Bầu trời xám cùng những cụm mây bồng bềnh đập vào tầm mắt. Tiếng lá xào xạc, xen lẫn líu lo của chim chóc. Mùi của đất và không khí tươi mát làm tôi thấy dễ chịu.
Dù vậy, trái với cảm giác dễ chịu của cơ thể. Suy nghĩ của tôi ngập tràn những hỗn độn. Tin rằng nếu ai đó ở đây chắc chắn sẽ thấy khuôn mặt một đứa con trai còn chưa tỉnh hẳn từ giấc ngủ. Hướng tầm mắt dáo dác xung quanh, tôi tự hỏi.
"Đây là… rừng sao?"
Xung quanh tôi nhiều, rất nhiều là cây với cây. Từ những cành nhỏ yếu mà tôi có thể bẻ gãy dễ dàng, đến những thân cây thẳng đứng rộng bằng gấp đôi vòng bàn tay. Đây là một khu rừng rợp bóng.
"Nhưng tại sao mình lại nằm đây?" tôi thắc mắc, đồng thời nhớ lại lí do.
"Để xem nào, hôm qua mình đã... đã... làm gì nhỉ?" tôi lấy tay ôm trán, cố gắng lục tung tâm trí còn chưa hết hoảng loạn, nhưng...
Tôi không nhớ.
Không chỉ chuyện về ngày hôm qua, mà sự thật là kí ức tôi trống rỗng cứ như hiện tại mới là thời điểm bắt đầu. Kí ức duy nhất của tôi là hình vẽ bản đồ của một vùng đất đầy cụm đảo. Chỉ có thế, thậm chí chẳng nhớ được tên của nơi đó là gì.
Tôi quan sát xung quanh, kiểm tra thật kĩ càng, cho đến khi nhìn thấy thoáng xa qua khoảng trống từ những cành cây là bóng mờ nhỏ của những ngọn núi tít đường chân trời. Thông thường đồng bằng mới là nơi ưa chuộng để sinh sống, tôi lập tức chọn lấy hướng đi của mình dựa vào suy nghĩ ấy. Tự nhủ rằng ít nhất thì mình vẫn còn đủ bình tĩnh để cố gắng sống sót vào lúc này.
Sau khoảng thời gian mày mò đủ thấm nhòa lưng áo, tôi cũng rời khỏi được khu rừng dày đặc đó và cuốc trên con đường đầu tiên mình gặp được. May mắn là từ chỗ tôi tỉnh giấc vừa rồi để đến được con đường này cũng gần chứ không quá xa. Nếu không có lẽ lại phải nghĩ đến chuyện mình cần làm gì khi mặt trời lặn, nếu mà vẫn lang thang trong khu rừng. Dù sao cũng ra khỏi đó rồi, tôi cũng không muốn nghĩ đến nữa.
Quan trọng hơn là vào lúc này, tôi đang đi về đâu. Dù là hướng nào, hai bên đều là hàng cây trải dài không thấy điểm kết thúc. Tôi đã chọn ngẫu nhiên và bước mạch về một hướng. Trong trường hợp tôi đúng về hướng đông là hướng mặt trời đang chạy dần về những ngọn núi kia, thì hướng tôi đang đi có lẽ là hướng nam.
Con đường cứ như được dựng lên cắt ngang qua một khu rừng lớn, bóng của hàng dài cây cao khiến phía trước có phần lạnh lẽo. Nhưng tôi đoán là do thời tiết lúc này, cụm mây dày đặc phía trên che mất ánh nắng hiếm hoi lẽ ra sẽ xuyên qua nơi những ngọn cây không cản được.
Cưỡi trên một chiếc xe ngựa chở hàng đi chầm chậm từ hướng ngược lại. Người lái xe là một ông chú trung niên độ chừng năm mươi tuổi. Thấy thế tôi liền đưa tay vẫy gọi ông ấy, nếu là dân địa phương ắt sẽ rõ về nơi chốn mình đang sống.
