Aris ngáp một tiếng thật dài, gã bác sĩ khẽ lắc đầu rồi thong thả tựa sâu vào thành ghế da, nhắm mắt lại để mặc cho tâm trí chìm dần vào một mật niệm riêng biệt. Đằng sau cái vẻ tàn tạ bất cần và những câu đùa cợt nhả thường ngày, gã nắm giữ một bí mật đủ sức làm rung chuyển chiếc lồng kính kiên cố mà Tom đã kiên nhẫn gầy dựng suốt hai mươi mốt năm qua.

Một cô em gái không hề tồn tại trên đời, một thân phận ảo ảnh được phù phép mang tên Aria Lowell.
Aris đã tự tay dàn xếp vỏ bọc đó, đơn giản chỉ vì gã muốn giúp cô em gái nhỏ của Tom đỡ cằn cỗi khi cô có quá nhiều thời gian rảnh rỗi mà lại bị đoạn tuyệt hoàn toàn với những niềm vui trần thế. Dưới danh nghĩa là đứa em gái nuôi của bác sĩ Aris, Aria nghiễm nhiên ghi danh tại Universidad Carlos III de Madrid (UC3M), thiên đường của những kẻ mê mẩn thuật toán và mã độc. Dù thời gian lên lớp của cô chỉ phập phồng rải rác như chính nhịp tim lỗi nhịp ấy, nhưng đó lại là khoảnh khắc duy nhất cô được hít thở bầu không khí của một con người tự do.
Để duy trì cuộc đào tẩu ngầm này, Aris đã phải chơi một trò chơi nguy hiểm ngay dưới mũi bộ máy an ninh Spire. Chỉ cần cài cắm một điểm mờ vô hình trên ống kính camera, hay một đoạn video loop ghi đè kéo dài mươi mười lăm phút trên hệ thống giám sát vệ tinh, gã đã có thể che mắt vị Tử tước quyền năng đang ngồi ngay kế bên mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Mở lại tấm ảnh lưu kín trong vùng bộ nhớ mã hóa, Aris khẽ mỉm cười. Trong hình, cô gái trẻ ngồi ngạo mạn trên những bậc thang đá rợp nắng của campus UC3M. Mái tóc đen dài xõa tung bất trị, đôi mắt sau gọng kính lóe lên thứ ánh sáng sắc bén của một hacker thực thụ. Tựa quanh cô là những tập giáo trình dày cộp về Cybersecurity, Operating Systems và Machine Learning. Đương kim tiểu thư nhà Valencia lúc ấy chẳng cần đến máy Monitor hay bộ đồ y tế, em thản nhiên ngậm chiếc bút giữa hai môi giả làm điếu thuốc lá điệu đàng, bên cạnh là ly cà phê đá mang dòng chữ Más café menos drama.
Aris khẽ mỉm cười, nụ cười thầm trên môi gã càng lúc càng mang đậm vẻ cay đắng. Ký ức về cuộc đào tẩu ngầm của con bé dội về, từ chuyện nọ xọ chuyện kia.
Ban đầu chỉ là năm phút. Rồi mười phút. Cho đến khi khoảng thời gian "cần riêng tư" ấy kéo dài thườn lượt tới cả nửa tiếng đồng hồ trong gian phòng kín.
Gã bác sĩ khi ấy từng tựa lưng vào khung cửa, thản nhiên nhả ra một câu cợt nhả bằng chất giọng y khoa ráo hoảnh:
– Em bị lãnh cảm đấy à, Little Maria? Overstimulation chỉ gây tổn thương niêm mạc mô và suy giảm độ nhạy cảm thần kinh thôi...
Đáp lại lời phán xét trêu ngươi đó là một chiếc gối lông vũ bay thẳng vào mặt Aris. Cả gương mặt Maria lúc ấy đỏ gay, đôi mắt dâng lên sự dằn dỗi và xấu hổ chân thật tới mức một gã cáo già như Aris cũng hoàn toàn sập bẫy. Gã chỉ biết nhếch môi tặc lưỡi, thầm nghĩ: Thôi được rồi, dù sao cũng là chuyện thầm kín của phụ nữ.
