Gã ma tộc khổng lồ rống lên những tràng điên loạn, âm thanh xé toạc bầu không khí đặc quánh của Lục địa Ma Quỷ. Máu đen kịt, hôi hám tuôn xối xả từ hốc mắt trái vừa bị đâm thủng. Trong cơn đau đớn tột độ, bàn tay tảng đá của gã buông thõng, hất văng cơ thể gầy gò của Hidenori xuống nền đất sỏi lởm chởm.
Cú đâm thẳng vào màng não bằng con dao gỉ sét là không đủ để đoạt mạng một sinh vật có sinh lực bạo liệt như ma tộc. Cơn đau chỉ đóng vai trò như mồi lửa, thiêu rụi chút lý trí ít ỏi của gã, đẩy gã vào trạng thái cuồng loạn. Gã gầm gừ, đôi tay vung vẩy cào xé không khí một cách mù quáng, điên cuồng lùng sục kẻ thù nhỏ bé để nghiền nát thành bã.
Cơ thể còi cọc của cậu bé bảy tuổi va đập mạnh xuống đất. Chân phải gãy gập, những cơn đau nhói truyền lên tận óc, nhưng bộ não của Hidenori lại tĩnh lặng và lạnh lẽo đến đáng sợ.
"Mục tiêu chưa bị triệt tiêu hoàn toàn. Khả năng phản công trong cơn hấp hối: 90%," Hidenori lướt dòng suy nghĩ, đôi mắt vô hồn phân tích tình huống như đọc một bản báo cáo tài chính. "Trạng thái hiện tại: Mù một mắt, mất thăng bằng. Phải dứt điểm!"
Không để lãng phí một phần tư giây, anh mượn đà rơi, cuộn người lăn một vòng trên lớp bùn đất nhầy nhụa, vừa vặn né được một cú đập vô phương hướng của gã ma tộc. Bản năng võ thuật Jiu-jitsu khắc sâu từ kiếp trước tự động kích hoạt. Hidenori trườn tới, lách gọn vào góc mù bên phải của kẻ thù. Lực tay của một đứa trẻ suy dinh dưỡng không thể chém đứt cơ bắp dày đặc kia; anh cần một điểm tựa, và cần lực đòn bẩy.
Bàn tay nhỏ nhắn vớ ngay lấy một mảnh xương đùi vỡ nát, vát nhọn hoắt từ một cái xác vô danh nằm lăn lóc gần đó. Hidenori lấy chân trái chưa gãy làm trụ, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể bé nhỏ của mình vào mũi xương nhọn. Anh chờ đợi. Chỉ một tích tắc khi gã ma tộc gục đầu xuống vì cơn đau từ hốc mắt giật lên...
"Góc 45 độ. Áp suất tối đa. Động mạch cảnh!"
Phập.
Mảnh xương sắc lẻm đâm xuyên qua lớp da thô ráp ở vùng cổ gã ma tộc, cắm ngập vào động mạch chủ. Dưới áp lực khổng lồ từ nhịp tim đang đập cuồng loạn của con quái vật, một tia máu nóng hổi bắn vọt ra ngoài, nhuộm đỏ rực khuôn mặt vô cảm của đứa trẻ.
Không dừng lại ở đó, Hidenori nghiến răng, xoay mạnh tàn cốt trong tay để mở rộng rãnh vết thương, triệt tiêu mọi khả năng máu đông. Gã ma tộc trợn trừng con mắt còn lại. Hai tay gã ôm chặt lấy cổ họng trong vô vọng. Bọt máu trào ra từ khóe miệng, hòa cùng những tiếng khò khè đứt quãng, tuyệt vọng. Khối thịt khổng lồ lảo đảo rồi đổ sập xuống mặt đất, giật nảy lên vài nhịp, bới tung lớp sỏi đá trước khi chìm vào cõi chết hoàn toàn.
Hidenori lùi lại. Hơi thở anh đứt quãng, lồng ngực phập phồng dữ dội.
— Lệnh cắt lỗ... đã được thực thi. Lợi nhuận: Mạng sống. Rủi ro: Đã bị thanh lý.
Dù lý trí đã cố gắng đóng gói hành vi giết chóc vừa rồi vào những thuật ngữ tài chính quen thuộc, nhưng phản ứng sinh lý của một con người thì không thể bị lừa dối. Hidenori ngã khuỵu. Mùi máu tanh hôi xộc thẳng vào xoang mũi, cảm giác dính nhớp, ấm nóng của một sinh mệnh vừa tuột khỏi tay áo bám riết lấy từng tế bào thần kinh của anh.
Ở kiếp trước, anh là một Giám đốc Quản trị Rủi ro. Anh quen với việc kết liễu các công ty trên giấy tờ, xử lý những con số lạnh lùng. Nhưng tự tay xé nát huyết quản, tước đoạt mạng sống của một thực thể có trí tuệ, có nhịp tim bằng chính đôi tay mình lại là một cú sốc đập nát lằn ranh đạo đức cuối cùng.