"***, ***. , . không có ở đây đâu. Ta đang chở hàng."
Giọng trầm của ông kì lạ đến nổi làm tôi chẳng thể hiểu rõ từ ngữ cho đến khi đôi tai quen được tốc độ đó. Mặc dù tò mò muốn hỏi lại câu ông vừa nói, nhưng rồi suy nghĩ một chút, tôi cho rằng đó là điều không cần thiết bây giờ. Dù sao, bản thân mình cần giúp mà lại lắm lời tới lui cũng không hay cho lắm, thay vào đó tôi đi thẳng vấn đề đang gặp phải.
"Dạ không chú ạ... Thật ra là cháu bị lạc nên chỉ muốn hỏi đường thôi."
Ông nhìn tôi với ánh mắt dò xét, không rõ ông ấy đang nghĩ gì. Có lẽ là do thấy một người mặt loại trang phục hơi khác lạ như tôi. Bởi chất vải mà ông chú mặc dường như mỏng và may rộng hơn.
"Cho cháu hỏi, đây là đâu vậy ạ?"
"Đây là Nam Phong. Hướng mà nhóc đang đi là hướng về biên giới Bắc An. Có hơi rắc rối đấy!" ông ấy nhiệt tình chỉ dẫn, dù rằng ánh mắt nhìn tôi vẫn còn có phần kì lạ.
"Thế cậu nhóc tính đi đâu?"
"Có lẽ là... Có chỗ nào để hỏi thăm không chú?"
Nam Phong hay Bắc An, tôi đều không có bất kì ấn tượng gì về những cái tên này. Chắc chắn đây phải là một đất nước xa lạ.
"Hừm, thằng này. Nói chuyện gì cũng chả hiểu." ông ấy nhíu mày, thở một hơi dài. "Tôi đang về thủ đô, cho cậu quá gian đến thị trấn Sông Nam. Muốn thì lên."
Không chắc mình có nên tin ông ấy không, cho đến bây giờ tôi còn chưa định hình được rõ tình hình của mình. Tôi là ai, và đây rốt cuộc là nơi xa xôi nào? Dù vậy, tôi vẫn chấp nhận lời mời của ông chú. Chuyện có xe đi qua lại là một chuyện thường tình, không cần thiết phải quá căng thẳng.
"Tôi là thợ điêu khắc." ông ấy nói khi nhận ra ánh mắt của tôi, đang chú ý vào những trụ gỗ to được sắp xếp ngay ngắn đặt trong thùng xe.
"Thợ điêu khắc?"
"Đừng có nói là chú mày cũng không biết đi?"
Ông ấy kéo dây cương và nói tiếp.
"Những người làm điêu khắc như ta được gọi là những nghệ nhân, đặt tâm hồn mình vào những tác phẩm nghệ thuật tưởng chừng như để trang trí. Từng lần đục, chạm tỉ mỉ... Đều là những tâm tư của người như ta truyền vào tác phẩm, những thứ mà cho dù là những người thức tỉnh Lõi mạnh đến cỡ nào cũng không thể làm được.
"Riêng phần của tôi là điêu khắc gỗ, lẽ ra là cứ nhờ người vận chuyển thôi. Nhưng không tự đi thì sao mà tìm được những thứ chất lượng."
Trò chuyện suốt dọc đường đi, đã hơn một giờ từ lúc bắt đầu hành trình. Nhìn ra cửa sổ bên phải lúc này, là bề mặt long lanh nhấp nhô những lượn sóng mềm mại. Một cái hồ rộng khép kín, tôi đoán diện tích của nó rộng đến nổi khiến một người ở đối diện hồ chỉ như một con kiến trong tầm mắt. Làn nước dưới hồ dường như tồn tại những hạt ánh sáng màu đỏ thẫm tối tăm kì ảo.
