🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Sử thi

Ch.5: Ánh Đỏ Bùng Nổ

~17 phút đọc · 3319 từ · · ⚠️ Báo cáo

Ánh đỏ cuối cùng nơi đầu thuốc yếu dần rồi tắt hẳn. Vân cúi mặt, hơi thở nặng nề như bị một tảng đá đè nghẹt lồng ngực. Sương mù giăng kín trước mặt, đặc quánh đến mức cô chẳng còn nhìn rõ phương hướng.

Rồi một đốm sáng xanh lam bất chợt lóe lên giữa màn sương.

Vân giật mình ngẩng đầu. Đốm sáng lơ lửng cách cô vài chục bước, di chuyển chậm rãi như đang thăm dò. Ánh xanh yếu ớt lướt qua các thân cây, làm bóng chúng nhạt đi trong tích tắc rồi lại chìm vào bóng tối.

Cô thở mạnh, vứt điếu thuốc xuống lớp lá mục ẩm ướt. Ngón tay quờ quạng sang bên, chạm vào mép bìa da lạnh ngắt. Vân vội nắm lấy cuốn sách, ôm sát vào ngực. Bàn tay run rẩy bám chặt lấy lớp bìa, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm thứ kỳ dị trước mặt, đôi chân đã thủ sẵn tư thế bỏ chạy.

Đốm sáng nhích lại gần hơn. Khi chỉ còn cách vài mét, nó đột ngột khựng lại giữa không trung. Ánh xanh co rúm, tụ thành một điểm sắc nhọn rồi lao vút tới.

Nhanh đến mức Vân chỉ kịp xoay người né tránh. Một luồng khí nóng hổi sượt ngang gò má khiến cô choáng váng, chân vấp mạnh vào gốc cây. Chưa kịp lấy lại nhịp thở, đốm sáng đã áp sát ngay tầm mắt.

Nó bắt đầu phình to.

Ánh xanh dần chuyển sang sắc đỏ sẫm. Khối sáng rung lên bần bật, rồi lớp vỏ ngoài nứt toác với một tiếng “lẹp bẹp” ướt át.

Một con mắt khổng lồ hiện ra từ bên trong. Tròng mắt đỏ rực co giật liên hồi. Bao quanh nhãn cầu là lớp thịt đen sì, nhão nhoẹt, chằng chịt những gân máu ngoằn ngoèo. Từng đường rạn trên mảng thịt từ từ nứt toác, rỉ ra thứ mủ vàng khè lẫn máu đen đặc quánh.

Những chiếc răng mọc lởm chởm ngay trong lòng mắt, hàng chục, hàng trăm cái nhọn hoắt, ố vàng, sáng lấp lánh dưới ánh sáng đỏ và chất dịch nhầy nhụa.

Vân chết đứng.

Con mắt đột ngột phóng tới. Tất cả các khe nứt trên khối thịt đen đồng loạt há toạc; hàng trăm chiếc răng bật ra tua tủa, chĩa thẳng vào mặt cô. Mùi tanh hôi xộc vào mũi.

Vân nghiêng người né mạnh sang phải. Luồng hơi nóng quệt ngang thái dương, suýt xé rách da thịt. Cô trượt ngã trên thảm lá ẩm, khuỷu tay đập mạnh xuống đất đau điếng. Nhưng bản năng sinh tồn khiến cô bật dậy ngay lập tức, ôm chặt cuốn sách và lao thẳng vào khoảng rừng tối mịt phía trước.

Sau lưng, một tiếng rít chói tai vang lên xé toạc không gian. Con mắt quái dị tức tốc đuổi theo.

Vân thở dốc, bước chân loạng choạng vấp phải những cái rễ cây chằng chịt. Sương dày làm tầm nhìn mờ mịt; cô biết chỉ cần chậm nửa giây là bỏ mạng.

Một tiếng “tách” vang lên ngay sát phía sau. Cô không dám chạy theo đường thẳng mà liên tục đổi hướng, luồn lách giữa các gốc cây lớn. Hơi thở gấp gáp, hai lá phổi như bị bóp nghẹt. Cuốn sách da trong tay nặng trĩu, nhưng cô không thể buông.

Một vật thể đen ngòm vút tới. Vân kịp cúi gập người. Thứ đó quất mạnh vào thân cây bên cạnh, làm vỏ cây nứt toác một mảng lớn. Cô hoảng hồn liếc nhìn lại.

Từ hai bên khóe con ngươi đỏ rực, những đường rách bắt đầu kéo dài ra. Các khe thịt bật mở, và từ bên trong, từng dải dây thịt đen đỏ nhớp nháp trườn ra. Chúng vươn dài với tốc độ kinh hoàng, quẫy đạp liên hồi để tìm điểm bám.