Cậu bé bảy tuổi gục bên cạnh cái xác khổng lồ, hai tay ôm lấy lồng ngực, nôn thốc nôn tháo. Dịch vị đắng ngắt trào ra. Nước mắt sinh lý tuôn trào, rửa trôi một phần lớp máu tươi và bùn đất cặn bã trên khuôn mặt non nớt.
"Khốn kiếp... Khốn kiếp!" Anh ho sặc sụa, giọng thì thào đứt quãng xen lẫn tiếng thở dốc. "Mày đang làm cái quái gì thế này, Hidenori? Mày vừa tự tay... cắm xương vào cổ hắn..."
Những thước phim vỡ vụn về Tokyo ùa về cào xé tâm trí anh. Nụ cười của Mika, ánh đèn vàng ấm áp của nhà hàng thịt nướng ở Ginza, sự sạch sẽ của những bộ vest cắt may phẳng phiu... Sự đối lập giữa thế giới văn minh rực rỡ ấy và địa ngục nguyên thủy đầy máu thịt này đang giằng xé lương tri anh thành từng mảnh.
Rột... rột...
Một cơn đau thắt từ dạ dày cuộn lên, gào thét, tàn nhẫn kéo linh hồn anh giật lùi về thực tại. Cái đói bóp nghẹt mọi triết lý nhân sinh.
Hidenori nghiến chặt hàm răng. Anh dùng mu bàn tay lau mạnh vệt dịch vị dính trên miệng.
"Không. Lương tâm không có giá trị quy đổi ở đây. Kẻ vừa chết không phải là Hidenori. Gã nhân viên văn phòng yếu đuối, đạo đức giả ở Tokyo đó đã chết trong vụ tai nạn giao thông rồi," ánh mắt anh tối sầm lại, sâu hoắm và lạnh băng. "Kẻ sống sót... chỉ còn lại một con thú!"
Hít một hơi thật sâu, anh cưỡng ép nhịp tim từ từ hạ xuống. Phần "người" cuối cùng đã bị khóa chặt lại dưới đáy tâm thức. Hidenori lết thân hình rệu rã lại gần cái xác, bàn tay nhỏ bé không còn chút run rẩy nào, dứt khoát lục lọi những chiếc túi da hôi hám quanh thắt lưng gã ma tộc.
Thứ anh moi ra được là một bi đông chứa thứ nước đục ngầu và một tảng thịt khô lớn chưa bị nhai dở.
"Khối lượng: Khoảng 800 gram," Hidenori ước lượng, cân nhắc món hời trên tay. "Với một sinh vật cao hai mét, nặng tạ rưỡi như hắn, lượng calo này chỉ đủ nhét kẽ răng. Nhưng với một cơ thể suy dinh dưỡng ở mức độ nghiêm trọng... đây là một kho báu năng lượng."
Ngay lập tức, anh ngồi bệt xuống đất, cắn xé tảng thịt dai nhách một cách hoang dại và tu ừng ực dòng nước lợ cặn bã. Mỗi miếng nuốt trôi xuống cổ họng đều hóa thành một ngọn lửa bùng cháy trong dạ dày, bơm thẳng sự sống vào từng tế bào đang khô héo.
Khi thức ăn bắt đầu chuyển hóa, một hiện tượng dị thường xảy ra. Khả năng hấp thụ của cơ thể này vượt xa mọi định luật sinh học mà anh từng được học ở Trái Đất. Vết thương nơi đùi bắt đầu ngứa ran, các tế bào phân chia với tốc độ phi mã. Cảm giác đau đớn từ những chiếc xương sườn rạn nứt cũng dịu đi nhanh chóng.
Nhưng rồi, khi nhìn xuống đôi bàn tay lấm lem máu đen của mình, chuyển động của Hidenori đột ngột khựng lại.
"Nhiệt độ cơ thể: Đang tăng bất thường. Nhịp tim: Ổn định nhưng lực co bóp lại cực mạnh," anh cau mày. "Có thứ gì đó... đang chảy dọc trong huyết quản. Không, không phải máu. Nó mang đặc tính của một dòng điện sinh học, vừa được kích hoạt bởi áp lực sinh tử ban nãy."
Ánh mắt anh khóa chặt vào lòng bàn tay. Một vệt sáng mờ nhạt, màu xanh lục bồng bềnh, gần như vô hình nếu không tập trung cao độ, đang tỏa ra xung quanh các đầu ngón tay, trôi nổi vào không khí. Ở Lục Diện Giới này, người ta gọi đó là Mana.
Sự dồn ép tột độ, khao khát sống sót bản năng của một linh hồn trưởng thành mắc kẹt trong thể xác mục ruỗng đã vô tình bẻ khóa hệ thống ma lực vốn đang ngủ đông của đứa trẻ.
"Dòng năng lượng này đang có xu hướng thoát ra ngoài qua lỗ chân lông. Hoàn toàn giống với hiện tượng thất thoát nhiệt trong nhiệt động lực học. Thật lãng phí!"
