Chương 5: Thử Thách Trọng Lực Và Mảnh Ghép Địa Long
Rời khỏi đầm lầy với cánh tay trái Mộc Long mang sắc xanh kỳ vĩ, Khải tiếp tục hành trình dưới sự dẫn đường của Kim Long. Lần này, điểm đến là một vùng thung lũng đá khô cằn, nơi những vách núi dựng đứng như những lưỡi gươm đâm toạc bầu trời. Theo lời Rồng Vàng, sâu trong lòng dãy núi đá kia chính là nơi ẩn mình của hai hộ vệ tiếp theo trong Cửu Long: cặp song sinh Địa Long.
Tuy nhiên, thử thách thực sự đã bắt đầu ngay từ khi Khải còn cách vách núi phong ấn hơn một trăm mét.
Uỳnh!
Một luồng áp lực vô hình từ trên trời giáng xuống, nặng tựa ngàn cân. Khải loạng choạng, hai đầu gối suýt chút nữa quỳ sụp xuống mặt đá nhọn. Không khí xung quanh đặc quánh lại, méo mó dị dạng dưới một trường trọng lực khủng khiếp.
“Chủ nhân cẩn thận! Đây là Thạch Thổ Lực Trường của hai tên ăn đất kia!” Kim Long cảnh báo, giọng không còn cợt nhả như trước.
Khải cắn chặt răng, cố gắng đứng thẳng người. Mặc dù lớp giáp vảy rồng của Kim Long đã kích hoạt, bao bọc lấy bề ngoài của anh như một tấm khiên kiên cố, nhưng áp lực trọng lực tàn nhẫn này vẫn xuyên thấu qua lớp phòng ngự, trực tiếp tác động vào bên trong cơ thể. Từng thớ cơ căng ra như sắp đứt, xương khớp toàn thân kêu lên những tiếng răng rắc khô khốc. Mỗi một nhịp thở đều nặng nề như đang nuốt phải chì nóng.
Trăm mét – một khoảng cách vốn dĩ chỉ cần vài chục bước chân ở Trái Đất, giờ đây lại trở thành con đường tử thần dài vô tận.
Một ngày, hai ngày... rồi đến ngày thứ mười. Khải không thể chạy, cũng chẳng thể đi bình thường. Anh chỉ có thể dùng ý chí quật cường của một người cha đang lạc mất gia đình để lê từng bước chân một. Mỗi lần anh nhấc chân lên, mồ hôi trộn lẫn máu rỉ ra từ các lỗ chân lông, thấm đẫm bộ đồ thể thao. Mỗi lần anh dẫm chân xuống, mặt đá tảng bên dưới vỡ vụn ra thành từng mảnh. Có những lúc lồng ngực đau nhói như muốn vỡ tung, đầu óc quay cuồng bên bờ vực ngất xỉu, nhưng hình ảnh nụ cười dịu dàng của Mai, sự lóng ngóng của cu Quân và bím tóc đung đưa của bé An lại hiện lên, thắp lên ngọn lửa sinh mệnh trong anh.
Họ đang đợi mình. Mình tuyệt đối không được gục ngã ở đây!
Đến ngày thứ mười, bằng ý chí vượt qua cả giới hạn của thần thánh, Khải cuối cùng cũng đặt chân đến sát vách núi phong ấn. Anh thở hổn hển, chuẩn bị tâm lý sẽ phải đối diện với hai con quái thú khổng lồ mang sức mạnh hủy thiên diệt địa.
Nhưng không.
Khải ngơ ngác cúi đầu nhìn xuống đất. Ngay dưới chân anh, cựa quậy giữa đống khe đá, là hai sinh vật bé xíu chỉ bằng ngón tay, trông không khác gì hai con giun đất. Nhìn kỹ lại, một con được cấu tạo từ những hạt bụi đá li ti ghép lại, con còn lại thì làm từ đất sét ẩm ướt.
“Ha ha ha ha! Ôi mẹ ơi, cười chết ta mất thôi!” Kim Long trong tâm trí Khải bỗng nhiên cười ngoác mồm, tiếng cười vang dội đầy chế giễu. Cùng lúc đó, từ cánh tay trái của Khải, hai con Mộc Long cũng hiện thân thành hai con rắn nhỏ màu xanh, quấn quanh vai anh và phụ họa bằng những tiếng rít cười cợt châm chọc hai gã bạn cũ. Địa Long vĩ đại ngày nào, giờ đây lại thảm hại đến mức này.
Sau tràng cười, Kim Long mới giải thích sơ qua bằng thần thức cho Khải hiểu: “Chủ nhân, đây chính là hai thành viên của Cửu Long. Giống như ta và Mộc Long, do bị phong ấn ngàn năm ở nơi rách nát này, sức mạnh của chúng bị bào mòn đến mức cực hạn, chỉ có thể duy trì chân thân nguyên bản bé nhỏ này thôi. Phải phá vỡ phong ấn thì chúng mới lấy lại được hình dáng thực sự.”