Những tiếng đập chát chúa vang lên liên tiếp. Các dải thịt bám chặt vào thân cây, kéo cả khối nhãn cầu khổng lồ lao vút về phía lưng cô.

“Hả… cái…”

Vân nghẹn họng, câu chửi kẹt lại giữa những tiếng thở hổn hển. Một luồng khí lạnh buốt ập thẳng vào gáy khiến da gà nổi rần rần. Con mắt đã ở ngay sát phía sau.

Cô nghe rõ tiếng răng nghiến ken két. Gần đến mức chỉ cần trượt một nhịp chân, nguyên cái đầu của cô sẽ nằm gọn trong cái hố miệng lởm chởm đó.

Tròng mắt đỏ chót áp sát, gần như nuốt trọn tầm nhìn. Những khe thịt quanh nó há toang toác, vô số hàm răng đua nhau trồi ra cắn xé không khí.

Một dải dây thịt quất mạnh vào rễ cây ngay sát gót chân cô, dùng lực kéo cực mạnh để quăng cả khối thịt đen chồm lên phía trước.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Vân hoàn toàn không kịp xoay người né tránh.

Hơi thở cô nghẹn cứng. Toàn thân đơ dại. Trong mắt cô lúc này chỉ còn lại con ngươi đỏ rực và cái hố sâu đầy răng nhọn đang lao thẳng vào hộp sọ mình.

Ngay khoảnh khắc những chiếc răng ghê tởm ấy sắp chạm vào da đầu…

RẮC.

Một âm thanh nứt gãy vang dội trên đỉnh đầu. Thân cây cổ thụ, vốn đã rạn nứt từ cú quất lúc nãy, bỗng chuyển động. Một đường nứt sâu hoắm xẻ dọc thân gỗ, mùn cưa và bụi gỗ rơi lả tả xuống mặt cô.

Vân chưa kịp định thần.

RẦM!!

Cả cái cây khổng lồ đổ sập xuống. Khối gỗ nặng nề quét ngang qua, đè cô lẫn con mắt trong cùng một tích tắc.

May mắn thay, lực đập hất văng Vân ra xa. Cô rơi bịch xuống đất, cuốn sách tuột khỏi tay, lăn lóc mấy vòng. Một mảnh gỗ vỡ nhọn hoắt đâm xuyên qua chân cô, rạch một đường ngọt lịm từ đầu gối xuống tận mắt cá. Mảng da bắp chân lật ngược, để lộ phần thịt đỏ hỏn đang co giật từng nhịp, máu nóng phun thành vệt dài trên nền đất.

Cô cắn chặt răng, chống hai tay định bật dậy, nhưng cổ chân phải đã va đập mạnh vào rễ cây, đau đến tê dại. Vừa thử nhổm dậy, khớp xương nhói buốt khiến cô đổ gục xuống ngay lập tức, mặt úp xuống nền đất sũng máu.

Trước mặt cô, thân cây khổng lồ đang đè chặt lấy con mắt quái vật. Sức nặng của gỗ ép nó bẹp dúm một nửa; những mảng thịt đen vỡ toác, mủ vàng bắn tung tóe khắp nơi. Các dải dây thịt bị kẹt dưới thân cây giật nảy liên hồi, quằn quại điên cuồng.

Vân cắn răng lết đi, hơi thở vỡ vụn thành từng nhịp đứt quãng, máu từ chân rỉ ra kéo thành vệt dài theo. Cô cố rướn tay vớt lấy cuốn sách cách đó vài bước, nhưng bàn tay run rẩy quá mức, chỉ khẽ chạm được vào mép bìa.

Cơn choáng váng ập tới tấp. Từ khi bước vào đây, cô chưa có gì bỏ bụng. Từng hơi thở thắt lại, máu vẫn không ngừng tuôn ra từ bắp chân khiến nửa thân dưới bắt đầu lạnh đi.

Rồi, một tiếng rít kinh hồn vang lên.

Con mắt giật nảy cực liệt. Những hàng răng lởm chởm cắm phập vào gỗ, nó gồng mình hất phăng cả thân cây sang một bên. Khối gỗ nặng trịch lăn ầm ầm, đất đá văng mù mịt.

Con ngươi vọt lên không trung. Lớp thịt đen lại nở phình ra, các khe răng mở rộng hoác, đồng tử đỏ ngầu xoáy thẳng vào cô.

