🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Quan sát

Ch.96

~16 phút đọc · 3178 từ · · ⚠️ Báo cáo

Đêm Tra Khảo Kín

Cánh cửa phòng y tế của khu biệt lập khép lại, nuốt chửng thứ ánh sáng trắng toát từ hành lang. Đám giáo quan bậm môi lôi Nguyễn Thanh Sơn từ chiếc giường sắt đứng thẳng dậy, dù cơ thể tân binh vừa trải qua cuộc tra tấn bằng hàng trăm mũi kim tiêm. Không để cho cấu trúc cơ bắp kịp thả lỏng, một ống tiêm dung dịch cường lực màu hổ phách được ấn thẳng vào bắp tay. Từng dòng chất lỏng lạnh buốt chạy rần rật qua hệ tuần hoàn, ép buộc nhịp tim đập loạn xạ, đánh thức các thớ cơ đang tê dại và đẩy hệ thần kinh vào trạng thái tỉnh táo cực đoan.

Trực ban trưởng ném mạnh chiếc khay inox lên bàn, tiếng kim loại va đập leng keng xé rách không gian tĩnh mịch:

= Khai mau! Thằng Vũ Thái đã dùng phương pháp gì trong hai tiếng đồng hồ đó? Mày đã bị tẩy não hay tiêm thứ dược chất cấm nào mà không hề phát ra một tiếng kêu la?

Thanh Sơn đứng thẳng lưng, hai bàn tay hãy còn chằng chịt những vết kim đâm nhỏ li ti bấu chặt vào mép bàn. Ánh mắt cậu ta đục ngầu, lạnh lẽo, nhìn thẳng vào gương mặt đang sa sầm của đám giáo quan mà không nhúc nhích nửa phân. Không một lời đáp trả. Sự im lặng đến nghẹt thở bao trùm căn phòng, cứng rắn và lì lợm như bức tường bê tông cốt thép.

Ba ngày trôi qua trong sự giam cầm nghiêm ngặt. Nhờ liều thuốc cường lực và nền tảng thể lực được rèn giũa khắc nghiệt, các vết thương trên cơ thể Thanh Sơn khép miệng và hồi phục với tốc độ đáng kinh ngạc. Sang ngày thứ tư, cậu ta một lần nữa bị lôi xềnh xệch đến căn phòng thẩm vấn trung tâm.

Nhưng lần này không còn sự hiện diện của đám giáo quan cấp thấp. Trung tướng Nguyễn Đình Uyên — hiệu trưởng học viện — đường hoàng bước vào, chiếc áo khoác sĩ quan phủ một lớp sương lạnh buổi sớm. Ông ta tự tay kéo ghế ngồi xuống, khoanh tay nhìn tân binh trước mặt bằng ánh mắt sắc lẹm như dao cạo, đoạn cất chất giọng trầm đục:

= Cậu không cần phải nhìn tôi bằng ánh mắt phòng thủ đó. Cuộc thẩm vấn hôm nay không nằm trong khuôn khổ chương trình huấn luyện SERE nữa.

Hiệu trưởng Uyên ngả người ra sau, ngón tay gõ nhịp đều đặn xuống mặt bàn:

= Đây là buổi làm việc chính thức giữa ban giám hiệu và học viên. Chúng tôi không ép cậu khai báo tội trạng của Vũ Thái. Chúng tôi chỉ muốn đánh giá về kỹ thuật huấn luyện đặc biệt mà cậu ta đã áp dụng lên người cậu. Hệ thống đã ghi nhận mức độ ngang ngạnh và bất tuân của cậu chạm ngưỡng hai trăm phần trăm. Một khối u cứng đầu không thể phá vỡ bằng đòn roi thông thường. Thế nhưng...

Vị trung tướng dừng lại một nhịp, nhướng mày:

= Chỉ sau hai tiếng đồng hồ dưới tay Vũ Thái, chỉ số trung thành của cậu đối với tổ chức và học viện lại vọt lên mức tuyệt đối hai trăm phần trăm. Cậu không hề phản kháng, không hề khai thác lỗ hổng, mà ngược lại, toàn bộ tâm trí đã hoàn toàn quy phục. Hãy giải thích cho tôi cơ chế tâm lý và sinh học đằng sau kỹ thuật đó.