"Hồ Sắc Đỏ, có truyền thuyết kể rằng nó tạo nên bởi viên đá của Thần sáng tạo thế giới."
Hồ Sắc Đỏ nằm bên phải con đường chúng tôi đang di chuyển. Tiếp giáp hàng dài rừng cây cao bao phủ tạo thành một vòng cung bọc lấy xung quanh hồ. Ẩn hiện phía sau hình bóng mờ nhạt của những dãy núi to trong nền trời hoàng hôn sắp chìm vào đêm tối, kết hợp với ánh sáng lấp lánh của mặt hồ tạo nên bức tranh đồng điệu đẹp vô cùng.
"Một hòn đá từ trên trời rơi xuống tạo ra cái hồ, sau đó nước dần tích tụ to dần thành hồ Sắc Đỏ. Truyền thuyết còn nói rằng nước hồ giúp con người trẻ trung nữa."
Ngay khi qua khỏi khu vực hồ Sắc Đỏ, ánh đèn từ xa phản chiếu một nơi đông đúc nhưng không kém phần yên lặng.
"Ta còn phải đến thủ đô, nhóc tự đi nhé! Từ đây tiếp tục đi thẳng là sẽ gặp thị trấn. Mà này! Lần sau đừng tự tiện dừng xe ai đó, có những người mà dám cá là nhóc không muốn phải dính líu tới đâu." ông chú nhắc thêm sau lời cảm ơn của tôi. Tôi vẫn chưa biết tên ông ấy nhỉ.
Có một đoạn đường ngắn tách ra dẫn vào bên phải, đây là một ngã ba. Góc đối diện cách tôi ba bước, tấm biển bằng đá in dấu một dãy những đường nét khác nhau mà tôi không thể hiểu nội dung là gì... Không. Tôi hiểu, nó là...
"Thủ đô Phong Vực"
Phải. Nội dung ghi trên đó là "Thủ đô Phong Vực" theo hướng tiếp tục đi thẳng trên trục đường này. Tương tự, bên góc hướng vào khu dân cư, tấm biển đề "Thị trấn Sông Nam" bằng một phong cách đơn giản và dễ nhìn.
Một suy nghĩ chợt thoáng qua khiến tôi cảm thấy kỳ lạ. Nội dung được ghi rõ ràng đến vậy, thế nhưng chẳng hiểu vì lý do gì, lúc đầu tôi lại không thể nhìn ra. Khi ấy, tôi thậm chí còn nghĩ chúng chẳng khác nào những ký tự xiêu vẹo, hỗn độn.
Cách đó độ khoảng một trăm mét, tôi có thể thấy dáng cây cầu đá bắt ngang sông, phía bên kia bờ là thành phố ngập ánh đèn cao thấp. Xuyên ngang cầu, dòng sông kéo dài kết thúc ở điểm tận cùng nào đấy không còn đủ ánh sáng nhìn rõ, nhưng tôi đoán hình dáng tối đen tại đó là bóng những ngọn núi lúc chiều. Từ đó hướng lên một chút, ánh sáng dạ cam của mặt trăng tròn phía sau tầng mây dày có phần mờ ảo. Có lẽ đêm nay sẽ có một cơn mưa nhỏ. Suy đoán bất chợt này khiến tôi không thể yên lòng khi thoáng nghĩ về chuyện tiếp theo. Sau cùng thì, dù cố gắng giữ bình tĩnh đến cỡ nào, tâm trí bất ổn của tôi cũng chẳng ổn định mãi được nhỉ.
Vào thị trấn rồi, tiếp theo phải làm gì đây? Nên đi đâu trước, có quy định nào cần biết hay không, và nếu cần hỏi thì phải tìm ai? Tôi nên bắt đầu câu chuyện thế nào, hỏi về chuyện gì? Liệu vẻ ngoài của tôi có khiến người khác cảm thấy kỳ lạ không?
Bịch!
