Cánh cửa gỗ sồi khảm xà cừ của khu VIP bật mở, không phải bằng một tiếng gõ lịch thiệp, mà bởi một lực đẩy thô bạo. Brandon Grant bước vào, khiến bầu không khí vốn nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền lập tức bị xé toạc bởi mùi thuốc lá sợi rẻ tiền cùng vị nắng cháy gắt gao của sa mạc Nevada.

Lão cao gần hai mét, bờ vai rộng đến mức chiếc áo vest may đo riêng từ Savile Row trông như sắp bục chỉ ở nách. Brandon không khoác lên mình sự xa xỉ, lão đang giam cầm cơ thể đồ sộ của mình trong đó. Đôi chân dài vững chãi trung thành với đôi ủng cao bồi bằng da cá sấu đã sờn mũi, gõ nhịp cộp, cộp nặng nề trên sàn thảm nhung tựa như tiếng búa đóng đinh vào quan tài.
Khuôn mặt lão là một bản đồ của những cuộc chiến tàn khốc: làn da đỏ au vì nắng gió, râu quai nón tỉa ngắn nhưng cứng như rễ cây cổ thụ, và đôi mắt đỏ đục ngầu sắc sảo như diều hâu đang khóa chặt con mồi. Một vết sẹo dài chạy dọc từ mang tai xuống tận cổ áo sơ mi trắng muốt. Nhưng ngạo mạn nhất vẫn là mái tóc đỏ rực và khô khốc như cỏ cháy mùa hè, dù được vuốt ngược ra sau một cách gượng ép nhưng vài sợi vẫn bướng bỉnh rũ xuống trán, y hệt cái tính cách ngông cuồng, bất tuân của gã trùm Nevada.

Brandon đặt bàn tay to bản lên vai Aris, biến gã tiến sĩ tài ba trông chẳng khác nào một con chim sẻ yếu ớt bị đại bàng quắp lấy. Đó là bàn tay của một kẻ chăn bò thực thụ: chai sạn, thô kệch với những vết hằn do bóp cò súng và siết dây thừng, hoàn toàn đối lập với bộ móng tay sạch sẽ của giới thượng lưu quanh bàn. Chiếc vest triệu đô chẳng thể làm Brandon sang trọng hơn, mà chỉ khiến lão giống như một con quái vật đang khoác lớp da người để chờ thời cơ xé xác đối thủ.
Lão cất tiếng, giọng trầm đục như tiếng sỏi đá va vào nhau dưới đáy vực:
– Cẩn thận đấy, thiên tài trẻ. Sòng của tôi được xây lên bằng hy vọng, không phải bằng những thuật toán của cậu. Chúng tôi không thích những con bạc... quá thông minh.
Aris khựng lại. Ngón tay gã vẫn kẹp chặt quân Đầm Cơ, cảm nhận rõ rệt sức nặng nghìn cân cùng sự đe dọa từ bàn tay của lão trùm.
Lạch cạch.
Tiếng ly thủy tinh chạm nhẹ xuống mặt bàn vang lên từ phía đối diện, đập tan sự đè nén trong căn phòng. Tom tự nhiên tựa lưng vào ghế da, phong thái thản nhiên như thể đang ngồi trong phòng khách gia tộc ở Madrid, thong thả cất giọng:
– Ngài Brandon Grant, hai triệu đô này với ngài chẳng qua chỉ bằng một đêm rượu thịt. Cứ để bạn tôi chơi đi. Còn nếu sòng bạc lẫy lừng của ngài không quen với việc chịu tổn thất... thì khoản chênh lệch đó, tôi xin phép tài trợ.
Ánh mắt của vị Tử tước xoáy thẳng vào Brandon, không một chút sợ hãi của kẻ đi săn tiền, mà là sự ngạo mạn tuyệt đối của một vị chúa tể sẵn sàng dùng tiền đè bẹp bất kỳ sự đe dọa thô lậu nào.