Sáng ngày hôm sau, một màn sương mù dày đặc bao phủ kín mít cả trấn Vân Lâm. Tô Yên thay một bộ y phục vải thô giản dị, một mình ra khu chợ trung tâm trấn, giả làm một người bán thuốc dạo lang thang để dò xét tình hình. Ám hiệu liên lạc của tiêu cục đã được nàng bí mật cài cắm sẵn ở những nơi dễ thấy – nếu như kẻ phản bội trong đoàn thật sự có ý đồ liên lạc với bọn tiêu giả ở chân núi, hắn chắc chắn sẽ có phản ứng cấu kết ngay lập tức.
Đúng giờ Thìn, quả nhiên có một gã phu xe lặng lẽ rời khỏi đoàn xe tiêu, gã phân trần với mọi người xung quanh là đi vào trấn tìm mua vài thang thuốc cho người và ngựa bị đổ bệnh. Thế nhưng gã hoàn toàn không ngờ được rằng, Tô Yên đã đứng chờ sẵn gã ở ngay lối ra của một con ngõ nhỏ vắng vẻ. Chỉ cần thoáng liếc mắt nhìn qua, nàng đã tinh ý phát hiện trên lòng bàn tay của gã có những vết chai ngang rất dày, đây tuyệt đối không phải là vết chai do người cầm dây cương đánh xe quanh năm để lại, mà chính là vết chai đặc trưng của kẻ quanh năm suốt tháng cầm kiếm luyện võ.
“Ngươi vội vội vàng vàng đi đâu vậy?” Nàng từ trong bóng tối bước ra, giả vờ dùng chất giọng tự nhiên để gặng hỏi.
Tên phu xe giật nảy mình kinh hãi, nhưng gã rất nhanh đã lấy lại sự bình tĩnh, nở một nụ cười nhạt giả tạo:
“Dạ bẩm Tô cô nương, tôi đi mua chút thuốc. Có mấy người huynh đệ trong đoàn đột nhiên bị đau bụng dữ dội.”
“Ồ? Vậy sao? Nhưng ta nhớ sáng ngày hôm nay, toàn bộ người trong đoàn tiêu đều ăn chung một chỗ, dùng chung một loại thức ăn. Tại sao chỉ có vài người bị, còn những người khác lại hoàn toàn bình an vô sự? Vậy người bị đau bụng cụ thể là ai, ngươi nói ta nghe xem?” Ánh mắt Tô Yên bỗng chốc trở nên lạnh lùng như dòng nước thép.
Tên phu xe chợt biến đổi sắc mặt, gã tái mét mặt mày, hốt hoảng lùi lại một bước định tìm đường tháo chạy. Thế nhưng ngay phía sau lưng gã, bóng dáng cao lớn của Trạm Phong đã sừng sững đứng đó tự bao giờ, khóa chặt mọi đường lui.
Không cần phải tốn thời gian nói thêm bất kỳ lời thừa thãi nào, Trạm Phong tung ra một chiêu dứt khoát, chuẩn xác đánh bật món hung khí giấu trong người đối phương rơi loảng xoảng xuống đất. Chàng nhanh như cắt chụp lấy cổ tay gã, vặn quặt mạnh ra phía sau lưng. Tên nội gián rít lên một tiếng đau đớn thảm thiết, mồ hôi hột lạnh ngắt tuôn ra như tắm.
“Nói mau. Kẻ nào đứng sau sai khiến ngươi làm việc này?”
Tên đó cắn chặt răng, định bụng lắc đầu sống chết không khai. Thế nhưng ánh mắt ngập tràn sát khí lạnh lẽo của Trạm Phong lúc này áp bức đến mức khiến cho gã cảm thấy nghẹt thở, lồng ngực đau nhói như bị tảng đá đè nặng. Dưới áp lực kinh hoàng ấy, cuối cùng gã cũng không chịu đựng nổi mà phải nứt ra một câu trả lời trong tiếng thở dốc:
“Là... Là Lâm tiêu đầu... chính ông ta sai khiến tôi...”
Tô Yên nghe thấy cái tên ấy thì toàn thân chết lặng tại chỗ, trong lòng dâng lên một nỗi bàng hoàng tột độ. Lâm tiêu đầu – vị lão tiền bối chịu trách nhiệm quản lý, điều phối trực tiếp toàn bộ đoàn xe tiêu lần này, người bấy lâu nay luôn được mọi người trong tiêu cục hết lòng kính trọng và tin tưởng tuyệt đối, hóa ra lại chính là con rắn độc ngấm ngầm đứng sau điều khiển, bán đứng mọi bước đi của đoàn.
