🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Thất Trứng Thần

Ch.1: Đứa Trẻ Bên Hồ

~6 phút đọc · 1113 từ · ⚠️ Báo cáo

" Khi ánh trăng kéo thủy triều..."

" Quả trứng bạc sẽ thức tỉnh"

" khi phong ấn cuối cùng rung chuyển"

" bóng tối từ vực sâu sẽ mở mắt".

Không ai biết lời tiên tri ấy xuất hiện từ bao giờ.

Người già trong làng chỉ kể rằng, trước khi những vị thần đầu tiên được sinh ra.

Giữa khu rừng cổ của đất Việt từng có một dòng suối nhỏ.
Dòng suối ấy chảy suốt ngàn năm.

Rồi trở thành một hồ nước sâu không thấy đáy.

Vào những đêm trăng tròn, mặt hồ sẽ phát ra ánh sáng bạc như có hàng vạn vì sao đang ngủ dưới nước.

Và cũng vào một đêm như thế...
Một đứa trẻ được tìm thấy bên bờ hồ.

Năm 923

Đêm mưa trút xuống như muốn xé toạc cả khu rừng nguyên thủy.

Từng tia chớp trắng xé ngang bầu trời, soi sáng mặt hồ rộng lớn bao quanh chân núi.
Sóng nước đen cuộn lên rồi đập vào bờ đá như tiếng gầm của một con thú ngủ dưới đáy sâu.

Giữa cơn mưa ấy, một bóng người đang bước đi vững vàng trên con đường lầy lội.

Đó là Trần mộc - người thợ săn giỏi nhất làng Hạ Thủy.

Ông khoảng 30 tuổi, thân hình rắn chắc như được đẽo từ gỗ lim.

Vai rộng, cánh tay nổi gân vì nhiều năm kéo cung và vác thú rừng.

Trên vai ông là một con lợn rừng nặng gần trăm cân, vậy mà bước chân vẫn đều đặn, không hề chao đảo.

Mưa xối xuống mái tóc đen ướt sũng.

Hơi thở của ông mạnh và ổn định như tiếng bễ lò của thợ rèn.

Người khác có lẽ đã kiệt sức vì vác con lợn ấy đi qua khu rừng ngập bùn, nhưng Trần Mộc chỉ đổi vai một cái rồi tiếp tục bước.

" hôm nay lại về muộn rồi".

Ông thầm nghĩ.

Người già trong làng thường kể rằng hồ nước dưới chân núi là nơi thần linh từng ngự trị.

Họ nói đêm trăng sáng có thể nhìn thấy bóng những sinh vật khổng lồ lướt qua trên mặt nước.

Trần mộc chưa bao giờ tin.
Ông tin vào dấu chân thú, vào mũi tên, và sức của chính mình hơn là những câu chuyện truyền miệng.

Đúng lúc đấy, một âm thanh vang lên giữa màn mưa.

Tiếng trẻ con khóc.

Trần mộc khựng lại.

Bàn tay đang cầm cây giáo siết chặt hơn.

Tiếng khóc lại vang lên, rõ ràng từ phía hồ.

Giữa khu rừng sâu trong đêm mưa bão, làm gì có trẻ con?

Ông đặt xác lợn rừng xuống đất rồi bước nhanh về phía bờ hồ.

Ánh chớp lóe lên.

Trần mộc chết lặng.

Giữa mặt nước đen ngòm, một con rắn khổng lồ màu đen tuyền đang ngẩng đầu bò lên khỏi hồ.

Thân nó lớn bằng thân cây cổ thụ, vảy đen phản chiếu ánh chớp như kim loại. Trên đầu của nó là một đứa bé sơ sinh đang khóc.

Bản năng thợ săn khiến Trần Mộc lập tức hạ thấp trọng tâm, mũi giáo chĩa về phía con rắn.
Toàn thân ông lạnh toát.

Con rắn quay đầu nhìn ông.

Đôi mắt vàng rực sáng lên giữa màn mưa.

Không có sát khí.