Thanh Sơn nhếch mép, khóe môi rớm máu khẽ giật giật, nụ cười mang theo thứ ngạo mễ cay đắng:

= Thủ trưởng muốn biết nó đáng sợ thế nào... thì hãy tự bảo người thực hiện lại một lần nữa đi.

Hiệu trưởng Uyên nheo mắt, không giận mà bật cười trầm thấp. Ông đứng dậy, quay lưng ra lệnh cho viên sĩ quan túc trực bên ngoài:

= Gọi Vũ Thái tới đây. Lập tức chuẩn bị công cụ. Ra lệnh cho nó thao tác lại toàn bộ quy trình hai tiếng đồng hồ đó trên một học viên năm ba khác cho ban giám hiệu trực tiếp giám sát. Vốn dĩ, đây là dạng bài học chuyên sâu vượt cấp dành riêng cho chương trình kiểm định của khối học viên năm ba. Đã đến lúc đưa nó vào giáo trình thực chiến.


Bản Thảo Của Sự Im Lặng

Chỉ mười phút sau, Vũ Thái được dẫn đến căn phòng quan sát lắp kính một chiều. Trên người cậu vẫn mặc bộ quân phục chỉnh tề, gương mặt không một gợn sóng mệt mỏi, dường như chuyện đêm hôm trước chỉ là một trò tiêu khiển nhỏ nhặt. Khi nghe lệnh từ hiệu trưởng Uyên yêu cầu tái hiện lại quy trình kỹ thuật đặc biệt vốn thuộc về giáo trình năm ba, Vũ Thái chỉ khẽ gật đầu không một chút do dự.

Học viên năm ba được chọn làm đối tượng thực nghiệm là một gã cao lớn, nổi tiếng cứng đầu trong các bài tập chịu đựng tra tấn. Gã bị trói chặt vào chiếc ghế thép kiên cố ở giữa phòng, hai chân và hai tay cố định bằng đai lực lớn. Khi Vũ Thái bước vào, mang theo một chiếc khay inox đựng đầy những ống kim tiêm y tế vô trùng dài và nhọn, không khí trong phòng chùng xuống nặng nề.

Vũ Thái không nói một lời nào để đe dọa. Cậu ta không gào thét, không dùng đến gậy gộc hay kích điện — những thứ công cụ thô thiển vốn chỉ làm tổn thương bề ngoài và kích thích sự phản kháng bản năng của con người. Cậu hiểu rằng mục tiêu của bài học năm ba này không phải là gây ra nỗi đau thể xác đơn thuần, mà là bẻ gãy hoàn toàn hệ thống kiểm soát thần kinh trung ương bằng sự chính xác tuyệt đối của từng mũi kim.

Vũ Thái tiến lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào gã học viên năm ba đang trợn trừng mắt thách thức:

= Mày nghĩ mình mạnh mẽ lắm sao? Mày nghĩ việc gồng mình chịu đựng những đòn roi bên ngoài sẽ giúp mày giữ được cái tôi ngạo mạn ấy ư? Hôm nay, tao sẽ cho mày thấy cơ thể mày thực ra chỉ là một tập hợp các điểm yếu chết người mà mày chưa từng hay biết.

Vũ Thái cầm lấy ống kim tiêm đầu tiên. Cậu ta không vội vã. Động tác chậm rãi, điềm tĩnh đến rợn người.

Giai Đoạn Một: Vùng Đất Tê Dại (Lòng Bàn Chân)

Vũ Thái quỳ một chân xuống sàn nhà lạnh giá, dùng tay kéo ống quần của học viên năm ba lên đến đầu gối, rồi tháo phăng đôi giày và tất quân dụng ra. Lộ ra là đôi bàn chân rắn rỏi, chai sần qua nhiều năm huấn luyện khắc nghiệt.

= Bắt đầu từ nền móng vững chắc nhất của mày, — Vũ Thái thì thầm, giọng nói trầm đục vang lên qua hệ thống loa truyền đến tai ban giám hiệu đang ngồi ở phòng quan sát.

Phập.

