Trong một góc thiên điện, Mặc Ngọc đưa tay kéo cửa sổ lại.
Gió tuyết lập tức bị ngăn bên ngoài, chỉ còn tiếng gió rít khe khẽ len qua những kẽ cửa. Trong phòng đốt địa long, hơi ấm phủ khắp nơi, vậy mà chẳng hiểu sao hôm nay y vẫn cảm thấy lạnh.
Mặc Ngọc khẽ ho hai tiếng, kéo lại áo lông trên vai.
Y là Thất hoàng tử nhỏ tuổi nhất, từ thuở lọt lòng đã bệnh tật triền miên, quanh năm dùng thuốc, chưa từng sống qua một mùa đông mà không bước qua quỷ môn quan vài lần.
Các thái y đều nói y khó sống quá hai mươi tuổi. Bởi vậy, từ khi còn nhỏ, Tiên đế đã ân chuẩn cho phép y rời khỏi hoàng cung, đến biệt viện ngoài thành tĩnh dưỡng. Lần này trở về, vốn chỉ vì Nguyên Tiêu...
"Điện hạ!" Một tiếng gọi hoảng loạn vang lên ngoài cửa. Ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập.
Cửa phòng lập tức bị đẩy bật ra.
Lão bộc theo hầu Mặc Ngọc từ nhỏ gần như chạy bổ vào trong. Ông thở không ra hơi, gương mặt trắng bệch, ngay cả đôi tay cũng run lên: "Điện hạ… mau đi!"
Mặc Ngọc quay người: "Có chuyện gì?"
"Nhị hoàng tử… Nhị hoàng tử làm phản rồi!"
Lão bộc bước tới, giọng nói vì quá hoảng sợ mà đứt quãng: "Kim Loan điện đã bị khống chế. Cấm quân trong cung cũng đổi chủ… các vị điện hạ…"
Ông nghẹn lại một thoáng, dường như ngay cả câu tiếp theo cũng không dám nói thành lời.
"Đều chết rồi."
Mặc Ngọc đứng yên.
Ngoài cửa sổ, một tiếng pháo mừng năm mới bất chợt nổ vang.
BỤP!!!
Ánh sáng lóe lên phía chân trời, xuyên qua lớp giấy cửa sổ, chiếu sáng gương mặt tái nhợt của y trong thoáng chốc.
Lão bộc vội nắm lấy tay áo y: "Không thể ở lại thêm nữa, người mau theo lão nô rời kinh!"
Mặc Ngọc khẽ cụp mắt, y vốn chẳng sợ chết. Một người quanh năm giằng co với bệnh tật, đã sớm xem sinh tử nhẹ tựa mây khói. Thế nhưng ngay lúc ấy, trong đầu y xuất hiện một giọng nói: "Bảo vệ bản thân thật tốt! Chờ ta trở về."
Đầu ngón tay Mặc Ngọc khẽ siết lại. Một lát sau, y ngẩng mắt nói: "Đi."
Không có thời gian thu dọn hành lý. Lão bộc chỉ kịp lấy một chiếc áo choàng liền dẫn Mặc Ngọc rời đi theo lối nhỏ phía sau thiên điện.
Gió tuyết bên ngoài lập tức ập tới.
Một chiếc xe ngựa đã chờ sẵn sau cấm cung.
Mặc Ngọc vừa bước lên xe, lão bộc lập tức giật dây cương. Bánh xe nghiến qua lớp tuyết dày, lặng lẽ men theo con đường nhỏ phía sau hoàng cung.
Đêm ấy, kẻ muốn chạy không chỉ có mình họ.
Từng cỗ xe nối nhau lao về phía cửa cung, chẳng ai còn giữ nổi dáng vẻ ung dung ngày thường. Quan lại, cung nhân, thân quyến hoàng thất… tất cả đều chỉ có một ý nghĩ.
Rời khỏi đây, càng nhanh càng tốt!
Xe ngựa của Mặc Ngọc rất nhanh hòa vào dòng người hỗn loạn ấy.
Lão bộc nhìn cánh cổng nội cung đã dần lùi xa, mới dám thở ra một hơi.
Chỉ cần thêm một đoạn nữa.
Chỉ cần ra khỏi hoàng thành.
Hí!...
Một tiếng ngựa hí vang đột ngột xé toạc màn đêm.
Cỗ xe phía trước thắng gấp.