Chỉ có một cảm giác kỳ lạ... như đang trao gửi.

Con rắn từ từ tiến vào bờ
Nó nhẹ nhàng đẩy đứa bé lên bãi cỏ khô rồi nhìn Trần Mộc thêm lần nữa.

Lúc ấy, người thợ săn không kìm được nữa, giọng run lên vì hoảng sợ:

"Đừng nói với ta là thần linh có thật đấy nhé!"

Một tia chớp khác xé ngang bầu trời.

Con rắn đã lặn xuống nước, biến mất trong lòng hồ tối đen.

Chỉ còn tiếng mưa và tiếng khóc của đứa trẻ.

Trần Mộc đứng bất động rất lâu.

Ông muốn quay đầu bỏ chạy.
Nhưng nhìn đứa bé đang run lên vì lạnh.

Người thợ săn cắn răng bước tới.

Ông cúi xuống nhấc đứa bé lên.
Kỳ lạ thay, ngay khi được bế vào lòng, đứa trẻ lập tức nín khóc.

Một luồng hơi ấm lan ra từ cơ thể nhỏ bé.

Giữa đêm mưa lạnh buốt, đứa bé này lại ấm như đang được mặt trời sưởi.

Ông bế đứa bé bằng một tay, tay còn lại nhấc xác lợn rừng lên vai.

Dù ôm thêm một đứa bé, bước chân ông vẫn vững vàng.

Gió rít qua những tán cây.

Phía sau lưng, mặt hồ tối đen như có thứ gì đó đang âm thầm dõi theo.

Khi về đến căn nhà gỗ ở đầu làng Hạ Thủy, vợ ông là Lâm Như đang ngồi bên bếp lửa.

Thấy chồng ôm một đứa trẻ, bà hoảng hốt đứng bật dậy.

" trời đất! Con nhà ai vậy?"

Trần mộc đặt đứa bé xuống chiếc chăn cũ rồi kể lại mọi chuyện.

Càng kể, giọng ông càng nhỏ.
Đến đoạn con rắn đen khổng lồ đưa đứa trẻ vào bờ, Lâm Như im lặng rất lâu.

Bà nhìn đứa bé đang ngủ say.
Mái tóc đen mềm dính nước mưa.

Gương mặt nhỏ xíu nhưng thanh tú lạ thường.

Giữa trán có một vệt sáng nhạt như ánh trăng.

" ông có định báo cho trưởng làng không".

Trần mộc lắc đầu.

" nếu người ta biết chuyện con rắn, đứa bé này sẽ bị coi là điểm gở".

Lâm Như khẽ vuốt mái tóc của đứa trẻ.

"Nó được thần linh đưa đến thì sao".

Người thợ săn cười gượng.

"Ta săn thú cả đời, chưa từng thấy thần linh".

Bà nhìn thẳng vào chồng.

"Nhưng hôm nay ông đã thấy rồi"

Trần Mộc không đáp.

Ông chỉ lặng lẽ nhìn đôi bàn tay đầy vết chai của mình, đôi bàn tay đủ mạnh để kéo gãy dây cung săn thú, vậy mà khi bế đứa bé này lại run lên rất khẽ.

Đêm ấy, mưa ngớt dần.
Lâm Như hỏi:

" chúng ta sẽ gọi con là gì"

Trần Mộc nhìn ra bên ngoài.

Nước mưa từ mái nhà nhỏ xuống thành dòng, hòa vào con suối chảy về phía hồ.

Ông chậm rãi đáp:

" Lưu Thủy"

Đứa bé khẽ mở mắt.

Đúng lúc ấy, ánh trăng thoát khỏi mây đen chiếu vào căn nhà gỗ.

Một làm sáng bạc phản chiếu trong đôi mắt của đứa trẻ.

Trần Mộc và Lâm Như đều không nhận ra.
Ngoài sân, bóng của ngọn cây rung lên theo gió.

Nhưng dưới ánh trăng, đứa bé không hề có bóng...

💬 Bình luận