Suy nghĩ của tôi bị cắt ngang bởi một cú va chạm bất ngờ. Tôi mất thăng bằng, ngã người qua một bên, gáy đập vào nền đá rắn chắc. Cơn đau ê ẩm lập tức lan ra khắp cơ thể, đặc biệt là cảm giác đau rát ở khuỷu tay phải. Chắc chắn đã có ít nhất một vết xước. Sức nặng đè lên cơ thể khiến tôi khó thở.
Lúc này, trong khi lưng vẫn tiếp xúc với nền đá được xếp vuông vức, những lọn tóc vàng chạm vào má tôi, mang theo hương hoa cúc dễ chịu cùng cảm giác mềm mại. Chủ nhân của chúng đang nằm gọn trên người tôi. Ở tư thế này, tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt đang áp vào ngực mình. Nhưng vẫn có thể nhận ra đó là một cô gái, người vừa vô tình khiến tôi ngã xuống nền đá.
"Nè! Cô ổn không?" tôi lo lắng hỏi, cảm nhận được cơ thể này khá nhẹ so với một cô gái trưởng thành bình thường. Chỉ là, ngực đang bị chèn ép không dễ chịu chút nào.
Cô ấy nhanh chóng rời khỏi cơ thể đang nằm bên dưới mình. Tôi cũng lồm cồm đứng lên, cảm giác ê ẩm đã biến mất từ lúc nào, giờ có thể nhìn rõ hơn người đâm sầm vào vừa nãy. Đứng đối diện, là một cô gái có mái tóc vàng dài ngang lưng. Em thấp hơn tôi khoảng hai cái đầu, có lẽ là một cô bé tầm mười một, hoặc mười hai tuổi. Một cô bé xinh xắn, đôi mắt màu lam trong veo, tựa như viên pha lê lấp lánh ánh dương rực rỡ. Đôi mắt ấy nhìn tôi, rất đỗi ngây thơ, tĩnh lặng và thuần khiết. Nhưng cũng chứa đựng nỗi u buồn và cô độc. Chợt một tiếng hoảng hốt bất ngờ phát ra, dù rất nhỏ để nhận thấy.
Cô bé cứ đứng đó nhìn tôi chăm chăm. Mái tóc có đôi chỗ hơi bù xù, nhưng cũng chính vì vậy khiến em trông trở nên dễ thương và mong manh. Đôi môi hồng nhỏ nhắn hé mở rồi lại khép vào cứ như muốn nói điều gì vậy. Nhưng rốt cuộc chẳng một lời nào thốt lên, không gian yên ắng bao trùm làm tôi có phần ngại ngùng.
"Em không sao chứ?"
Câu nói bất ngờ của tôi sau những giây phút im lặng, làm cô bé giật mình.
"Xin… xin lỗi!"
Cúi đầu chạy vụt qua phía sau rời đi. Được vài bước, tôi bắt đầu bối rối khi em quay đầu nhìn mình lần nữa. Ánh đèn mờ phản chiếu đôi má ửng hồng, đôi mắt long lanh ánh lên một vẻ gì đó giữa hy vọng và tiếc nuối. Không nói gì sau đó, cô bé vội vã chạy đi, mất hút sau con hẻm.
Trái tim hồi hộp lạ thường, một cảm giác thân quen len lỏi trong trí nhớ, tôi từng gặp em lúc nào rồi phải không? Bất giác bản thân tôi nở một nụ cười hạnh phúc, dù chính tôi cũng không biết là vì lí do gì.
Trước khi rời đi, tôi chợt nhận ra một vật nằm dưới chân mình. Chiếc vòng cổ có viền kim loại hình lục giác, bên trong là một viên pha lê màu sẫm với sáu cạnh vừa khít với khung.
Đây là của cô bé kia à?
"Đi nhanh thật đấy! Lần sau gặp nhóc thì trả lại cho em vậy." hướng mắt về phía người vừa rời đi, tôi thì thầm.
