Không có khoảnh khắc cụ thể nào mà Kael quyết định. Thứ xảy ra là ông nhận ra mình đã quyết định từ lâu, chỉ là chưa nói ra thành lời.
Vài tháng sau khi Rael mất, ông ngồi quan sát K'Sol điều phối một buổi họp về kế hoạch mùa vụ tiếp theo. K'Sol đứng ở trung tâm khoảng trống, nói chuyện với Mael, già và chậm hơn nhưng vẫn là người theo dõi lương thực của bộ tộc, và với hai người trẻ hơn mà K'Sol đã dạy trong nhiều năm. Không có ai nhìn về phía Kael để xác nhận. Không ai chờ ông nói trước khi quyết định.
Bộ tộc này, ít nhất trong buổi họp đó, không cần ông.
Kael ngồi dưới bóng cây và ghi nhận điều đó theo cách mà ông ghi nhận thời tiết, không buồn, không vui, chỉ là thực tế cần được xử lý.
Sau đó ông đứng dậy và đi tìm K'Sol.
Tao cần nói chuyện với mày, ông nói khi K'Sol vừa xong việc.
K'Sol nhìn ông theo cái nhìn đã quen, nhìn và đọc được nhiều hơn những gì được nói. Tao biết.
Mày biết tao muốn nói gì?
Tao đã chờ câu này khoảng mười năm, K'Sol nói. Không phải trách móc, sự thật đơn giản của người đã quan sát đủ lâu để nhận ra xu hướng. Khoảng từ lúc mày bắt đầu để tao quyết định nhiều hơn mà không hỏi lại.
Mày để ý điều đó.
Tao để ý mọi thứ. Mày đã dạy tao điều đó.
Họ ngồi xuống cạnh nhau, không đối diện như lần nói chuyện sau trận đánh mà cạnh nhau, theo cách họ hay ngồi từ hồi còn trẻ nhìn bầu trời đêm và vẽ bản đồ sao trên đất.
Tao không yêu cầu mày xây thêm, Kael nói. Tao yêu cầu mày giữ đủ lâu để thứ đã được xây tự đứng vững được.
Tao biết. K'Sol nhìn về phía bộ tộc đang tiếp tục sinh hoạt bình thường xung quanh họ. Tao đã chuẩn bị cho điều đó từ lâu rồi.
Mày có người để tiếp tục không?
K'Sol không phải suy nghĩ lâu. Chỉ đến một người trẻ đang cột lại mái nhà ở góc xa, người mà Kael đã thấy K'Sol dành nhiều thời gian với họ trong những năm gần đây. Người đó khoảng ba mươi lăm tuổi, sinh ra trong bộ tộc này, không biết Kael là ai trước khi là Kael.
Đó là người mày đã dạy, Kael nói.
Ừ. Và người đó đang dạy tiếp hai người khác.
Kael nhìn người được chỉ và nhận ra điều mà ông không hoàn toàn chuẩn bị cho: người đó không giống ông, không giống K'Sol. Không phải vì kém hơn hay tốt hơn, mà vì người đó được tạo ra hoàn toàn từ bộ tộc này, không mang theo thứ gì từ kiếp khác hay từ thầy dạy của thầy. Người đó là thứ mới, theo nghĩa thật sự của từ đó.
Đó là thứ Kael đã muốn tạo ra trong 60 năm. Và bây giờ nhìn thấy nó ở đó, ông không biết phải cảm thấy gì.
Tốt, ông nói sau một lúc.
Mày ổn không? K'Sol hỏi, câu hỏi mà bao nhiêu người đã hỏi ông theo nhiều cách khác nhau trong nhiều năm qua, và ông chưa bao giờ có câu trả lời thỏa đáng.
Tao không chắc "ổn" là từ đúng. Kael nhìn bộ tộc. Nhưng đây là thứ cần làm. Và đây là lúc đúng để làm.
Mày sợ không?
Không. Kael suy nghĩ. Điều đó có lẽ là câu trả lời đúng cho câu hỏi đó. Và cũng có lẽ là câu trả lời đáng lo nhất.
K'Sol im lặng với điều đó một lúc. Mày sẽ làm gì sau này?
