🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Quan sát

Ch.62

~3 phút đọc · 475 từ · · ⚠️ Báo cáo

= Cánh cửa phòng ký túc xá khép lại sau lưng Vũ Thái, nhưng cuộc trở về của cậu chẳng mấy dễ chịu. Trước khi được trả tự do khỏi khu cách ly SERE, đám quản giáo nghiêm khắc đã tóm gọn cậu cùng nhóm học viên, lôi tuột ra tiệm cắt tóc của trường để xén sạch mái tóc lãng tử, ép buộc tuân thủ đúng chuẩn quy củ điều lệnh ngắn gọn, gọn gàng. Trở về phòng với quả đầu sát da đầu, Vũ Thái chẳng màng ngó ngàng đến hình tượng, lập tức vứt bỏ chiếc áo khoác, lao đầu ngay vào màn hình máy tính để cắm cúi viết tiếp những dòng code dở dang.

Trong khi đó, ở một khu ký túc xá khác, Vũ Thanh vừa đẩy cửa bước vào phòng đã chết trân tại chỗ. Không gian trống hoác, lạnh ngắt. Ba người bạn cùng phòng thân thiết đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại chiếc giường trống trơn và vài món đồ đạc vứt lộn xộn. Hoảng hốt tột độ, Vũ Thanh vội vàng vớ lấy một tờ giấy nháp, quỳ sụp xuống góc phòng, tay run run chắp lại khấn vái liên hồi:

= Lạy thánh thần thiên địa linh thiêng, xin đừng biến mấy anh em nó thành dân lao động da đen bên châu Phi ạ! Con khẩn cầu các ngài che chở, qua cái đợt diễu binh hành xác này thì phải trả anh em nó về học bình thường với con.

Cùng thời điểm đó, Ma Hùng cũng vừa lết cái thân xác mệt mỏi về tới phòng mình. Cảnh tượng đập vào mắt hệt như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt: ba người bạn cùng phòng đã bị phái đoàn quân sự hốt đi không sót một mống. Nhìn đống vật dụng cá nhân, đôi giày thể thao và chiếc gối còn ấm hơi người của gác lại y nguyên trên giường, lòng Ma Hùng trĩu nặng một nỗi buồn rười rượi. Chẳng cần nghĩ nhiều, cậu thừa biết đám bạn thân của mình khó lòng thoát khỏi kiếp nạn này, sớm muộn gì cũng bị bên quân đội "đào" mất toi biên chế chính quy.

Nghĩ đến đó, Ma Hùng vội vã rút điện thoại, bấm số gọi thẳng về nhà cho mẹ — người đang nắm giữ một chức vị khá cao trong hệ thống quân đội.

= Mẹ à, con đây... Mấy đứa bạn thân cùng phòng với con vừa bị bên quân đội bốc đi sạch sẽ rồi. Mẹ xem thế nào, nếu được thì mẹ cứ bỏ ít tiền túi ra, mua mấy suất bồi dưỡng thêm thịt thà, nước yến cho đám lính tập diễn binh bên đó giúp con với nhé, không thì chúng nó tàn phế thể xác mất thôi!

💬 Bình luận (0)