mở.”

Mặc Uyên nhìn nàng.

“Vậy tại sao cô không làm?”

Lập Thanh nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Bởi vì ta đã gặp ngươi.”

“Và ta biết người họ muốn ta giết…”

“không phải quái vật.”

Mặc Uyên im lặng.

Lập Thanh nói tiếp:

“Ta không biết tương lai sẽ thế nào.”

“Nhưng nếu cả Tam Giới đều quay lưng với ngươi…”

“Ta vẫn sẽ đứng bên cạnh ngươi.”

Mặc Uyên nhìn nàng rất lâu.

Sau đó khẽ nói:

“Cảm ơn.”

Lập Thanh mỉm cười.

“Lần này đừng cảm ơn nữa.”

“Ta chỉ không muốn ngươi một mình.”

Hai người đứng dưới bầu trời đầy sao.

Không ai biết…

trên bầu trời phía xa, một vết nứt màu đen đang từ từ mở rộng.

Một con mắt khổng lồ xuất hiện trong khe nứt.

Và một giọng nói vang lên:

“Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi…”

“Mệnh Tử.”

Mặc Uyên đột nhiên quay đầu.

“Ai?”

Không có người.

Nhưng dấu ấn trên tay hắn cháy rực.

Hệ thống xuất hiện.

[Cảnh báo tối cao.]

[Phát hiện sinh vật vượt quá cấp độ nhận diện.]

[Danh tính: Mệnh Tử.]

[Độ nguy hiểm: Không thể đo lường.]

[Khuyến nghị: Trốn chạy.]

Mặc Uyên nhìn dòng chữ.

Lần đầu tiên…

hệ thống yêu cầu hắn chạy.

Nhưng hắn không chạy.

Hắn nhìn lên bầu trời.

“Ngươi là ai?”

Con mắt khổng lồ mở rộng.

Một giọng nói vang xuống:

“Ta là thứ mà các ngươi gọi là Thiên Đạo.”

ẦM!!!

Toàn bộ Thượng Giới rung chuyển.

Thiên Cung sụp đổ một góc.

Ma Giới mở hàng vạn cánh cổng.

Hạ Giới xuất hiện vô số vết nứt.

Tam Giới…

chính thức bước vào chiến tranh.

Lập Thanh đứng cạnh Mặc Uyên.

Nàng nâng Thanh Liên Kiếm.

Mặc Uyên nâng kiếm.

Hai người cùng nhìn lên bầu trời.

Lần này…

không còn đường lui.

Trận chiến giữa con người và Thiên Đạo đã bắt đầu.

💬 Bình luận (0)