Lúc này cũng chẳng biết đường đâu mà tìm. Chỉ vài lần chớp mắt ngắn ngủi, nhưng tôi đã không còn thấy bóng dáng cô bé ấy. Sau khi đặt chiếc vòng cổ vào túi, tôi bước chân đi thẳng vào thị trấn.
Khác xa lúc ở ngoài, nơi đây có không khí nhộn nhịp hơn. Bên cạnh mặt đường lát bằng đá, hầu hết các tòa nhà đều ghép từ những mảnh gỗ bằng phẳng, hoặc một loại vật liệu gì đó tương tự. Nhưng tôi vẫn nghĩ chúng là gỗ.
Cửa hàng vũ khí Nanh Vuốt, từ đây tôi thấy những thanh kiếm lớn nhỏ, giáo, rìu đều có; chúng đang treo trên bức tường đỏ phía sau anh chàng đích thị là chủ cửa hàng rồi. Bên cạnh anh ta có một bức tường với vô số vết chém, đó là nơi họ thử vũ khí. Tôi định vào xem thử nhưng sực nhớ một điều khiến mình chần chừ. Phải, trên người tôi, không một xu dính túi. Tiền là thứ vô cùng cần thiết vào lúc này. Tôi không hề muốn bị nhìn với ánh mắt khó chịu sau khi xem mà không mua gì đâu. Lại thêm một vấn đề cần lo lắng nữa rồi.
Trong lúc thở dài, tôi chợt nhận ra trước mắt mình có một người đàn ông đang cố lay chuyển số thùng gỗ trên chiếc xe một cách nặng nhọc. Không biết số thùng chứa gì nữa. Sức nặng đè lên cánh tay tôi khiến máu dồn lại, hằn thành những vệt đỏ.
"Cảm ơn cháu nhé! Đây là số rượu vận chuyển về từ Thanh Hải. Một mình chú với nó thì khó khăn thật. May mà nhờ có cháu."
"Không có gì đâu ạ, bình thường chú phải làm một mình vậy sao?"
Quán trọ Sao Đêm, tấm biển phát sáng bên ngoài tòa nhà tôi đang đứng đây. Là một quán trọ, còn là một nơi bán thức ăn, uống. Tôi đoán thế, vì bên trong có khá nhiều bàn ghế.
"Không phải đâu, bình thường có con gái chú phụ giúp. Nhưng hôm nay nó vẫn chưa về."
Chú ấy có vẻ trẻ hơn người lái xe hàng lúc chiều, tôi nghĩ là nhỏ hơn khoảng mười tuổi. Chất giọng chậm và rõ ràng hơn.
"Thế còn cháu trai, đi du lịch hả? Mà nghĩ cũng không phải, ở cái thị trấn nhỏ này thì có quái gì để du lịch đâu." tôi vẫn đứng đó vì lúc này không biết phải làm gì, thấy thế chú ấy bắt chuyện.
"Cháu chỉ muốn hỏi đường… thật ra là cháu cũng không nhớ nữa." tôi trả lời bằng một cách ngập ngừng. Thời tiết có vẻ lạnh, hay bình thường tôi cũng khó giao tiếp thế này?
"Hử? Mày nói gì chú không hiểu lắm, không nhớ nữa là sao?"
Đúng lúc đó một âm thanh "ọt ẹt" phát ra từ bên trong... Ừm. Bên trong bụng tôi. Âm thanh gào thét của dạ dày. Dám chắc rằng tôi không ăn gì đã một thời gian.
"Có muốn ăn gì không?" ông chú có vẻ đã phát hiện ra nó.
"Không sao đâu ạ! Cháu không có tiền."
Chú ấy bảo rằng chú ấy mời sau lời từ chối thực tình. Tôi đáp lại bằng sự im lặng, vì thế mà chú ấy mặc nhiên dẫn tôi ngồi vào chỗ. Một phần tôi không biết phải trả lời thế nào, một phần bởi suy nghĩ có chút chần chừ. Nửa muốn từ chối lòng tốt của chú ấy, nhưng đúng là mình cũng đang đói, và không có tiền. Tiếp theo phải làm gì?