Cho đến một ngày, tường lửa hệ thống nội bộ khẽ rùng mình phát ra dải cảnh báo đỏ.
Sự tò mò cùng bản năng săn mồi của một CTO lập tức trỗi dậy. Aris âm thầm truy vết luồng dữ liệu chạy ngầm, để rồi suýt sặc ngụm cà phê khi nhìn thấy sự thật hiển hiện trên màn hình giám sát: cô tiểu thư ngọc ngà trong lồng kính hoàn toàn chẳng hề làm cái việc tế nhị mà gã tưởng tượng. Tất cả nhịp thở gấp gáp hay chỉ số sinh học tăng cao chỉ là một màn kịch giả lập được dàn dựng tinh vi bằng thuật toán.
Trong khi gã bác sĩ đứng ngoài cửa canh chừng, thì ở bên trong, những ngón tay thon mảnh của Maria đang lướt như múa trên bàn phím, âm thầm bẻ khóa, chiếm quyền kiểm soát và hack ngược lại toàn bộ hệ thống an ninh drone của chính ông anh trai độc đoán Tom Valencia.

Và sau đó? Cô tiểu thư lập tức lật bài ngửa. Nếu Aris không chịu chung thuyền, kịch bản hoàn hảo do em đạo diễn sẽ biến thành một đòn tống tiền tàn nhẫn: câu chuyện gã bạn thân biến thái của anh trai âm thầm rình mò em gái giải tỏa đóa hoa diễm lệ sẽ lập tức được rò rỉ và lan truyền khắp cõi mạng. Một màn social death đúng nghĩa, đủ để chôn vùi danh tiếng của vị CTO tài hoa chỉ trong một đêm.
Tuy vậy, Aris sau một hồi suy nghĩ. Vài ba lời đàm tiếu rác rưởi trần thế chưa từng làm xước nổi sự ngông cuồng của Aris. Nhưng khi đụng phải ánh mắt Maria qua màn hình, đôi đồng tử đen thẫm quật cường đến dằn dỗi, mím chặt làn môi đỏ rực trong cơn dội ngược của lòng tự trọng, cuống họng gã chợt đắng ngắt.
Aris nhìn thấy bóng dáng Tom ẩn hiện qua từng dải chỉ số sinh học đang bị siết chặt trên máy đo, nhìn thấy lớp không khí vô trùng đắt đỏ trong pháo đài Spire đang từ từ rút cạn oxy của cô gái nhỏ. Giữa chiếc lồng dát vàng ngợp thở ấy, cái hất cằm ngông nghênh của Maria chẳng khác nào một lưỡi dao mỏng tự rạch vào cổ họng để đòi quyền được thở. Và gã bác sĩ chợt nhận ra, những ngón tay gã đã tự động gõ lệnh bẻ khóa từ lúc nào.
Thế là, gã nhếch môi thực hiện một màn kịch thỏa hiệp đầy dung túng, giả vờ chịu khuất phục trước đòn tống tiền quyết liệt của cô tiểu thư. Gã rút trọn trọng lượng của cái danh Dr. Aris, tấm hộ chiếu vạn năng trong giới y khoa cùng mạng lưới quan hệ vùng xám, để bịt kín từng kẽ hở an ninh, tỉ mỉ đúc nên một bản lý lịch hoàn hảo đến mức vô khuẩn cho đứa em gái nuôi "thất lạc".
Voilà. Một Aria Lowell chính thức ra đời, không phải qua sinh học trần trụi, mà được thai nghén và nuôi dưỡng hoàn toàn bằng hệ thống dữ liệu.
Trở về với thực tại trong khoang cabin tĩnh lặng của chiếc chuyên cơ, Aris lén liếc sang Tom. Vị Chủ tịch Spire vẫn nhắm nghiền mắt, gương mặt lạnh ngắt tựa hồ không một gợn sóng cảm xúc. Gã bác sĩ nhếch môi, thở dài một tiếng thật nhẹ trong tâm trí:
– Life finds a way, mate.