Tao không biết. Đây là câu thật nhất ông đã nói với K'Sol trong nhiều năm. Chờ, có lẽ. Xem điều gì sẽ đến.
Quá trình thả tay không xảy ra trong một ngày.
Nó xảy ra theo cách mà tất cả những thứ thật sự quan trọng hay xảy ra, từng bước nhỏ, không có khoảnh khắc rõ ràng nào có thể nhìn lại và nói đây là lúc tôi buông tay. Kael bắt đầu không đứng ở trung tâm các buổi họp nữa, ngồi ở rìa, quan sát. Khi người ta hỏi ý kiến ông, ông hỏi lại: mày nghĩ sao? Và chờ câu trả lời, dù câu trả lời đó không phải cái ông sẽ đưa ra.
Trong những tuần đó, K'Sol ra nhiều quyết định. Hầu hết trong số đó là những quyết định đúng đắn theo cách mà ông không có gì để phàn nàn. Một số thứ K'Sol làm khác với cách ông sẽ làm nhưng không sai, chỉ là khác, và sự khác biệt đó không có câu trả lời đúng rõ ràng.
Rồi đến quyết định mà ông thật sự không đồng ý.
K'Sol quyết định thay đổi lịch nghi lễ Đêm Mẹ Thức, không phải bỏ đi, mà điều chỉnh một phần nghi thức để cho phép thêm người tham gia hơn, kể cả người chưa được "thần lửa chọn" theo cách Lề Luật Mới định nghĩa. Lý do của K'Sol là thực tế: bộ tộc đã lớn hơn, không gian cũ không đủ, và B'Rakh ngày càng già và yếu, sau khi ông ta không còn, hệ thống "được chọn" sẽ cần thay đổi dù sao.
Kael nghe K'Sol trình bày và nhận ra mình không đồng ý theo hai lý do.
Lý do thứ nhất, thực tế: thay đổi nghi lễ mà không có người đủ uy tín tinh thần để đứng sau thay đổi đó có thể tạo ra bất ổn trong ngắn hạn.
Lý do thứ hai, sâu hơn và ông không thoải mái khi nhận ra: hệ thống đó là của ông. Ông đã viết nó. Ông đã thiết kế nó. Cái ý tưởng ai đó thay đổi nó, dù là K'Sol, dù là theo hướng hợp lý, tạo ra một thứ bứt rứt không hoàn toàn là lo lắng về bộ tộc.
Ông ngồi với hai lý do đó trong một buổi tối và cố tách chúng ra để nhìn mỗi thứ riêng biệt.
Lý do thứ nhất, có căn cứ, nhưng không đủ mạnh để phủ nhận quyết định của K'Sol nếu K'Sol đã suy nghĩ kỹ về nó. Và K'Sol đã suy nghĩ kỹ.
Lý do thứ hai, không phải lý do về bộ tộc. Là lý do về ông.
Ông không can thiệp.
Không phải vì dễ dàng.
Trong cả tuần sau đó, ông ngồi quan sát K'Sol thực hiện thay đổi đó, thông báo, giải thích với người nghi ngờ, điều chỉnh những điểm nhỏ khi gặp sức kháng cự. Mỗi lần thấy K'Sol gặp khó khăn mà ông biết mình có thể giải quyết nhanh hơn, có một thứ trong ông muốn đứng lên và nói để tao giải thích.
Ông không đứng lên.
Không phải vì không quan tâm. Mà vì ông đã nhận ra: nếu K'Sol không học cách xử lý những khó khăn đó một mình, thì những gì ông chuyển giao chỉ là quyền lực, không phải khả năng. Và quyền lực không có khả năng đằng sau thì sẽ sụp đổ khi K'Sol không còn.
Thay đổi nghi lễ cuối cùng được chấp nhận. Không phải vì ai bắt buộc, vì K'Sol đã kiên nhẫn giải thích đủ lâu và đủ rõ để người ta hiểu lý do.
Kael quan sát kết quả đó và ghi nhận: không phải cách ông sẽ làm. Nhưng cũng không phải sai.
Có lẽ đó là định nghĩa đúng nhất của chuyển giao, không phải người kế thừa làm đúng như người trước, mà người kế thừa làm đủ đúng theo cách riêng của họ.