Nơi này trông rất gọn gàng, sạch sẽ. Nơi gần cửa có một nhóm ba người người đang uống rượu. Tôi ngồi ở bàn xa nhất trong cùng. Một góc đẹp với cạnh bên trái là cửa sổ hướng ra mặt phố tĩnh lặng.
"Vậy ra là chứng mất trí nhớ. Mà khó hiểu thật, chuyện quái gì xảy ra mà cuối cùng bây lại ngủ giữa rừng nhỉ?"
Sau một lúc, chú ấy bước ra cùng một bát súp nóng và ngồi đối diện với tôi. Vừa thưởng thức, tôi vừa kể lại chuyện đã xảy ra, chỉ những nội dung chính.
"May là chú còn một phòng trống đây, ở đây tạm đi. Dĩ nhiên là phải trả tiền đầy đủ, nhưng đủ tháng chú mới thu."
Tôi có thể cảm thấy mùi hương tuyệt vời tỏa ra. Bát súp màu vàng trong trẻo, dễ dàng thấy được bên trong. Những sợi bột mềm mại đan xen màu sắc của rau củ và nấm.
Hương vị phức tạp thoáng qua, món súp hòa trộn một chút vị mặn, một chút vị ngọt tự nhiên của rau củ. Dư vị chua bên trong nước dùng. Còn có một chút cay nồng, thích hợp với thời tiết lúc này.
Cạch! Cạch!
Ngắt ngang cuộc trò chuyện, tiếng đập bàn vang lên từ một nơi gần đó.
"Ông chủ đâu rồi! Rượu thêm đi." âm thanh lớn giọng vừa rồi phát ra từ bàn nhóm ngoài cùng mà tôi để ý lúc vừa vào.
"Xin lỗi nhé, chờ chú một chút." chú ấy vội vã tiếp bọn họ bằng một bình rượu mang ra.
Đã có vài rắc rối xảy ra sau đó….
Tôi định giúp chú ấy dọn dẹp nhưng chú nói rằng tôi nên nghỉ ngơi đi. Có vẻ đây là công việc quen thường ngày của chú.
Tra chìa khóa mở cửa phòng mình, đây là phòng đầu tiên có thể nhìn thấy ngay khi bước lên khỏi cầu thang gỗ. Phía cuối cùng là ban công thoáng đãng, chắc hẳn đó là lý do những khách thuê sẽ ưu tiên chọn nó.
Bên trong căn phòng không quá rộng, có thể nói là vừa đủ cho một người ở mà không cảm thấy chật chội. Một chiếc giường đơn, tại đầu giường là một cái tủ nhỏ, bàn ghế ở phía đối diện cùng với một chiếc đồng hồ treo tường. Dù không như những phòng cuối kia nhưng ở đây cũng có cửa sổ thoáng mát hướng ra ngoài.
Tôi ngã người ra giường, cơn mệt mỏi bủa vây khắp cơ thể. Điểm lại mọi thứ diễn ra hôm nay. Không, là từ buổi chiều hôm nay lúc tôi tỉnh dậy. Tôi không có ký ức về thời gian trước đó.
Tỉnh dậy trong giữa khu rừng xa lạ, cách thị trấn ít nhất hai giờ đi ngựa. Bằng cách nào đó tôi đã thành công rời khỏi "mê cung thiên nhiên" đó, và đi nhờ một ông chú tốt bụng nghe nói làm nghề điêu khắc gỗ. Tôi đã đến thị trấn Sông Nam cùng với một mới hỗn độn trong đầu thì ngay lúc đó gặp được chú Lam Vỹ.
