Chương 1: Cơn Cuồng Phong Trên Sông Và Bước Ngoặt Định Mệnh
Chuyến du thuyền trên sông đáng lẽ phải là một kỳ nghỉ hoàn hảo để cả gia đình bốn người gắn kết sau những ngày tháng làm việc và học tập căng thẳng.
Người cha, Khải, ở tuổi 38, là một người đàn ông rắn rỏi với vóc dáng đậm người tầm thước (cao 1m60, nặng 63kg). Áo thun polo đơn giản cùng nụ cười điềm tĩnh, anh đứng ở boong tàu, đôi mắt luôn hướng về ba mẹ con với sự che chở của một người trụ cột. Bên cạnh anh là Mai, người vợ kém anh vài tuổi, mảnh mai và dịu dàng trong chiếc váy maxi (cao 1m58, nặng 50kg).
Phía trước họ, hai đứa trẻ đang ríu rít phấn khích. Cậu con trai lớn Quân, 11 tuổi, cao 1m2 và nặng 26kg, đang lóng ngóng giơ chiếc máy ảnh nhỏ chụp cho em gái. Cô em út An, mới bước sang tuổi lên 9, vóc dáng nhỏ nhắn (cao 1m1, nặng 22kg), hai bím tóc tết đung đưa theo nhịp bước chân, vừa cười vừa làm điệu trước ống kính của anh trai.
Khung cảnh sông nước mênh mông, gió thổi lồng lộng, hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng trời vốn dĩ bình yên đến lạ lùng.
Nhưng, thiên nhiên luôn biết cách thử thách con người vào lúc họ ít phòng bị nhất.
Biến Cố Bất Ngờ
Ầm!!!
Một tiếng sấm chớp rạch ngang bầu trời vốn đang trong trẻo. Chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến, nuốt chửng thứ ánh sáng cuối ngày. Mặt sông vốn phẳng lặng bỗng chốc cuộn sóng dữ dội.
"Khải! Có chuyện gì vậy anh?" – Mai thảng thốt, giữ chặt lấy vành mũ suýt bị gió thổi bay.
"Mọi người bám chắc vào! Vào trong cabin mau!" – Khải hét lớn, trực giác của một người đàn ông bảo anh rằng đây không phải một cơn mưa giông bình thường.
Cơn cuồng phong ập đến nhanh như một cái chớp mắt. Gió rít gào bên tai như tiếng gầm của một con quái thú cổ xưa. Con tàu du lịch cỡ trung bắt đầu chao đảo dữ dội trên những ngọn sóng cao bằng cả tòa nhà.
Khục!
Một cú va đập mạnh khiến con tàu nghiêng hẳn sang một bên. Tiếng la hét thất thanh của hành khách xung quanh vang lên. Quân trượt chân, ngã nhào trên sàn tàu trơn trượt nhưng tay vẫn cố giữ chặt lấy tay em gái An đang khóc thét lên vì sợ hãi. Khải nhanh như cắt lao đến, dùng tấm thân 63kg của mình làm lá chắn, ôm ghì lấy hai đứa nhỏ vào lòng, trong khi Mai bám chặt lấy cánh tay anh.
"Bám chắc lấy anh! Không được buông tay!" – Giọng Khải khản đặc giữa tiếng gầm rú của bão tố.
Khoảnh Khắc Sinh Tử
Một luồng ánh sáng màu tím kỳ dị, không giống bất kỳ tia sét nào con người từng thấy, đánh thẳng xuống đỉnh con tàu du thuyền. Tiếng nổ lớn vang lên, boong tàu vỡ nát. Sức mạnh của tự nhiên – hay một nguồn lực siêu nhiên nào đó – đã nhấn chìm con tàu xuống lòng sông sâu thẳm.
Nước sông lạnh ngắt tràn vào phổi. Khải cảm nhận được áp lực nước như muốn xé toạc mọi thứ. Trong ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, điều duy nhất anh cố làm là nắm thật chặt lấy bàn tay của vợ và hai con. Một vòng tròn bốn người níu chặt lấy nhau, chìm dần vào bóng tối vô tận của dòng sông...
Nhưng thay vì cái chết, một cảm giác bồng bềnh như đang bay lượn trong khoảng không vô định bao trùm lấy họ. Tiếng sóng vỗ biến mất, thay vào đó là một luồng năng lượng ấm áp vây quanh bốn người...
Tỉnh Giấc Ở Thế Giới Mới
"Khụ... khụ! Ọe..."
