🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Quan sát

Ch.33

~3 phút đọc · 594 từ · · ⚠️ Báo cáo

= Bốn tiếng trôi qua trong tư thế treo tay lơ lửng đủ để các thớ cơ ở vai và cổ tay Vũ Thái chết lặng, căng cứng đến mức mất đi cảm giác đau đớn thông thường. Khi tiếng còi đổi ca vang lên, hai gã sĩ quan bước vào, không nói một lời, tháo phăng sợi xích trên trần rồi lập tức quật ngã cậu xuống sàn.

Cơn đau nhức nhối chưa kịp lan truyền thì cơ thể cậu đã bị lật úp, hai cổ tay bị bẻ quặt ra phía sau rồi siết chặt vào chiếc đai còng gắn chết ở hông. Một mảnh vải đen dày cộp chườm qua, bịt kín đôi mắt đang mờ đi vì mồ hôi và kiệt sức. Sợi xích lại kéo thốc cậu lên, chuyển đổi tư thế từ treo tay sang treo ngược chân lộn ngược đầu xuống đất. Máu dồn ngược lên đại não, tạo thành từng nhịp đập thình thịch nhức nhối ở màng tang.

Vài tiếng tiếp theo trôi qua trong bóng tối đặc quánh và khoảng không lộn ngược.

Đến khi được tháo còng, thả rớt uỵch xuống sàn nhà lạnh ngát, Vũ Thái gần như không thể tự đứng vững trên đôi chân đang run lẩy bẩy. Một suất ăn khô cứng, nhạt nhếch được ném vào góc phòng. Cậu lê cơ thể rã rời tới, nuốt vội cho qua cơn đói khát trước khi chiếc còng sắt lại lạnh lùng khép chặt vào cổ tay, đẩy cậu trở lại vào căn phòng tối mịt mờ.

Guồng quay tra tấn tâm lý bắt đầu bóp nghẹt ý thức. Cứ cách một khoảng thời gian không xác định, một âm thanh ken két chát chúa, chói tai vang lên từ tấm kim loại cào vào tường, kết hợp với những cú gõ cửa bất thình lình làm tim cậu giật thót, không cho phép thần kinh được thả lỏng một giây. Chỉ sau vài tiếng, Vũ Thái hoàn toàn mất đi khả năng định vị thời gian; ngày và đêm, thực tại và ảo giác hòa lẫn vào nhau thành một màu đen đặc. May mắn thay, chiếc dạ dày quen với nhịp sinh học đều đặn cứ đúng giờ lại cồn cào réo gọi, trở thành chiếc đồng hồ sinh học duy nhất giúp cậu níu giữ chút tỉnh táo và bình tâm lại giữa cõi vô định.

Trong khi đó, ở một căn phòng biệt giam cách đó không xa, Ma Hùng đang phải đối mặt với phiên bản tra tấn vật lý riêng biệt của bài học SERE.

Gã bị xích hai tay dang ngang sang hai bên tường, phần chân bị xích bắt buộc phải dạng rộng ra hai phía, đứng giẫm lên hai tấm lưới thép độc lập được bố trí sát nhau trên mặt sàn. Hệ thống điện áp thấp chạy ngầm qua các bản kim loại; chỉ cần sơ sẩy dồn trọng lượng đè lên cả hai tấm thép cùng một lúc, dòng điện tê tái sẽ phóng thẳng qua gót chân khiến toàn thân co giật. Cách duy nhất để tìm chút thoải mái, tránh luồng điện xẹt qua là phải co quắp một chân lên không trung.

Đó chính là nguyên bản thực sự đằng sau cái tên "Môn 21: Co một chân" mà Ma Hùng đã bốc phải. Gã nghiến chặt răng, bắp đùi căng cứng run rẩy từng nhịp, mồ hôi vã ra như tắm, thấm đẫm vào cổ áo trong không gian ngột ngạt của phòng khảo thí.

💬 Bình luận (0)