🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Tháng Ra Giêng

Ch.3: 21/03/2021

~3 phút đọc · 454 từ · · ⚠️ Báo cáo

Sảnh tiệc lộng lẫy, ngập trong mùi hoa tươi và những lời chúc tụng sáo rỗng. Tôi đứng đó, trong chiếc váy đỏ chói gắt như một vệt máu loang giữa không gian sang trọng, cố gắng dùng sự rực rỡ của lòng hận thù để thiêu cháy cái Bông Tuyết trắng muốt đang ngự trị trên lễ đường kia.
Em ở đó. Trắng tinh khôi, nền nã và vô tri.

Ao-Cuoi-Em-Nhu-Bong-Tuyet.png

Cái màu trắng của em thanh cao quá, nó đối diện với sự rách nát trong tâm hồn tôi như một lời mỉa mai cay đắng. Em chọn làm bông tuyết trong quả cầu thủy tinh, cứ mỗi lần thế gian rung lắc, em lại khiêu vũ theo ý họ. Một vẻ đẹp được sắp đặt, một sự thanh cao được bảo hộ, trong khi tôi là kẻ đứng ngoài cơn bão, nhìn em bị nhốt chặt trong cái hạnh phúc giả tạo ấy.
Váy cưới của em giống như những bông tuyết mùa đông. Còn tình yêu của chúng ta thì đã tan chảy.
Tuyết thì trắng, nhưng tuyết cũng lạnh. Cái lạnh ấy đang thấm vào xương tủy tôi khi đứng giữa đám đông này. Nhớ lại những năm tháng chúng ta đã ở bên nhau, những đêm thức trắng để yêu và để hy vọng, để rồi cuối cùng, tôi nhận ra mình chính là kẻ trắng tay. Cay đắng nhất không phải là mất em, mà là sự thật hiển hiện ngay trước mắt: Cuối cùng, tôi đã không cho em được một mái nhà, một mái nhà đúng nghĩa theo cách mà gia đình em tôn thờ, một mái nhà có đủ lễ nghi và sự thừa nhận của xã hội.
Tôi đang làm cái việc vô nghĩa nhất mà nhân loại từng phát minh ra: Mặc thật đẹp, mỉm cười thật tươi để chúc phúc cho người mình thương đi lấy chồng. Một sự sỉ nhục ngọt ngào dành cho chính bản thân mình.
Em nhìn tôi, hay em nhìn vào khoảng không phía sau chiếc váy đỏ này? Em có thấy ngọn lửa đang bùng lên trong mắt tôi không, hay em đã thực sự hóa thành tuyết, tan biến vào cuộc đời của một người đàn ông khác?
Tôi đứng đó, như một cái máy lỗi, mấp máy cầu hồn cho một cuộc tình đã tan chảy. Cứ lặp đi lặp lại những lời ai điếu trong câm lặng:
Váy cưới của em giống như những bông tuyết mùa đông. Còn tình yêu của chúng ta thì đã tan chảy. Nhớ lại những năm tháng chúng ta đã ở bên nhau. Cuối cùng tôi đã không cho em được một mái nhà.
Kết truyện

💬 Bình luận (3)