Tom nghiêng đầu nhìn Aris, lúc này mặt cũng đã đỏ gay vì whisky và vị ớt cay. Vị Chủ tịch của Spire lập tức dẹp bỏ màn kịch mang ảnh em gái ra gọi vốn quen thuộc. Trước mặt một con quái vật thực dụng như Brandon, gã bắn thẳng ra chuỗi thuật ngữ chuyên môn khô khốc bằng giọng đanh sắc:
– Tôi cần vốn, và quan trọng hơn cả là một hành lang pháp lý an toàn. Tôi sẽ không làm cái bàn tiệc này ngủ gục bằng những bài giảng y sinh dài ngoẵng đâu... Spire đang tiến sâu vào lĩnh vực tạng thay thế nhân tạo.
Brandon không chút bất ngờ, thong thả gạt tàn thuốc xuống nền cát:
– Minh Tâm? Hay như chúng tôi gọi, Dự Án Immortal Heart (Trái tim Bất tử)? Tôi cũng có nghe loáng thoáng đấy. Thật khó để không chú ý khi một lượng bạch kim khổng lồ trên thị trường ngầm bị Spire âm thầm gom sạch dạo gần đây.
Bea đứng tựa lưng vào mép bàn gỗ, nhếch môi chêm vào, ánh mắt sắc lẹm xoáy vào Tom:
– Tom, anh mang gã thiên tài này đến đây là để khoe mẽ thuật ngữ, hay anh thực sự cần đòn bẩy pháp lý? Nếu nói về luật pháp... chị Vicky tôi đây có thể giúp anh xử lý vài thứ phức tạp. Chẳng hạn như hợp thức hóa vài cái mỏ bạch kim ở Phi Châu xa xôi nào đó.
Đôi mắt Victoria Grant khẽ dao động. Cô liếc nhìn cô em họ may mắn luôn thích ban phát cơ hội của mình, cất giọng giễu cợt nhưng không giấu nổi vẻ thấu đáo của một luật sư:
– Tôi chỉ hành nghề ở một văn phòng nho nhỏ thôi. Viễn chinh sang Lục địa đen luôn là một canh bạc đắt giá đấy, Bea.
Brandon lúc này mới nhả ra một luồng khói đặc quánh, giọng trầm đục và sâu thẫm như lòng giếng cạn:
– Tham vọng đấy, cậu trai trẻ. Nhưng tôi chỉ tôn thờ những thứ có thể sờ được, thấy được. Dù đó là tờ bạc đẫm vị máu bò ở các lò mổ, hay xấp tiền nhăn nhúm lột từ tay những con bạc khát nước... Tiền nào thì cũng là tiền.
Tom nhếch môi, cất giọng nhẹ như gió thoảng lướt qua ngọn lửa sa mạc, nhưng từng chữ buông ra lại có độ sắc như một lưỡi dao mổ:
– Sự am tường của Tộc trưởng Grant quả thật khiến tôi bái phục. Còn về tham vọng ư? Không đâu. Việc tôi đến cái tiểu bang Nevada này hoàn toàn là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, chỉ vì gã bạn tiến sĩ của tôi quá mê đùa giỡn trên những bàn bài. Nếu ngài Brandon đây vẫn cảm thấy hạnh phúc với việc thu vén những tờ bạc đẫm máu từ các lò mổ, từ lũ con bạc khát nước...

Vị Tử tước thong thả vươn người về phía trước. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, khoảng cách giữa vị chủ nhân nhà Valencia và con quái vật vùng Nevada bị thu hẹp lại bằng không. Tom ghé sát vào tai Brandon, buông ra một lời thì thầm êm ái nhưng lạnh ngắt:
– ...và từ những chuyến hàng buôn súng ngầm.
Tom thản nhiên tựa lưng trở lại ghế da, chỉnh lại dải măng mét nơi cổ tay áo vest với phong thái đĩnh đạc tuyệt đối. Gã ngước mắt nhìn Brandon, hững hờ buông nấc chốt:
– ...thì ngài cứ việc tiếp tục công việc của mình. Coi như tôi và gã tiến sĩ Y sinh này vừa có một bữa tiệc bò nướng đúng chất cowboy Mỹ... và một cơ hội bị bỏ lỡ đối với dòng họ Grant.
Không gian quanh đống lửa lập tức rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc. Tiếng củi nổ lách tách dường như cũng bị đè bẹp bởi thứ áp lực nghẹt thở vừa được vị Tử tước Châu Âu dựng lên giữa đêm sa mạc.