Vừa bước chân vào văn phòng AFB, trên bàn làm việc của tôi đã chễm chệ một chiếc bánh mặn nướng vàng ươm với lát thịt muối áp chảo bơ thơm lừng, bên cạnh là một tách café au lait nóng hổi còn nghi ngút khói.
Tôi thản nhiên ngồi xuống, chậm rãi thưởng thức bữa sáng xa xỉ ấy trước những ánh mắt ghen tị và xầm xì của dàn đồng nghiệp xung quanh. Tom đã duy trì cái trò chiều chuộng trêu ngươi này suốt cả tuần nay. Nếu kẻ chuyển hàng chỉ là một cậu shipper tội nghiệp, tôi hoàn toàn có thể rộng lượng cho người khác, ném tọt vào thùng rác hoặc thẳng tay gửi trả lại cho gã. Đằng này, chính gã Chủ tịch Spire lại điềm nhiên tự tay mang tới. Gã dùng cái mác quý tộc Valencia cùng vị thế thượng đẳng của mình để nhàn nhã bước qua mọi hàng rào an ninh ngân hàng, rồi sau đó lại âm thầm vung tiền mua sạch các lô trái phiếu do tôi phát hành chỉ để giúp tôi nhẹ nhàng cán đích KPI.

Thật rảnh rỗi quá đấy, Tom.
Nếu là bình thường, có lẽ mon cœur của tôi đã phập phồng sướng rơn vì sự săn đón đắt giá này. Nhưng giờ thì không. Tôi khẽ nhếch môi tự giễu, thì thào bằng thứ tiếng Pháp cay đắng:
– M'aime-t-il pour mes beaux yeux, ou pour mes obligations ? (Gã yêu tôi vì đôi mắt đẹp, hay vì những lô trái phiếu của tôi đây?)
Tiếng ngân nga cất lên ngay sát sau lưng khiến tôi khẽ chau mày. Gã cấp trên thong thả bước tới, nhấp một ngụm Espresso rồi nhại lại giọng tôi bằng sự giễu nhại đầy thích thú:
– Est-ce un c-o-up de foudre, ou un c-o-up de bourse, ma chérie ? (Là tiếng sét tình yêu, hay chỉ là một cú làm giá trên sàn chứng khoán đây, cô em?)
Gã gõ nhẹ đầu ngón tay lên thành ghế của tôi, hạ giọng cảnh báo nhưng không giấu nổi vẻ hào hứng:
– Tập trung làm việc đi, ngôi sao doanh số của Quý Ba. Madeline ở bàn bên kia sắp vượt mặt cô đến nơi rồi đấy.
Sau đó, là một ngày làm việc vắt kiệt từng chút năng lượng cuối cùng.
Lời trêu chọc dai dẳng của gã cấp trên cùng những tiếng xì xào độc hại vương vãi khắp hành lang ngân hàng, rằng mọi hợp đồng huy động vốn đắt giá của Mademoiselle Mignon thu về chỉ nhờ tập khách hàng toàn là đàn ông, như một mũi kim độc đâm thẳng vào chiếc bong bóng tự tôn vốn cực kỳ kiêu hãnh của tôi. Tu m'as fait tourner en bourrique ! (Làm tôi phát điên lên được!) Sự ngờ vực rẻ tiền ấy làm tôi bực bội đến mức muốn bốc hỏa.
Để đập tan những lời đàm tiếu bẩn thỉu đó, tôi đã dành trọn cả ngày hôm nay để chứng minh bản lĩnh. Nhưng cái giá phải trả thì thật tàn nhẫn. Tôi trút một hơi thở dài mệt mỏi, thả dốc thân thể nằm ngửa hoàn toàn ra lớp ghế da êm ái trên chiếc xế hộp riêng do Ben cầm lái, ngay khi vừa rời khỏi cuộc thương thảo kéo dài lê thê với vị mệnh phụ phu nhân thứ tư trong ngày.
Đúng là một cơn ác mộng. Mon magnétisme charnel, thứ vũ khí vốn khiến đám đàn ông gục ngã trong chớp mắt, lại biến thành một chướng ngại nghiệt ngã khi đối diện với mấy bà phu nhân giàu có. Sự đố kỵ ngầm cùng ánh mắt soi xét khắt khe của họ buộc tôi phải hạ mình di chuyển liên tục khắp thành phố, tận tụy tư vấn, thuyết trình từng biểu đồ tài chính tỉ mỉ và kiên nhẫn lấy lòng từng chút một. Nó khác hoàn toàn với lũ đàn ông: với chúng, tôi chỉ việc quăng nhẹ một tọa độ quán cà phê ngay gần trụ sở ngân hàng là bọn chúng sẽ tự động tranh nhau chạy tới.
Tôi nhắm chặt mắt, cảm nhận sự rã rời lan ra từng thớ thịt. Ben lặng lẽ điều chỉnh nhiệt độ điều hòa xuống một nốt, giữ cho con xe lướt đi thật êm ái trên phố đã lên đèn.

– C'est épuisant... (Thật kiệt sức...)
Tiếng than thì thào chìm nghỉm vào không gian tĩnh lặng. Tôi gác mu bàn tay lên trán, đôi môi son khẽ nhếch lên một nụ cười mệt mỏi nhưng sắc lạnh: mệt đến kiệt sức, nhưng bốn bản hợp đồng huy động vốn béo bở vừa nằm gọn trong túi xách tối nay sẽ là cái tát nảy lửa nhất giáng thẳng vào mặt gã cấp trên lẫn dàn đồng nghiệp lắm chuyện kia.