Lão bộc cuống quýt kéo dây cương, cả chiếc xe chao mạnh rồi dừng lại giữa trời tuyết. Ông loạng choạng, suýt ngã khỏi càng xe. Đến khi ngẩng đầu lên, sắc mặt vừa có chút huyết sắc lại lập tức trắng bệch.
Ở cuối con đường. Những ngọn đuốc sáng rực soi rõ hàng trăm thiết kỵ đứng san sát, từng thanh trường thương phản chiếu ánh tuyết, lạnh như băng.
Mà phía trước nhất- một thân áo lông đen đứng giữa trời tuyết. Máu đã khô trên vạt áo nhưng vệt máu trên gương mặt vẫn chưa kịp lau. Thanh trường kiếm trong tay hắn vẫn còn nhỏ từng giọt máu xuống nền tuyết.
Tí tách.
Tí tách.
Nhị hoàng tử-Mặc Lĩnh!
Bầu không khí rơi vào khoảng tĩnh lặng chết chóc.
Người đó không khác gì một ác quỷ vừa bước ra khỏi A Tỳ. Hắn nâng mắt, đôi con ngươi đen sâu không gợn sóng.
"Xuống."
Chỉ một chữ lại đủ khiến tất cả mọi người trên những cỗ xe ngựa xung quanh tái mét mặt mày, hai chân mềm nhũn. Không một ai dám chần chừ, từng người một đều vội vã bước xuống xe, cúi gằm đầu, ngay cả hơi thở cũng cố nén đến mức thấp nhất.
Rèm xe trước mặt khẽ lay động, một bàn tay trắng nhợt chậm rãi vén tấm rèm. Ngay sau đó, một bóng người từ từ bước xuống. Mặc Ngọc vốn sợ lạnh, chiếc áo lông tuyết trắng gần như che kín nửa gương mặt, làn da y trắng hơn tuyết, dung nhan như ngọc được gió lạnh khắc họa càng thêm thanh tuyệt, đôi mắt đào hoa trong trẻo như nước hồ đầu xuân, đáy mắt sạch sẽ đến mức không nhiễm một hạt bụi trần.
Dưới trời tuyết mênh mang, y giống như tiên nhân lạc xuống nhân gian, không thuộc về nơi máu tanh này.
Mặc Ngọc nhìn người đối diện khẽ thấp giọng gọi: " Ca..."
Một tiếng gọi rất nhẹ, lại khiến ánh mắt người trước mặt khựng lại trong thoáng chốc.
"Huynh…"
"Cũng muốn mạng đệ sao?"
Mặc Lĩnh không đáp chỉ là chậm rãi bước tới.
Từng bước.
Từng bước.
Tiếng giày giẫm lên tuyết vang lên khe khẽ, lão bộc nghiến răng, ông biết, không còn đường sống. Nếu đã vậy… ít nhất cũng phải đổi lấy một tia sinh cơ cho người mình đã chăm sóc hơn mười năm. Lão bộc vừa hét vừa lao lên: "Điện hạ! Mau chạy!"
Ngay lập tức ánh kiếm lóe lên, nhanh đến mức tuyết còn chưa kịp rơi xuống.
Phốc...
Một dòng máu nóng bắn tung, vài giọt rơi lên gò má trắng như tuyết của Mặc Ngọc. Men theo gương mặt y chậm rãi trượt xuống cổ áo trắng.
Thi thể lão bộc ngã xuống, hai mắt vẫn mở, Mặc Ngọc đứng bất động, đầu óc trống rỗng.
Ngay khi y vô thức lùi lại một bước, một bàn tay mang theo hơi lạnh khẽ nâng mặt y, đầu ngón tay thô ráp lau đi vệt máu trên má, động tác dịu dàng đến khó tin. Giọng Mặc Lĩnh rất trầm, từng chữ nói ra như mang theo uy áp:
"Trước đó ta đã nói, đệ đừng tự ý rời khỏi Thanh Nghi cung!"
Sau đó, hắn ngẩng đầu, ánh mắt trở về lạnh lẽo: "Giết."
Thiết kỵ sau lưng đồng loạt rút kiếm, những tiếng kêu la thảm thiết lập tức xé tan màn đêm.
Mặc Lĩnh cúi người, nhẹ bế Mặc Ngọc lên.
Hắn một đường, bước thẳng về phía trước, chưa từng ngoái đầu lại.