Mũi kim đầu tiên đâm thẳng vào huyệt dũng tuyền nằm ở chính giữa lòng bàn chân trái. Lực ấn không quá mạnh để xuyên qua màng xương, nhưng đủ sâu để chạm đến các đầu mút dây thần kinh cảm giác dày đặc ở vùng gan bàn chân. Gã học viên năm ba giật nảy mình, cổ họng bật ra một tiếng rên nghẹn ngào, toàn bộ cơ thể căng cứng lại như dây đàn.

Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.

Vũ Thái không rút kim ra ngay. Cậu ta giữ nguyên vị trí, dùng một lực xoáy nhẹ đầu kim rồi mới rút ra, tiếp tục bồi thêm mũi thứ hai cách đó chỉ vài mi-li-mét. Phập. Phập. Phập. Âm thanh mũi kim đâm xuyên qua lớp biểu bì và mỡ đệm vang lên đều đặn, khô khốc như tiếng gõ nhịp của tử thần.

Chỉ trong vòng mười phút ngắn ngủi, lòng bàn chân bên trái đã chi chít hàng chục vết kim châm nhỏ li ti. Không có máu tuôn xối xả, chỉ có những giọt huyết thanh hồng nhạt rỉ ra từ các lỗ kim. Cảm giác đau đớn không bùng nổ ngay lập tức, mà ngấm ngầm lan tỏa từ gan bàn chân, chạy dọc theo cột sống lên tới óc, biến đôi chân từng là điểm tựa vững chãi nhất trở thành một vùng đất tê dại, rần rật như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé từ bên trong.

Chuyển sang bàn chân phải, tốc độ của Vũ Thái nhanh hơn, dứt khoát hơn. Từng mũi kim đâm vào các kẽ ngón chân, gót chân và vòm bàn chân với độ sâu được tính toán hoàn hảo để không làm rách động mạch chính, nhưng lại kích thích tối đa hệ thống phản xạ thần kinh thực vật. Đến khi con số dừng lại ở mốc ba trăm vết châm chi chít, đôi bàn chân của gã học viên đã chuyển sang màu tím tái, toàn thân run lẩy bẩy đầm đìa mồ hôi lạnh, đôi mắt trợn ngược vì quá sức chịu đựng.

Giai Đoạn Hai: Vòng Vây Của Sự Bất Lực (Lòng Bàn Tay)

Đứng dậy sau khi đã hoàn tất công việc ở phần dưới cơ thể, Vũ Thái chuyển hướng khay dụng cụ lên chiếc bàn phụ. Cậu ta cầm lấy hai cổ tay đang bị siết chặt vào thành ghế của gã học viên, lật ngửa lòng bàn tay ra ánh sáng trắng lóa.

= Đôi tay này dùng để cầm súng, dùng để chống cự, dùng để vươn lên nắm lấy sự tự do phải không? — Vũ Thái cười nhạt, ánh mắt sắc lẹm — Để xem khi tao vô hiệu hóa nó, mày còn bấu víu được vào cái gì.

Cậu ta chọn vị trí giữa các gân cơ gấp ngón tay và vùng gan bàn tay — nơi tập trung mạng lưới dây thần kinh giữa và thần kinh trụ cực kỳ nhạy cảm.

Phập.

Mũi kim đâm xuyên qua lớp da dày ở lòng bàn tay phải. Gã học viên hét lớn một tiếng, cố gắng giãy giụa, kéo căng chiếc còng sắt khiến khung ghế rung lên bần bật. Nhưng càng giãy giụa, lực siết của dây đai càng cắn sâu vào thịt, và cái cảm giác nhói buốt lạnh lẽo từ mũi kim lại càng xoáy sâu vào trung khu thần kinh.

Vũ Thái không dừng lại. Cậu ta thao tác với sự tỉ mỉ của một bác sĩ phẫu thuật thần kinh tàn độc. Một, hai, ba... mười... năm mươi... Từng mũi kim đâm xuống lòng bàn tay phải rồi chuyển sang lòng bàn tay trái. Trăm rưỡi vết kim châm được phân bổ đều đặn như một bản đồ chi chít các điểm huyệt đạo bị phong tỏa.