Một buổi tối trong tháng thứ ba của quá trình thả tay, Kael ngồi một mình ở gốc cây quen thuộc và lần đầu tiên trong nhiều năm không có gì cụ thể để nghĩ.
Không có quyết định đang chờ. Không có vấn đề đang cần xử lý. Không có kế hoạch cho ngày mai vì ngày mai không phải trách nhiệm của ông nữa.
Cái trống rỗng đó không phải bình yên.
Ông đã nghĩ rằng thả tay sẽ làm mình nhẹ hơn, như đặt xuống một gánh nặng đã mang lâu. Thực tế không như vậy. Thứ ông đặt xuống không phải gánh nặng theo nghĩa thật, nó đã là một phần của ông, là thứ ông tổ chức cuộc sống xung quanh trong suốt 60 năm. Và bây giờ không có nó, ông ngồi trong khoảng trống mà nó để lại và không biết điền vào đó bằng gì.
K'Sol đến ngồi cạnh như đã làm nhiều lần trong cuộc đời này, không báo trước, không xin phép, theo cái nhịp tự nhiên của hai người đã ở bên nhau đủ lâu để không cần thủ tục.
Cảm giác thế nào? K'Sol hỏi.
Lạ. Kael nhìn bộ tộc đang sinh hoạt không xa. Tao cứ nghĩ thả tay sẽ làm nhẹ hơn.
Không nhẹ hơn à?
Chỉ làm thấy rõ hơn thứ tao đã bám vào. Kael dừng lại. Suốt 60 năm, tao có thứ để làm. Mỗi sáng thức dậy là có thứ đang chờ. Bây giờ không còn thứ đó, và tao nhận ra thứ đó đã là cái neo giữ tao ở đây nhiều hơn tao nghĩ.
K'Sol nghe mà không ngắt. Trong bóng tối, Kael không nhìn rõ mặt K'Sol, chỉ thấy bóng người ngồi cạnh theo cái dáng đã quen từ hồi còn trẻ, khi cả hai ngồi nhìn bầu trời đêm và K'Sol điền vào những chỗ trống trên bản đồ sao mà Kael chưa vẽ.
Tao sẽ nhớ mày, K'Sol nói sau cùng. Không phải như lời tạm biệt, như xác nhận một thứ đang là thật.
Tao biết. Kael nhìn lên bầu trời, Raan đang lên, Sii theo sau. Hai chiều bóng bắt đầu đổ xuống. Đó là thứ tao tin.
Họ ngồi như vậy một lúc nữa trong bóng tối yên tĩnh của bộ tộc đang dần đi ngủ.
Đêm đó Kael viết nhật ký, ngắn hơn bình thường, giọng văn giống như người đang điền vào một biểu mẫu quen thuộc:
Chuyển giao hoàn tất trong ba tháng. K'Sol đã tiếp nhận phần lớn các quyết định thường ngày. Thay đổi nghi lễ Đêm Mẹ Thức được chấp nhận sau một tháng, không phải theo cách ta sẽ làm, nhưng không sai.
Hệ thống đứng vững trong giới hạn chấp nhận được.
Dừng lại. Nhìn những gì vừa viết.
Thêm:
Câu hỏi: sau khi không còn thứ cần xây, ta chờ cái gì?
Câu trả lời ta không viết trong nhiều năm, và bây giờ viết: ta chờ cái chết tự nhiên. Đó là thứ duy nhất còn lại cần làm trong kiếp này.
Không phải vì muốn chết. Mà vì đó là bước tiếp theo.
Nhìn câu đó một lúc lâu.
Rồi viết thêm một câu nữa, câu ông không chắc là viết về mình hay về thứ gì khác:
Sẵn sàng.
Ông đặt đá xuống.
Bên ngoài, đống lửa chung cháy yên tĩnh trong đêm, ngọn lửa đã cháy từ đêm đầu tiên ông đốt lên hơn bốn mươi năm trước, được giữ liên tục từ đó đến nay bởi những bàn tay khác nhau theo những quy tắc mà không ai còn nhớ là quy tắc được viết ra.
Ông nhìn ngọn lửa đó và nghĩ: thứ này sẽ còn sau khi ta đi.
Đó là thứ ông muốn từ đầu.
Ông nằm xuống và nhắm mắt.