Khải gật đầu. Để giải cứu họ, anh đưa cánh tay trái mới thu phục của mình hướng về phía vách núi đá kiên cố trước mặt. Năng lượng của Mộc Long lập tức bộc phát. Từ lòng bàn tay trái của Khải, hai sợi rễ cây khổng lồ, cứng cáp và sắc bén như những mũi khoan bằng thép ròng đâm thẳng vào sâu trong lòng núi đá.
Rầm rầm rầm!
Tiếng đất đá đổ vỡ bên trong vang lên. Mộc Long mò mẫm trong lòng núi một hồi lâu, cuối cùng cũng quấn chặt và lôi mạnh ra ngoài hai viên đại thạch phát ra thứ ánh sáng vàng thổ u tối. Trên bề mặt hai viên đá hằn sâu những ký hiệu cổ xưa kỳ quái, tỏa ra luồng năng lượng phong ấn áp chế.
Không chần chừ, Khải dồn toàn bộ năng lượng vảy rồng vào bàn tay phải còn lại. Anh chập ngón tay thành một lưỡi đao, vận dụng kỹ năng Kiếm Khí mà bản thân đã khổ luyện suốt một tháng trước đó. Một luồng sáng sắc bén dài hai tấc ngưng tụ trên đầu ngón tay anh, chém mạnh một nhát vào không trung!
Xoẹt! Rắc!
Nhát kiếm khí chính xác chẻ đôi cả hai viên đá phong ấn làm bốn mảnh. Ký hiệu kỳ quái vỡ tan, biến mất vào hư không.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng thổ hệ cuồng bạo nổ tung. Hai sinh vật nhỏ bé dưới đất hấp thụ lại sức mạnh, cơ thể chúng giãn nở với tốc độ kinh hoàng. Chỉ trong vài nhịp thở, hai con Địa Long khổng lồ dài hơn trăm mét, một con bọc giáp đá xù xì, một con mang thân hình đất cứng đại địa, ngửa cổ gầm vang một tiếng chấn động cả thung lũng.
Chúng cúi cái đầu vĩ đại xuống trước mặt Khải, giọng nói trầm đục như tiếng sấm rền: “Đa tạ ơn cứu mạng của ân nhân. Để báo đáp và cùng ngài đi tìm lại gia đình, chúng tôi nguyện hiến tế bản thân, đồng hóa để trở thành đôi chân vững như thạch cho ngài.”
Khải nhìn đôi chân phàm trần của mình, rồi nhìn hai đại long tộc, anh hít một hơi thật sâu rồi gật đầu quyết định.
Cặp song sinh Địa Long hóa thành hai luồng hắc thổ và hoàng thạch năng lượng, lao thẳng vào hai chân của Khải. Biến cố đồng hóa chính thức bắt đầu, và nó mang lại một sự tàn khốc vượt xa lần đồng hóa cánh tay trái.
Rắc! Rắc! Rắc!
Toàn bộ xương ống chân, xương đùi và xương mắt cá của Khải bị nghiền nát hoàn toàn trong tích tắc bởi áp lực đất đá. Cơn đau đớn tột cùng đột ngột ập đến như hàng vạn mũi khoan sắt đang đâm dọc từ gót chân lên đến thắt lưng. Khải ngã quỵ xuống mặt đất, nhưng đôi chân anh giờ đây đã bị biến đổi.
Một con Địa Long hóa thành cấu trúc xương đá thạch vững chãi, thay thế và tái tạo lại hệ thống xương chân của anh. Con còn lại hóa thành lớp cơ bắp bằng đất tâm đại địa, đan xen với các sợi gân máu, quấn chặt lấy đôi chân tạo thành một lớp phòng ngự thâm hậu. Cơn đau bẻ gãy gân cốt, nung chảy tủy xương khiến Khải gào thét lên thảm thiết, tiếng hét đau đớn xé toạc màn đêm của dị giới.
Thần trí anh bắt đầu mờ mịt. Năng lượng thạch thổ cuồng bạo điên cuồng càn quét trong huyết quản, muốn đánh sụp ý chí của anh.
“Bố ơi... Anh Quân ơi...” Giọng nói trong trẻo của bé An như vang lên bên tai.
“Anh Khải, cố lên anh...” Lời thì thầm của Mai như đang cổ vũ anh giữa cơn giông tố.
Không được ngất... Mình phải sống... Phải tìm lại họ... Khải dùng chút tàn lực cuối cùng để níu giữ chút ý thức đang tan rã. Anh cắn môi đến bật máu, hai tay cào nát cả mặt đá tảng. Thế nhưng, sự tàn khốc của quá trình cải tạo cơ thể từ người thành rồng đã vượt quá giới hạn chịu đựng của một phàm nhân.
Sau một tiếng gầm khản đặc cuối cùng, toàn bộ không gian xung quanh tối sầm lại. Khải đổ rụp xuống đất, hoàn toàn lịm đi giữa vùng thung lũng đá hoang tàn, khi đôi chân mới của anh bắt đầu tỏa ra ánh hoàng kim mờ ảo, hòa nhịp cùng nhịp đập của đất mẹ.