Với những pháp sư bản địa tại thế giới này — như Rudeus hay Roxy — khi cảm nhận được Mana, bản năng tự nhiên của họ là định hình và phóng thích nó ra môi trường, tạo thành đạn nước, cầu lửa hay phong đao. Tư duy của họ rất đơn giản: Mana là "đạn", cơ thể là "súng".
Nhưng với tư duy của một chuyên viên Quản trị Rủi ro, Hidenori nhìn Mana không phải là một phép màu huyền bí, mà là một dòng dữ liệu thô.
"Phóng thích năng lượng ra ngoài môi trường là một khoản đầu tư sai lầm trầm trọng," Hidenori thầm đánh giá. "Cơ thể này quá còi cọc, chỉ số thể lực cơ bản đang là con số không. Nếu dùng Mana để bắn phép thuật, mình sẽ kiệt sức mà chết trước khi dọn dẹp xong bầy quái vật. Vậy nên, thay vì 'giải nén' dữ liệu... mình sẽ 'nén' nó lại!"
Anh nhắm mắt. Thay vì tưởng tượng dòng năng lượng kia phóng ra xa để hủy diệt mục tiêu, Hidenori sử dụng ý chí sắt đá của một người đàn ông trưởng thành, ép buộc luồng nhiệt đang bốc hơi kia quay đầu. Anh áp dụng nguyên lý nén dữ liệu cơ bản, bắt dòng Mana phải tuần hoàn thành một chu trình khép kín bên trong cơ thể.
Từng luồng sáng mờ nhạt bị kéo giật trở lại, lặn sâu qua lớp biểu bì. Hidenori điều hướng chúng chảy tràn qua các nhóm cơ bắp đang nhức mỏi, len lỏi vào các khớp xương tổn thương, và bọc lấy toàn bộ màng nội tạng.
Ở Lục Diện Giới, đó chính là nguyên lý hình thành Đấu Khí – lớp màng bảo vệ vật lý tuyệt đối của các kiếm sĩ thượng thặng. Thường thì, một người phải mất hàng chục năm rèn luyện thể chất đến mức phá vỡ giới hạn con người mới có thể tự động bộc phát Đấu Khí. Thế nhưng Hidenori, bằng khả năng phân tích vi mô lạnh lùng và sự cưỡng ép sinh học điên rồ, đã "hack" thẳng vào hệ thống quy luật thế giới, kích hoạt một dạng Đấu Khí thô sơ nhất ngay ở độ tuổi lên bảy.
Cơ thể gầy trơ xương của cậu bé khẽ run lên bần bật. Những mạch máu xanh nhạt dưới da nổi hằn lên, đập thình thịch. Lớp ánh sáng Mana thất thoát bên ngoài đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, làn da mỏng manh của cậu bỗng chốc trở nên rắn đanh lại, tỏa ra một luồng áp lực vật lý vô hình, nặng nề và lạnh lẽo như thép nguội.
Hidenori từ từ siết chặt nắm tay. Cảm nhận từng thớ cơ cuộn lên sức mạnh vật lý gấp ba lần bình thường, một tia thỏa mãn tàn nhẫn lóe lên trong đáy mắt anh.
"Hoàn hảo. Hao phí năng lượng: 0%. Hiệu suất sinh học: Tăng 300%. Vết gãy ở chân đã được dòng Đấu Khí cố định chặt chẽ như một lớp thạch cao bọc từ bên trong."
Anh chống tay, vững vàng đứng thẳng dậy. Cơn đau từ xương đùi vỡ nát vẫn còn đó, nhưng hệ thống Đấu Khí lúc này đã vận hành như một bộ khung xương ngoài, giúp anh giữ vững thăng bằng.
Hidenori đưa mắt nhìn ra màn đêm tím ngắt của Lục địa Ma Quỷ. Gió lạnh rít gào qua những tảng đá đen trọc lóc, mang theo tiếng hú man rợ của bầy quái vật khát máu đang lùng sục con mồi. Nhưng lúc này, đứa trẻ bảy tuổi đứng giữa vùng đất chết ấy không còn là một con mồi nữa.
"Để tồn tại trong một thị trường tàn khốc như thế này, cần phải thiết lập một hệ thống quản lý rủi ro mới," giọng nói non nớt cất lên, nhưng âm điệu lại chứa đựng sự vô tình của một kẻ sát nhân sành sỏi. "Quái vật, ma tộc, pháp thuật, hay bất kỳ kẻ nào dám ngáng đường... tất cả sẽ chỉ là dữ liệu để ta tối ưu hóa. Bắt đầu giai đoạn hai: Thu thập tài nguyên."
Bỏ lại sau lưng cái xác của gã ma tộc cùng phần lương tri cuối cùng của một nhân viên văn phòng Trái Đất, Hidenori chầm chậm bước đi, hòa mình vào bóng tối tĩnh lặng. Đêm nay, một sinh vật thực dụng, máu lạnh và tính toán đến từng nhịp thở đã chính thức làm chủ được thứ vũ khí đầu tiên của mình. Cuộc đi săn, giờ đây mới thực sự bắt đầu.