Cảm giác đau đớn ở tay không giống như vết thương do dao cứa; đó là sự tê buốt thấu xương, khiến toàn bộ hệ thống cơ bắp từ ngón tay đến khủy tay tê liệt hoàn toàn, không thể co duỗi hay nắm chặt lại được nữa. Đôi bàn tay vốn đầy kiêu hãnh giờ đây hoàn toàn mềm nhũn, run rẩy không còn chút sức lực nào để bấu víu vào bất kỳ hy vọng trốn chạy nào.

Giai Đoạn Ba: Khóa Chặt Trái Tim (Vùng Ngực)

Bước tiếp theo của giáo trình năm ba đòi hỏi độ chính xác cao hơn gấp nhiều lần. Vũ Thái cởi phăng cúc áo sơ mi của học viên, phơi bày lồng ngực săn chắc đang phập phồng thở dốc theo từng nhịp tim đập loạn nhịp.

Hiệu trưởng Uyên và đám giáo quan ở phòng quan sát nín thở dán mắt vào màn hình lớn. Họ thừa hiểu ranh giới giữa việc tra tấn tâm lý và việc gây tử vong do ngừng tim ở vùng lồng ngực mỏng manh này là vô cùng mong manh. Một milimet lệch chuẩn, mũi kim có thể chạm tới cơ tim hoặc màng ngoài tim, gây sốc phản vệ hoặc xuất huyết nội tạng ngay lập tức.

Vũ Thái đứng sát vào người nạn nhân, nhịp thở của cậu ta đều đặn đến lạ lùng. Cậu ta đặt ngón tay cái lên khoang liên sườn thứ tư của gã học viên, xác định chính xác vị trí của mỏm tim và các khe liên sườn.

= Bài học thứ ba, — giọng Vũ Thái trầm xuống, lạnh buốt — Học cách kiểm soát nhịp đập của chính trái tim mình. Khi tim mày đập nhanh hơn sự hoảng loạn, mày chỉ có một con đường duy nhất là học cách ngừng sợ hãi.

Phập.

Mũi kim đầu tiên đâm vào ngay sát cơ hoành, cách vị trí tim chưa đầy hai phân. Gã học viên thét lên một tiếng xé rách cổ họng, lồng ngực nảy mạnh lên phía trước rồi khựng lại giữa chừng. Hơi thở của gã tắc nghẽn ngay tại lồng ngực.

Vũ Thái tiếp tục đâm mũi thứ hai, thứ ba, tạo thành một vòng tròn khép kín gồm ba mươi vết kim bao bọc trọn vẹn lấy vùng không gian xung quanh lồng ngực trái. Mỗi một mũi kim hạ xuống là một lần nhịp tim của gã học viên trượt đi một nhịp. Áp lực đè nặng lên khoang ngực khiến gã cảm thấy như có một tảng đá ngàn cân đang đè nghiến lên phổi, không thể hít vào cũng chẳng thể thở ra, chỉ còn lại sự ngột ngạt và nỗi sợ hãi tột cùng về cái chết đang kề cận.

Toàn thân gã học viên đẫm mồ hôi, đầu ngả ra sau, đôi mắt lờ đờ nhìn trần nhà với vẻ mặt hoảng loạn tột độ nhưng lại hoàn toàn bất lực. Hệ thống phòng thủ tâm lý cuối cùng đã sụp đổ hoàn toàn.

Giai Đoạn Cuối Cùng: Sự Im Lặng Tuyệt Đối (Cuống Lưỡi)

Căn phòng quan sát chìm vào một sự im lặng chết chóc. Ngay cả Hiệu trưởng Uyên cũng phải nhổm người lên khỏi ghế, chăm chú nhìn từng động tác của Vũ Thái qua màn hình. Ai nấy đều hiểu rằng đây chính là bước mấu chốt nhất, là thứ vũ khí tối thượng đã khuất phục hoàn toàn Nguyễn Thanh Sơn ba ngày trước.

Vũ Thái cầm chiếc kim tiêm cuối cùng — chiếc kim dài nhất, được thiết kế chuyên dụng với phần cán kim bằng hợp kim siêu cứng. Cậu ta đứng đối diện với gã học viên, dùng ngón tay bóp mạnh vào hai bên hàm dưới để ép miệng đối phương mở rộng ra.