Khải rùng mình, ho sặc sụa để tống khứ thứ chất lỏng tanh nồng ra khỏi phổi. Cơn đau buốt từ đỉnh đầu truyền đến khiến anh phải mất một lúc lâu mới hé mở được bờ mi nặng trĩu.
Cảm giác đầu tiên chạm vào da thịt anh không phải là lớp cỏ mềm, mà là cái nóng rát của những hạt cát mịn. Khải chống tay, loạng choạng ngồi dậy. Anh đang nằm trên một bãi cát vàng trải dài vô tận. Nhưng dòng nước đang vỗ vào bờ kia không phải nước biển, nó có một màu xanh lam đậm kỳ dị và lấp lánh như lân quang.
"Mai... Quân... An..."
Giọng Khải khản đặc, thều thào gọi tên vợ con theo bản năng. Anh dáo dác nhìn quanh. Bãi cát vắng lặng. Không một bóng người. Chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào như trêu ngươi sự cô độc của anh.
Khải hoảng loạn thật sự. Anh đứng phắt dậy, bước chân loạng choạng vì kiệt sức, chạy điên cuồng trên bãi cát.
"Mai ơi! Em ở đâu? Quân ơi! An ơi!"
Anh gào thét đến rách cả họng, thanh âm xé lòng bị tiếng gió và tiếng sóng nuốt chửng. Anh chạy dọc theo mép nước, hy vọng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, hay thậm chí chỉ là một mảnh áo của vợ, một chiếc giày nhỏ của con út. Nhưng đáp lại anh chỉ là sự im lặng đến đáng sợ của không gian.
Một gia đình bốn người luôn quấn quít bên nhau, khoảnh khắc trước còn ôm chặt lấy nhau giữa lốc xoáy, vậy mà giờ đây, chỉ còn lại một mình anh trơ trọi giữa đất trời xa lạ. Sự trống trải và bất lực ập đến như một ngọn núi đè nặng lên lồng ngực. Khải khuỵu gối xuống cát, hai tay cào xới những hạt cát nóng hổi, những giọt nước mắt bất lực lăn dài trên khuôn mặt phong trần của người đàn ông 38 tuổi.
Bi kịch lớn nhất của một người đàn ông trụ cột, không phải là đối mặt với cái chết, mà là khi nhận ra mình đã lạc mất những người quan trọng nhất cuộc đời, ngay trong tầm tay mà không thể làm gì được.
Hy Vọng Giữa Tuyệt Vọng
Khải ngồi thẫn thờ như một pho tượng không hồn trên bãi cát một lúc lâu. Khi cái lạnh của hoàng hôn ở thế giới này bắt đầu tràn về, và trên bầu trời xuất hiện hai vầng trăng kỳ dị, anh mới từ từ cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay mình. Đôi bàn tay thô ráp vẫn còn hằn lên những vệt đỏ – dấu vết của cái nắm tay nghẹt thở trước khi con tàu chìm xuống.
Không. Họ không thể chết được.
Khải tự tát mạnh vào mặt mình một cái để tỉnh táo lại. Anh ép bản thân phải suy nghĩ một cách lý trí. Nếu anh có thể sống sót và tỉnh dậy nguyên vẹn ở nơi này, thì Mai, Quân và bé An chắc chắn cũng vậy. Dòng nước xoáy lúc đó có thể đã đẩy họ ra các hướng khác nhau, hoặc một thế lực siêu nhiên nào đó đã cố tình chia tách gia đình anh.
Họ vẫn còn sống. Nhất định là như vậy!
Một tia hy vọng nhen nhóm trong lòng, xua đi phần nào sự tăm tối đang bủa vây. Khải đứng dậy, phủi sạch lớp cát bám trên người, đôi mắt hằn lên tia máu nhưng ngập tràn sự kiên định. Anh là một người chồng, người cha, anh không có quyền gục ngã ở đây. Dù thế giới này có rộng lớn hay nguy hiểm đến mức nào, dù có phải lật tung từng tấc đất, đi qua bao nhiêu bờ cõi, anh cũng phải sống sót để đi tìm họ.
"Hãy đợi anh. Đợi bố. Nhất định một ngày nào đó, cả nhà mình sẽ lại đoàn tụ."
Khải siết chặt nắm tay, quay lưng lại với bờ cát và hướng ánh nhìn về phía khu rừng rậm rạp phía trước. Hành trình độc hành của anh ở thế giới mới chính thức bắt đầu từ đây.