Nó vẫn chưa chết. Và lần này… cô không còn sức để chạy nữa.


Trong màn đen đặc quánh cách đó vài dãy rừng, Minh có cảm giác mình đang chìm dần xuống một đáy đại dương sâu thẳm. Cơn đau nhói ở cổ mờ dần; vết hằn bị siết đến xước da cũng chẳng còn cảm nhận được. Cậu chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập chậm lại, thưa thớt dần, rồi tản ra như sắp tan biến vào hư vô. Bóng tối dường như đang nuốt trọn tất cả.

Rồi một vệt sáng mỏng manh xuất hiện. Không chói lòa, nó lan tỏa nhẹ nhàng như một lớp sương ấm áp, dịu dàng bao bọc lấy phần ý thức đang rạn nát của cậu.

Trong ánh sáng mờ ảo ấy, một bóng người dần hiện rõ: dáng dấp mảnh khảnh khoác bộ áo choàng rộng thùng thình, khuôn mặt bị che khuất dưới lớp mũ trùm sâu. Dù không thể nhìn thấy mắt hay các đường nét trên mặt, Minh vẫn cảm nhận được một sự chú ý nghiêm trang đang dồn thẳng về phía mình.

Một giọng nói cất lên trầm ổn, rõ ràng, như xuyên thủng cả màn đêm đen đặc.

“Đây chưa phải lúc ngươi gục ngã.”

“Thế giới này cần ngươi, Minh.”

Bóng người đó từ từ bước lại gần. Đôi bàn tay thon dài vươn ra khỏi ống tay áo rộng. Không trực tiếp chạm vào Minh, người đó dường như đang nhào nặn chính không khí, gom nhặt từng mảnh ý thức vỡ vụn của cậu lại, ghép thành một khối cầu trắng tinh khiết, hoàn chỉnh.

Vầng sáng quanh khối cầu khẽ rung động. Trên lớp vải áo choàng bỗng hiện lên những hoa văn màu đỏ mờ ảo, phức tạp như một tấm bản đồ được dệt từ hàng ngàn sợi chỉ của thời gian.

“Ngươi là kẻ ta đã chọn.”

“Không phải vì ngươi hoàn hảo. Mà vì ngươi mang trong mình sự thuần khiết hiếm thấy… và là kẻ duy nhất nghe được tiếng gọi của ta. Chỉ có ngươi mới đủ khả năng cứu rỗi thế giới đang chìm trong hỗn loạn này.”

Những hoa văn trên áo thu nhỏ dần rồi tan biến vào khối cầu trên tay người đó. Ánh sáng của khối cầu từ từ chuyển từ trắng muốt sang đỏ thẫm.

Người ấy áp khối cầu rực đỏ lên giữa trán Minh.

“Ta trao cho ngươi chút thần lực cuối cùng còn sót lại. Tuy nhiên, với thể chất và tâm trí hiện tại… ngươi khó lòng gánh vác nổi dù chỉ một phần nhỏ sức mạnh này. Nhưng ta vẫn quyết định đặt cược tất cả vào ngươi.”

“Khai Nhãn.”

Một luồng khí ấm nóng bắn thẳng vào trán Minh, lập tức lan tỏa dọc theo huyết mạch. Nó đánh thức từng tế bào đang tê liệt, mạnh mẽ đến mức như muốn xé toạc cơ thể cậu. Ánh sáng đỏ rẽ đôi, tách thành vô số tia chớp nhỏ chạy dọc theo những đường kinh mạch mà cậu chưa từng biết là mình sở hữu.

Người mặc áo choàng đặt nhẹ hai ngón tay lên vị trí khối cầu vừa tan biến. Cú chạm nhẹ bẫng, gần như không dùng lực, vậy mà dòng năng lượng đỏ rực trong cơ thể Minh lại bùng nổ dữ dội. Nó cuộn trào mạnh mẽ, giật thót cậu dậy như bị lôi tuột khỏi bờ vực thẳm.

“Ngươi sẽ trở thành một anh hùng vĩ đại… sớm thôi.”

Ngay khi lời vừa dứt, toàn thân Minh bị giật ngược lên cao. Ánh sáng đỏ bùng nổ chói lòa, sáng đến mức xóa nhòa hoàn toàn hình bóng người áo choàng.

Nhưng trước khi vầng sáng vỡ vụn, Minh kịp thoáng nhìn thấy gương mặt thấp thoáng dưới lớp mũ trùm. Chỉ diễn ra trong tích tắc chưa đầy một giây, nhưng đủ để cậu bắt gặp nụ cười kỳ lạ nơi khóe môi người đó.

