🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Quan sát

Ch.24

~6 phút đọc · 1046 từ · · ⚠️ Báo cáo

Hình phạt vì tội tuồn thông tin mật và tài liệu tự họa xuyên tạc nội dung cải huấn vào khuôn viên học viện giáng xuống đầu Tuấn Anh nhanh và tàn nhẫn như một nhát chém bằng dao năng lượng. Vị giáo quan phụ trách kỷ luật không những điểm mặt chỉ tên Tuấn Anh mà còn lôi tuột cả Vũ Thái và Vũ Thanh vào danh sách liên đới với lý do "đồng lõa, che giấu và không báo cáo hành vi vi phạm quy chế bảo mật".

Chiều cuối tuần vốn dĩ là khoảng thời gian hiếm hoi để đám sinh viên ngả lưng nghỉ ngơi, hít thở bầu không khí tự do giả lập giữa các tòa cao ốc, nay bỗng chốc biến thành một cực hình không lối thoát.

= Cả ba đồng chí! Lỗi tập thể! Hai trăm vòng sân vận động trung tâm! Xuất phát!

Tiếng thét đanh thép của vị giáo quan vang lên vọng lại giữa những bức tường bê tông cốt thép. Không một lời được phép cãi lại, ba đứa lầm lũi bước ra đường chạy nhựa tổng hợp dưới cái nắng gắt gao của hệ thống đèn giả lập. Hai trăm vòng sân — một con số khổng lồ đủ để vắt kiệt khô hy vọng của bất kỳ học viên năm nhất nào.

Cả buổi chiều hôm đó, dù ba đứa có cố gắng cắn răng guồng chân chạy bán sống bán chết, mồ hôi đầm đìa ướt sũng quân phục, lồng ngực bỏng rát như nuốt phải than hồng, thì khi tiếng còi tan ca chiều vang lên, bảng điện tử trung tâm cũng chỉ dừng lại ở con số tội nghiệp: sáu mươi vòng.

Đến khi màn đêm buông xuống, những ngọn đèn pha công nghiệp bật sáng trưng chiếu rọi xuống bãi tập vắng tanh, cả ba vẫn phải lê lết đôi chân nặng tựa chì, tiếp tục bước đi trong sự mỏi mệt tột cùng. Đôi giày thể thao cọ xát rách toạc gót chân, nước mắt nước mũi hòa lẫn với mồ hôi mặn chát. Khi đồng hồ điểm nửa đêm, thành tích tổng cộng cũng chỉ nhích lên được tám mươi ba vòng.

Nhìn vào bảng đếm số điện tử nhấp nháy đỏ rực, cả ba đứa đứng chống tay vào đầu gối thở hồng hộc, mặt cắt không còn giọt máu, sự sợ hãi dâng lên nghẹn đắng cổ họng. Vòng quay khắc nghiệt của kỷ luật thép không cho phép một sự châm chước nào. Quả nhiên, sang đến ngày hôm sau, từ sáng sớm tinh mơ cho đến tối mịt, rồi kéo dài sang cả ngày thứ ba liên tiếp, ba đứa lại bị đày ải trên đường chạy cho đến khi con số tròn trĩnh hai trăm vòng được hệ thống sinh trắc học ghi nhận hoàn tất mới thôi. Đôi chân sưng phồng, cơ bắp co cứng đến mức đi đứng khập khiễng suốt cả tuần lễ sau đó chính là bài học nhớ đời về cái tội đùa cợt trên báo cáo mật.


Thời gian thấm thoắt thoi đưa, guồng quay khắc nghiệt của những buổi huấn luyện chiến thuật, các học phần cơ học lượng tử đan xen với nghiệp vụ tình báo ngầm đã nuốt chọn trọn vẹn một năm đầu tiên tại học viện.

Khi kỳ nghỉ Tết truyền thống đến gần, bầu không khí trong trường trở nên náo nhiệt hẳn lên. Đám sinh viên các phân khoa kỹ thuật dân sự tay xách nách mang ba lô, hân hoan tụ tập ở cổng chính để đón các chuyến xe bay về quê sum họp cùng gia đình.

Vũ Thái cũng ôm ba lô quân dụng nặng trịch trên vai, lầm lũi bước ra đến gần cổng lớn, trong lòng thoáng chút chạnh lòng khi nghĩ đến cảnh cái xác giả của mình vẫn đang nằm im lìm trong phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện trung tâm dưới sự trông coi của bố mẹ. Thế nhưng, vừa đi được vài bước, một sĩ quan an ninh mặc đại lễ phục bất ngờ bước ra chặn ngang đường, giơ tay ra hiệu dừng lại:

= Học viên Vũ Thái. Sai lộ trình. Mời đồng chí đi theo tôi.

Không đợi cậu kịp thắc mắc, vị sĩ quan dẫn thẳng cậu rẽ ngoạt qua những dãy hành lang biệt lập nằm sâu trong khu vực cấm của học viện, tiến tới một biệt viện cổ kính được bao bọc bởi hệ thống tường chắn lượng tử kiên cố.

Cánh cửa gỗ tự động mở ra. Bước vào bên trong, Vũ Thái ngạc nhiên tột độ khi thấy vị Trung tướng hiệu trưởng đang ngồi đợi sẵn bên một bàn tiệc ấm cúng, xung quanh là mười tám học viên ưu tú khác cũng đang đứng nghiêm trang chờ đợi. Tất cả bọn họ đều có điểm chung: những đặc vụ chìm được che giấu kỹ lưỡng dưới lớp vỏ sinh viên, những con người có thân phận ngoài đời thực hoặc đã "chết", hoặc đang được cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài như cậu.

= Chào mừng các đồng chí đến với bữa tiệc tất niên đặc biệt của tuyến đầu, - vị Trung tướng mỉm cười điềm đạm, giơ ly nước khoáng lên - Ở ngoài kia, gia đình và xã hội nghĩ rằng các đồng chí đang nằm trên giường bệnh hoặc sum vầy ở một nơi xa. Nhưng tại đây, trong căn biệt viện này, chúng ta mới thực sự là gia đình. Cùng nhau đón năm mới, để chuẩn bị cho những nhiệm vụ sinh tử phía trước.

Vũ Thái lặng người đi một nhịp, đoạn đưa tay vô thức khẽ chạm vào vết sẹo nhỏ nơi thùy tai trái — nơi chiếc khuyên nụ mã vạch 103 vẫn đang âm thầm phát tín hiệu. Cậu bước đến, kéo ghế ngồi xuống bàn tiệc cùng mười tám đồng đội đặc nhiệm khác. Xác giả thì nằm ở bệnh viện để che mắt thiên hạ, còn người thật ở đây, gặm nhấm sự cô độc và vinh quang thầm lặng của những kẻ bán mạng cho bóng tối liên hành tinh.

💬 Bình luận (0)