🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Quan sát

Ch.1: Chuyển sinh

~4 phút đọc · 621 từ · · ⚠️ Báo cáo

Gã chủ tiệm nhe cái hàm răng cắm đầy vi mạch, tiếng kẽo kẹt của khớp nối cơ khí vang lên, khi hắn chậm rãi úp bàn tay kim loại lên ô kết quả trung tâm, cố tình ngâm dài giọng để kéo sự tò mò của đám đông xung quanh:

-- Nếu lần cuối cùng này mà thua nữa, nhóc con, thì chắc chắn phải thực hiện vụ cá cược đã giao kèo đấy nhé.

Cả sòng bài rộ lên những tiếng cười hùa man rợ, hàng chục cặp mắt dán chặt vào tấm thân gầy gò của Vũ Thái với sự háo hức chờ đợi kẻ cùng đường sập bẫy. Dưới ánh đèn neon tím ngắt, cái lạnh cắt da cắt thịt từ sàn nhà truyền thẳng lên gan bàn chân khiến cậu khẽ rùng mình. Chân đi đất. Đôi giày bốt rách rưới có chút giá trị đã bị lột sạch từ ván trước để trừ nợ, đến cả áo khoác cũng không còn. Vũ Thái siết chặt hai tay, lập tức kích hoạt bản năng diễn xuất của một kẻ từng lăn lộn qua đủ mọi ngóc ngách xã hội cũ, cố gân cổ lên cãi bất chấp lồng ngực đang đập loạn nhịp:

-- Lần này tôi sẽ thắng! Đừng có giở trò bịp bợm ở đây!

Đám đông hò reo inh ỏi, kích động đập bàn đánh nhịp chờ đợi giây phút định đoạt. Nhưng ngay khi tiếng hò hét đẩy lên cao trào và cả quầy đồng thanh thúc giục Nhân Dũng lật ngửa ô kết quả, Vũ Thái đột ngột khựng lại, buông thõng hai tay và lạnh lùng tuyên bố:

-- Tôi không cược nữa. Xin rút.

Không khí sòng bài đột ngột khựng lại trong tích tắc trước khi Nhân Dũng cười gằn, ánh mắt tóe ra những tia chớp điện tử đầy nguy hiểm:

-- Cũng được thôi, luật chơi ở đây chưa từng ép buộc ai. Nhưng nếu thế thì cởi nốt cái áo đó ra để thanh toán cho vụ cá cược lần trước đi!

Tròng mắt Vũ Thái co rút lại. Cùng lúc đó, những mảng ký ức rời rạc của nguyên chủ - cậu nhóc mười sáu tuổi xấu số mà cậu vừa mượn xác - bắt đầu ồ ạt dội ngược vào tâm trí. Hóa ra, ván đầu tiên cậu ta dùng một trăm ngàn đồng để đánh đổi tất cả, kết quả là thua sạch sành sanh, đến đôi giày giữ ấm cũng bị lột sạch sành sanh không sót một miếng lót. Bọn chúng đã định lột luôn cả áo, nhưng vì thấy thằng nhóc quá thảm hại nên mới buông tha cho thêm một ván gỡ gạc. Và ở ván thứ hai này, thứ đem ra đặt cược chính là tấm căn cước công dân tích hợp chip sinh trắc học. Luật chơi nghiệt ngã quy định rằng nếu thua, cậu sẽ bị bán đứt vào khu mỏ ngầm làm nô lệ đúng ba tháng tròn; còn nếu thắng, phần thưởng thu về sẽ là một trăm ngàn đồng tiền điện tử - một khoản tài sản khổng lồ đủ sức mua chuộc cả một khu ổ chuột, tương đương với cả trăm triệu đồng ở thời đại cũ của Vũ Thái. Điều duy nhất an ủi trong cái bẫy người ăn thịt người này là luật pháp thế kỷ thứ mười một ngàn nghiêm cấm không ai được phép giam cầm làm nô lệ quá ba tháng.

Khoảnh khắc nhận ra mình đang đứng bên bờ vực của một bản hợp đồng nô lệ ngắn hạn, Vũ Thái mím chặt môi, nuốt ngược cảm giác ớn lạnh vào trong lồng ngực.

💬 Bình luận (0)