= Lời nói là thứ rẻ mạt nhất khi mày chưa biết cách giữ gìn sự im lặng, — Vũ Thái lạnh lùng tuyên bố, ánh mắt không hề dao động.

Gã học viên lắc đầu nguầy nguậy, miệng ú ớ phát ra những âm thanh không rõ nghĩa trong cổ họng, đôi mắt tràn ngập sự kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy mũi kim dài sắc lạnh đang tiến lại gần khoang miệng mình.

= Mở miệng!

Dưới áp lực uy hiếp cực đoan, hàm răng của gã học viên buộc phải hé mở. Vũ Thái không chần chừ thêm một giây nào nữa. Cậu ta dùng một tay giữ chặt cằm, tay kia cầm chắc ống kim tiêm, dứt khoát ấn thẳng mũi kim xuyên qua lớp niêm mạc mỏng manh, cắm ngập sâu cán kim vào ngay chính giữa phần cuống lưỡi — nơi tập trung các dây thần kinh vị giác và ngôn ngữ, đồng thời là khu vực vô cùng nhạy cảm liên quan đến phản xạ nôn ói và hô hấp.

Ực...

Một tiếng động nghẹn ngào phát ra từ cổ họng gã học viên. Chiếc kim tiêm cắm ngập sâu ở cuống lưỡi như một chiếc đinh đóng vào tâm hồn, khóa chặt hoàn toàn khả năng phát âm, gào thét hay cãi vã. Gã không thể nuốt, không thể nói, thậm chí không thể há miệng to hơn mà chỉ có thể trân trân nhìn trần nhà với những dòng nước mắt và nước bọt hòa lẫn trào ra khóe miệng.

Toàn bộ quá trình diễn ra trong hai tiếng đồng hồ được khép lại bằng một sự im lặng tuyệt đối.

Không một giọt máu tươi nào nhỏ xuống sàn, không một tiếng la hét nào còn sót lại. Chỉ có một cơ thể con người bị tước đoạt hoàn toàn mọi công cụ biểu đạt — từ đôi chân biết chạy, đôi tay biết chống cự, lồng ngực biết thở cho đến chiếc lưỡi biết nói năng. Tất cả đều bị phong tỏa dưới một thứ kỷ luật thép lạnh lùng và tàn nhẫn đến mức tuyệt mỹ.


Phán Quyết Từ Bóng Tối

Ở phòng quan sát, Hiệu trưởng Uyên lặng người đi trong vài giây. Ông ta chậm rãi ngả người lại vào ghế, đưa tay xoa cằm, trong đáy mắt sâu thẳm thoáng qua một hỗn hợp cảm xúc phức tạp giữa sự e dè, kiêng kị và một sự công nhận lạnh lùng đối với năng lực của nhóm thiếu úy mới nổi.

= Ra lệnh cho y tế vào thu dọn, — Hiệu trưởng Uyên đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, cất giọng đều đều ra lệnh cho viên sĩ quan bên cạnh — Đưa học viên năm ba này về khu biệt lập theo dõi phục hồi trong bốn mươi tám giờ.

Ông ta dừng lại một nhịp, liếc nhìn qua lớp kính một chiều, nơi Vũ Thái đang lặng lẽ rút găng tay y tế ra, ném vào thùng rác với vẻ mặt dửng dưng không chút vướng bận:

= Còn về phần Vũ Thái... Chính thức phê duyệt áp dụng kỹ thuật này vào tài liệu huấn luyện mật của khối năm ba. Đồng thời, ghi nhận chỉ số trung thành của toàn bộ bộ tứ nhóm Vũ Thái đạt mức hai trăm phần trăm. Từ hôm nay, họ không còn là những kẻ trốn trại hay học viên cá biệt nữa. Họ là công cụ sắc bén nhất mà học viện này sở hữu trong bóng tối.

Cánh cửa phòng quan sát mở ra, vị trung tướng bước đi những bước chắc nịch trên hành lang dài u ám. Lồng sắt của Học viện Khoa kỹ vẫn tiếp tục vận hành theo cái quỹ đạo tàn bạo của nó, và bộ tứ thiếu úy, qua mỗi vết kim châm, lại càng lún sâu hơn vào cái bản án không có lối thoát của quyền lực và sự sinh tồn.

💬 Bình luận (0)