Nó không hề ấm áp.

Mà là nụ cười của một kẻ đã nắm rõ mọi chuyện sắp xảy ra.

Cậu không hiểu nụ cười ấy mang ý nghĩa gì, chỉ cảm thấy có điều gì đó… sai sai.

Ý thức của Minh bị kéo tuột khỏi luồng sáng nhanh đến mức cậu không kịp phản ứng.

Rồi…

Hơi thở đứt quãng, nặng nề kéo tuột Minh về lại hiện thực. Cậu mở choàng mắt giữa không gian tối tăm và làn sương lạnh buốt đang bám rịt lấy da thịt. Chưa kịp định hình tình hình, những sợi dây thịt nhầy nhụa quanh cổ bỗng siết chặt lại bạo liệt hơn bao giờ hết.

Cơn đau nhói xé nát cổ họng. Minh chỉ kịp bật ra những tiếng nghẹn ứ khò khè đầy tuyệt vọng.

Cơ thể cậu bị giật mạnh lên không trung.

Không còn bị lê lết trên mặt đất nữa, cậu đang bị lôi tuột thẳng lên trời.

Rẹt. Rẹt.

Gió rít gào bên tai, cảnh vật dưới chân thu nhỏ lại với tốc độ chóng mặt. Toàn bộ khu rừng nhanh chóng hóa thành một biển đen xám mịt mù dưới lớp sương.

Con mắt khổng lồ vẫn tiếp tục lao vút lên cao, không có dấu hiệu giảm tốc độ.

Áp suất không khí đè nặng lên ngực khiến mỗi nhịp thở của cậu đều trở nên vô cùng nhọc nhằn. Hai chân Minh đạp loạn xạ vào khoảng không vô định, cổ họng bị bóp nghẹt, tim đập loạn nhịp liên hồi.

Cậu đưa tay lên, cố cạy những sợi thịt nhớp nháp đang s-iết cổ mình ra. Nhưng bề mặt trơn nhầy khiến các ngón tay cậu liên tục trượt đi. Càng giãy loạn, những dải thịt càng thít sâu vào da thịt.

Hai vai Minh giật nảy lên từng cơn vì thiếu oxy trầm trọng.

Phải… thoát…

Đúng lúc ý thức chực chờ lịm đi, con mắt đột nhiên dừng lại.

Nó lơ lửng giữa không trung, ở độ cao mà những ngọn cây khổng lồ bên dưới giờ chỉ trông như những bụi cỏ nhỏ mờ ảo.

Không gian xung quanh lặng ngắt, không còn bất kỳ âm thanh nào dội lên. Chỉ có tiếng gió rít bên tai và nhịp tim đập điên cuồng của chính cậu.

Chẳng có dấu hiệu báo trước, những sợi dây thịt bám quanh cổ đột ngột duỗi thẳng ra.

Lực siết biến mất.

Và Minh bắt đầu rơi tự do.

Không trung cuộn xoáy quanh cơ thể khi cậu lao thẳng xuống dưới. Gió tạt mạnh vào mặt, buốt rát đến cay xè khóe mắt. Cơ thể mất hoàn toàn kiểm soát, chao đảo, lộn nhào rồi chúc đầu cắm thẳng xuống đất. Tốc độ rơi tăng nhanh theo từng tích tắc, khiến bụng cậu quặn thắt lại liên hồi như bị ai đó rút rỗng ruột gan.

Mặt đất dần hiện ra rõ nét.

Những thân cây cao vút vươn lên như những cây cột đen đặc đâm chéo vào nhau. Ở ngay chính giữa, một thân cây bị gãy gập vươn lên, phần lõi gỗ vỡ nát tạo thành một mũi nhọn hoắt, chĩa thẳng lên trời nằm ngay trên quỹ đạo rơi của Minh.

Không thể chết, kể cả có phải chết cũng không phải lúc này.

Cậu vẫn chưa được gặp lại ba mẹ. Chiếc máy tính ở nhà vẫn còn treo mấy file game chơi dở. Dì Vân vẫn đang đâu đó giữa khu rừng quái quỷ này. Cậu chưa cứu được ai, chưa trở thành “anh hùng” như cậu vẫn hằng mơ ước. Cậu chưa làm được bất cứ chuyện gì cả.

Cậu không muốn chết!

“Không… khônggg…” Minh gào lên khàn đặc, cổ họng bỏng rát. Mũi nhọn của thân cây gãy cứ lớn dần lên trong tầm nhìn với tốc độ kinh hoàng. Chỉ còn vài chục mét, rồi rút ngắn xuống vài mét.

