Tiếng cánh quạt trực thăng xé toạc bầu trời đêm tĩnh lặng của Madrid. Chiếc trực thăng riêng của tập đoàn Spire hạ thấp độ cao, treo mình lơ lửng ngay trước ban công tầng 5 của tòa tháp ký túc xá IE. Nhưng người ngồi trong khoang trực thăng lúc này không phải Tom, mà là Ethan. Tay gã đặc vụ run run ôm chặt chiếc laptop chuyên dụng đang phát trực tiếp hình ảnh và kết nối hệ thống loa khuếch đại công suất lớn về tọa độ của Tom.

Phía dưới sân trường và các tầng lân cận, hàng trăm sinh viên đổ xô ra ban công, giơ điện thoại lên như một bầy đom đóm tò mò. Tiếng xì xào vang lên như một cơn sóng triều rung động:
– Nhìn kìa! Trực thăng nhà Valencia! Họ định đổ bộ xuống đó sao? La Rosa Blanca đang hút thuốc? Tôi tưởng cô ấy không biết đến khói bụi trần gian chứ... Hóa ra sự thanh khiết bấy lâu nay chỉ là cái mặt nạ của gã anh trai Tử tước. Nhìn mấy gã vệ sĩ lùi lại kìa, cô ấy đang tống tiền cả gia tộc bằng mạng sống của mình!
Luồng gió cuồng phong từ cánh quạt thổi tung mái tóc đen dài của Maria, làm chiếc váy đồng phục dính chặt vào thân hình gầy gò, nhưng em không hề nao núng. Kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, em rít một hơi sâu đến mức tàn lửa rực đỏ trong bóng tối, rồi thản nhiên nhả làn khói xám thẳng vào luồng gió từ chiếc trực thăng. Qua ống kính camera laptop mà Ethan đang hướng thẳng về phía ban công, Tom nhìn thấy đôi môi em nhếch lên một nụ cười giễu cợt. Em hất hàm về phía màn hình truyền dẫn như muốn hỏi: Anh sẽ nhảy xuống đây cứu em, hay đứng đó nhìn em tan nát?
Từ khoảng cách ngàn dặm qua đường truyền tín hiệu, Tom biết mình đã hoàn toàn thua cuộc. Hắn không thể ra lệnh cho Ethan hay Kane can thiệp vật lý, bởi bất kỳ một tác động nào lúc này cũng sẽ khiến trái tim đang đập 140 lần/phút kia vỡ vụn.
Giọng Tom cất lên qua hệ thống loa khuếch đại của trực thăng, trầm thấp và nghẹn ngào bao trùm cả không gian ký túc xá:
– Maria! Đủ rồi. Em muốn sự thật, em muốn tự do, em muốn 'bẩn'? Được, anh cho em tất cả. Vứt điếu thuốc đó đi. Ngay bây giờ, anh sẽ cho người hạ cánh và chúng ta sẽ ký một bản giao kèo mới. Không có y tá, không có máy Monitor, không có sự thanh khiết giả tạo nào nữa.
Maria nhìn đăm đăm vào chiếc laptop trên tay Ethan. Em hít một hơi thuốc cuối cùng, hơi thuốc của sự chiến thắng, rồi nhẹ nhàng búng ngón tay. Đốm lửa đỏ rơi tự do qua lan can tầng 5, tàn thuốc bay lả tả trong gió cuồng phong. Em bước lùi lại khỏi mép vực, ngồi bệt xuống sàn ban công với gương mặt phờ phạc, nhưng đôi mắt rực sáng một sự hả hê tàn nhẫn.
