🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Sắc Tím Ba Mươi Giây

Q5·Ch.1: Sắc Tím

📖 Quyển 5: KHÊ ƯỚC

~6 phút đọc · 1127 từ · ⚠️ Báo cáo

Lý trí của vị Kant thế kỷ 18 trong tôi gào thét: Hãy bước đi! Thà chết trong sự tự trị còn hơn sống trong sự bảo hộ áp đặt! Nhưng trái tim của gã trai 20 tuổi vừa mất đi Violet lại thắt lại.
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu vì sao các triết gia lại thất bại trước tình yêu.
Ở thế kỷ 21 kia, liệu có Violet không? Hay cô ấy cũng chỉ là một người phụ nữ xa lạ, đang vội vã chạy theo một chuyến tàu điện ngầm nào đó, bị nghiền nát bởi những áp lực vô hình của một xã hội không có Nữ thần?
"Violet..." Tôi thì thầm, tên cô ấy tan ra trong ánh sáng xanh của lỗ sâu.
Tôi đứng đó, đôi chân run rẩy giữa hai thực tại. Một bước chân sẽ định đoạt tôi là một Anh hùng cô độc hay một Kẻ phục tùng hèn nhát. Tôi vẫn đứng trước miệng lỗ sâu đang xoáy tròn những luồng sáng xanh xám. Hơi lạnh từ thực tại cũ kỹ của thế kỷ 21 phả vào mặt tôi, mùi than đá, mùi mưa axit, và mùi của sự hữu hạn. Tôi không nhìn vào cái tự do đầy rẫy hóa đơn và những lồng giam vô hình mà Séraphine vừa vẽ ra.
Trong khoảnh khắc sinh tử của ý chí, tôi không nghĩ về nhân loại. Tôi chỉ nghĩ về một người.
"Nếu tôi bước qua đó," giọng tôi lạc đi, run rẩy giữa tiếng rít gào của hư không, "Violet có sống lại không?"
Séraphine không cười. Cô ta tiến lại gần, tà váy trắng lay động nhẹ nhàng trong cơn gió hỗn loạn phát ra từ lỗ hổng không gian. Ánh mắt cô ta nhìn tôi đầy trắc ẩn, nhưng đó là sự trắc ẩn của một hằng số toán học trước một biến số sai lệch.
"Cô ấy đã có lựa chọn, Kant ạ," Séraphine nhẹ nhàng nói, âm thanh trong trẻo như tiếng pha lê va vào nhau. "Ở Hades, cô ấy đã chọn buông tay. Ở E5, cô ấy đã chọn tan biến thành ánh sáng. Cô ấy đã thực thi cái quyền tự do tối thượng mà cậu hằng ca ngợi: Quyền được chấm dứt sự tồn tại của chính mình. Nói ta xem, triết gia nhỏ bé, cậu dựa vào lý lẽ nào để bắt ta hồi sinh cô ấy? Nếu cậu nhân danh Tự do, thì việc ta lôi cô ấy trở lại từ cõi chết chẳng phải là sự cưỡng bức thô bạo nhất đối với ý chí của cô ấy sao?"
Câu hỏi của cô ta đóng đinh tôi tại chỗ.
Đúng. Nếu tôi bắt Séraphine hồi sinh Violet, tôi đang biến cô ấy thành một con búp bê trong trò chơi của mình. Tôi sẽ trở thành một bạo chúa nhỏ nhân danh tình yêu, giẫm đạp lên chính cái Mệnh lệnh tuyệt đối mà tôi vừa dùng để giáo huấn cô ta.
"Cô ấy không muốn quay lại để lạy cô thêm một lần nào nữa," tôi thì thầm, vị đắng ngắt của sự thật lan tỏa trong cuống họng.
"Chính xác,"
Séraphine gật đầu, vẻ điềm nhiên của cô ta như một bản án tử hình cho hy vọng.
Tôi gằn giọng, ánh mắt rực lên sự kiên định:
"Tôi không muốn cô ấy quay lại để làm vật trang trí cho thiên đường của cô. Tôi muốn cô ấy có một cuộc sống thực sự, Séraphine. Một cuộc sống không phải quỳ lạy, không phải lệ thuộc vào nhịp thở vay mượn. Một sự tồn tại tự thân!"
Séraphine bất chợt bật cười, một tiếng cười lanh lảnh nhưng trống rỗng, vang vọng khắp căn phòng trắng vô trùng. Cô ta bước đến, gương mặt xinh đẹp áp sát vào tôi, đôi mắt chứa đựng sự thấu thị tàn nhẫn của một thực thể đã nhìn thấy hàng tỷ cái chết.
"Một sự tồn tại tự thân? Cậu nói về tự do, nhưng cậu có hiểu cái giá của nó không?" Séraphine nhẹ nhàng hỏi, mỗi từ ngữ đều nặng như chì.
"Ngay cả khi ta chấp nhận phá vỡ quy tắc, dùng thần lực để tái tạo lại chuỗi gene của Violet và ném cả hai cậu qua cái lỗ sâu kia... thì cô ấy sẽ phải đối mặt với thực tại trần trụi. Cô ấy sẽ già đi theo từng năm tháng, làn da sẽ nhăn nheo, đôi mắt tím ấy sẽ mờ đục, và cuối cùng là một cái chết đau đớn vì bệnh tật. Cậu nói cậu yêu cô ấy, mà cậu lại muốn đẩy cô ấy vào sự cào xé của Entropy?"
Cô ta nâng cao giọng, quyền năng của một Admin vũ trụ khiến không gian xung quanh rung chuyển:
"Cậu muốn nhìn người mình yêu bị thời gian nghiền nát thành tro bụi sao? Cậu muốn ta bảo vệ Violet bé nhỏ của cậu trước Định luật nhiệt động lực học thứ hai? Một sự tự do không lạy lục, nhưng lại không già, không chết? Cậu đang đòi hỏi ta phải làm một phép màu... thứ mà chính cậu, với lý trí thuần túy, vẫn luôn khinh bỉ là phi lý."
Tôi đứng lặng người. Séraphine đã bóc trần sự ích kỷ ẩn sau lớp vỏ lý tưởng của tôi. Cô ta bắt tôi phải chọn: Hoặc là Violet chết như một con người với tất cả sự xấu xí của lão hóa, hoặc là cô ấy sống như một thiên thần vĩnh cửu nhưng trong lồng.
Tôi siết chặt nắm tay đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay, nhìn thẳng vào Nữ thần và phun ra đức tin cuối cùng của mình:
"Cô ấy không phải là một hằng số để cô thí nghiệm. Cô ấy là một con người. Và con người có quyền được tàn phai."
"Vậy thì bước vào lỗ sâu đi," Séraphine lạnh lùng chỉ tay về phía Wormhole. "Qua đó, cô ấy sẽ già, sẽ xấu, và sẽ chết. Và cậu sẽ đứng nhìn cô ấy tan biến mà không thể làm gì ngoài việc khóc lóc. Đó chính là 'Tự do' mà cậu hằng ao ước đấy. Cậu có đủ can đảm để yêu một người sẽ mục nát trước mắt mình không?"
Căn phòng trắng muốt rùng mình trước lời tuyên ngôn của tôi. Một sự im lặng kéo dài, đặc quánh, như thể chính mã nguồn của vũ trụ đang phải dừng lại để phân tích một biến số chưa từng có: Một kẻ phàm trần dám khước từ sự bất tử để chọn lấy sự mục nát.

💬 Bình luận