Tim Minh đập điên loạn như muốn xé toạc lồng ngực. Lớp da quanh cổ vẫn đau rát dữ dội; mỗi lần lấy hơi đều buốt đến tận óc. Cậu ra sức vặn người, cố xoay hướng rơi để né đi, nhưng lực gió quạt lên quá mạnh khiến mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa. Hai cánh tay cậu vơ quào tuyệt vọng trong không trung, ngực thắt nghẹn, đôi mắt nhắm nghiền chờ đợi cái chết.

“Không… không… tôi không muốn chết…”

Khoảng cách giờ chỉ còn đúng bằng một nhịp rơi cuối cùng.

Đầu gỗ nhọn đã chạm sát vào ngực Minh, vừa kịp đâm một đường rách nhỏ trên da cậu.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, thời gian dường như ngừng trôi.

Một tia sáng đỏ chói lòa bùng nổ ngay giữa ngực Minh, đúng tại vị trí mũi gỗ vừa chạm tới. Nó không hẳn là ánh sáng, mà là một mạng lưới tia sét đỏ rực nổ tung ra, giãn nở cực đại trong chớp mắt rồi ôm trọn lấy toàn bộ cơ thể cậu. Những đường vân sáng rực chạy dọc khắp thân người, phát ra tiếng rít chói tai như đang xé rách màng không gian.

RẦM!

Một tiếng nổ đặc quánh vang lên, âm thanh không vang xa mà như bị nén chặt trong một phạm vi hẹp. Ánh sáng đỏ nuốt trọn lấy Minh, bóp méo toàn bộ không gian xung quanh cậu. Cảm giác rơi tự do đột ngột biến mất; thay vào đó là một lực xoáy hút ngược cực mạnh, bẻ cong mọi quy luật vật lý thông thường. Minh không còn cảm nhận được sự chuyển động của bản thân nữa, dường như cả thế giới quanh cậu đang bị giật lùi và vặn xoắn lại.


Con mắt khổng lồ lao tới, hàm răng nhọn hoắt há toạc đến mức Vân có thể nghe rõ tiếng những thớ thịt căng ra rồi đứt phựt. Toàn thân cô cứng đờ, hơi thở kẹt cứng nơi cuống họng. Thứ ghê tởm đó chỉ còn cách mặt cô chưa đầy một gang tay.

Rồi.

BỤP.

Cuốn sách nằm dưới đất đột ngột rung bần bật. Nơi mép bìa, một vệt sáng đỏ mỏng manh lóe lên rồi nhanh chóng lan ra như một vết nứt thủy tinh. Ánh đỏ bùng phát mạnh mẽ, chói lòa đến mức Vân phải nhắm nghiền mắt lại.

Từ giữa trung tâm cuốn sách, một tia sét đỏ rực nổ tung, quất thẳng vào khoảng không ngay trước mặt cô.

RẦM!

Con mắt quái vật bị đánh bật ngược ra sau, hàng trăm chiếc răng lởm chởm va đập vào nhau kêu ken két chói tai. Nó văng ra xa, lớp thịt đen nhầy nhụa quanh rìa co giật liên hồi như bị dính axit.

Ánh đỏ tỏa ra từ cuốn sách càng lúc càng chói lòa, mãnh liệt đến mức lấn át cả bóng tối của khu rừng. Mặt đất dưới người Vân rung lên nhẹ, bầu không khí xung quanh như bị kéo căng ra bởi một áp lực vô hình.

Và rồi, một vệt sét đỏ khác lại nổ tung, nhưng lần này nó không phóng về phía trước.

Nó trực tiếp xé toạc mảng không gian trước mặt cô, kéo dãn ra thành một khe hở hẹp chỉ trong khoảng thời gian chưa bằng một nhịp đập của tim.

Từ bên trong luồng sáng chói mắt đó, có thứ gì đó vừa rớt xuống.

BỘP!

Cơ thể Minh đập mạnh xuống đất ngay trước mặt cuốn sách. Những tia sáng đỏ lờ mờ quanh người cậu vẫn còn vương lại vài tàn dư, chạy dọc theo cánh tay và vùng cổ trước khi lụi tàn hẳn.

Cuốn sách da dần trở về trạng thái bình thường. Ánh sáng dịu đi rồi tắt, trả lại bóng tối u ám cho khu rừng. Giờ đây, chỉ còn lại tiếng gào rít không ngừng của con mắt quái dị ngoài xa.

Vân mở to đôi mắt, trợn tròn nhìn cảnh tượng trước mặt, vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa mới xảy ra.

💬 Bình luận (0)