Tôi biết tên chú chủ quán trọ trong lúc trò chuyện. Chú Vỹ khá là thẳng thắn và thân thiện. Đã quen mặt dân tại thị trấn, nên ngay từ lúc đầu nhìn thấy tôi, chú ấy đã biết tôi không phải người ở đây. Ngoài ra chú ấy bảo rằng trang phục của tôi giống với một số thiết kế của người ở tỉnh Khê Tân, nằm ở phía đông của đất nước này. Đây có thể sẽ là đóng góp quan trọng liên quan đến vấn đề trí nhớ.
Cũng như Nguyệt Minh là cái tên tự nhận của tôi, đây là nội dung được khắc trên mảnh kim loại, giữ bởi sợi dây đen đeo cổ. Mặc dù kí tự này là một loại ngôn ngữ nào đó khác. Nhưng tôi hiểu nó đại loại có cùng ý nghĩa như vậy. "Nguyệt Minh", ánh trăng sáng dịu dàng và tĩnh lặng. Kèm theo cuối dòng chữ có một hình trái tim nhỏ, mặt sau còn có một chuỗi ký tự mềm mại tương tự.
Nhìn phía ngoài thông qua cửa sổ căn phòng. Không khí nhộn nhịp lúc nãy, bây giờ được thay bằng vẻ bình yên tĩnh lặng, nhiều nơi đã tối đèn. Cùng lúc đó cơn mưa li ti bắt đầu đổ xuống, rồi tăng dần tạo nên loạt âm vọng từ mái nhà đi kèm cái lạnh có thể cảm nhận rõ. Hòa quyện với những hạt mưa đập vào cửa kính, nhiều cảm xúc lẫn lộn mà tôi không biết thể hiện thành lời như thế nào.
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Rốt cuộc tôi là ai? Gia đình, họ có phải vẫn đang tìm kiếm tôi? Bất chợt bản thân lại đượm một nỗi cô đơn, có lẽ là tôi đang lo lắng cho gia đình, dù cũng không chắc là gia đình mình có tồn tại không. Tôi thật lòng xin lỗi, nếu họ đang chờ ở nơi xa nào đó…
Cởi bỏ chiếc áo ngoài và đôi tất đen bên dưới, định vào phòng tắm để rũ bớt những suy nghĩ cũng như tỉnh táo đầu óc. Chợt một bóng hình lướt qua tâm trí, mái tóc vàng hoe, đôi mắt lam biếc, là cô bé va phải tôi lúc mới đến. Không biết tại sao mình lại nghĩ về cô bé, điều gì đó khiến tôi ấm áp lạ lùng, một chút quen thuộc. Tôi chợt nhớ đến chiếc vòng cổ.
Trên chiếc vòng cổ, tại một cạnh của chiếc khung có dòng chữ nhỏ viết bằng kí tự xiên "Lĩnh Phong Thành", bên cạnh vài biểu tượng số học. Những biểu tượng đó ám chỉ ba con số: tám, bốn, ba. Khung màu bạc bao bọc lấy viên đá lục giác. Nói đến lục giác, tôi cảm tưởng giống tấm bản đồ treo tường ở phía đối diện giường, tên của nó đề "Đại lục Hexion". Vùng đất liền mạch khổng lồ hình lục giác, chia thành bảy phần. Phong Vực nằm trong phần phía tây nam của đại lục cùng với hai cái tên khác là Bắc An và Nam An.
Quan sát chiếc vòng cổ, đây cứ như là một chiến tích gì đó được ghi lại vậy. Hình dáng viên đá có thể chính là biểu tượng của lục địa.
Khi còn đang mải thắc mắc, một tiếng động mạnh rung chuyển cả nền nhà đến từ ngoài hành lang. Cất chiếc vòng cổ vào hộc bàn, tôi kéo cửa phòng mở ra.
Ngồi bệt bên cạnh đống vải trắng bồng bềnh, cô gái trẻ tuổi với mái tóc nâu xoăn dài và nụ cười ngượng hiện rõ trên khuôn mặt.
"Chào anh, Nguyệt Minh.”