Trận cướp bóc diễn ra ở Rừng lặng hôm trước thực chất chỉ là bước khởi đầu để thăm dò thực lực mà thôi. Nếu như ngày hôm đó món hàng tiêu bị đánh cướp thành công, Lâm tiêu đầu sẽ danh chính ngôn thuận viện cớ “gặp phải thảo khấu hung hãn nên giao hàng không được trọn vẹn” để tự mình thoát khỏi tội danh trước triều đình, còn thùng hàng tiêu niêm phong báu vật kia thì sẽ nghiễm nhiên lọt thỏm vào tay của băng nhóm tiêu giả.
Ngay trong buổi chiều hôm ấy, Trạm Phong và Tô Yên áp giải tên nội gián quay trở lại hội quân với đoàn tiêu. Ngay giữa khoảng sân rộng của trại nghỉ chân, hai người đã lập tức vạch trần bộ mặt thật kinh tởm của gã Lâm tiêu đầu trước sự chứng kiến của toàn thể anh em tiêu sư. Bằng chứng đanh thép nhất chính là dấu ấn thêu chìm bằng chỉ ngũ sắc ở ngay phía sau lớp áo trong của lão, một ký hiệu hoàn toàn trùng khớp với biểu tượng của nhóm tiêu giả.
Kẻ phản bội ẩn mình kỹ lưỡng bấy lâu nay cuối cùng cũng bị lôi ra ngoài ánh sáng. Lâm tiêu đầu nhìn biểu tượng thêu chìm bị phơi bày, gương mặt hiền hậu thường ngày bỗng chốc vặn vẹo, bộ mặt thật nham hiểm lộ rõ. Lão không còn giả vờ nữa mà cười gằn một tiếng đầy cay đắng, tuyệt vọng:
“Không ngờ lão phu đi săn cả đời, cuối cùng lại lọt lưới trước hai kẻ vắt mũi chưa sạch các ngươi!”
Trong khoảnh khắc khi tất cả các vị tiêu sư xung quanh còn đang chìm trong sự kinh ngạc, bàng hoàng tột độ, Lâm tiêu đầu đột ngột gầm lên một tiếng dữ tợn. Lão nhanh như cắt rút từ trong thắt lưng ra một thanh đoản đao sắc lẹm giấu kín, xoay phắt người, dùng hết toàn bộ tàn lực lao thẳng về phía Trạm Phong, một nhát đao đâm ra mang theo ý niệm chí mạng, ngập tràn sát ý điên cuồng của kẻ đường cùng, nhắm thẳng vào lồng ngực chàng mà tới.
Tô Yên đứng ngay cạnh bên, nhìn thấy rõ ràng ánh thép lạnh lẽo lóe lên một cái trong tích tắc ngắn ngủi. Vào cái giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, thần trí nàng hoàn toàn trống rỗng, bờ môi không kịp hét lên một tiếng gọi thất thanh để cảnh báo chàng. Thế nhưng, cơ thể nàng lại đưa ra một phản xạ nhanh hơn cả lý trí, nương theo bản năng sinh tử của da thịt tự bao đời. Linh hồn đã mất đi ký ức của nàng dường như gào thét lên rằng: Nàng thà chịu vạn đao xuyên tâm, cũng tuyệt đối không thể nhìn vết sẹo dài kéo từ bả vai xuống xương quai xanh trên lồng ngực chàng phải rách thêm một lần nào nữa!
Nàng lao thẳng thân mình ra phía trước để chắn cho chàng.
"Phập!" một tiếng động khô khốc, rợn người vang lên xé toạc bầu không khí.
Mũi đoản đao sắc lẹm không trúng ngực Trạm Phong, nhưng lại cắm ngập vào bên mạn sườn gầy của nàng. Máu tươi đỏ thẫm lập tức bắn ra, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian, loang lổ trên vạt áo trắng dính bụi đường.
Cả sân trại bỗng chốc như bị đông cứng lại trong vòng vài giây ngắn ngủi trước cảnh tượng kinh hoàng vừa mới diễn ra.
Trạm Phong kịp thời lao đến đỡ lấy thân thể mảnh mai của nàng ngay khi đôi chân nàng mềm oặt, đổ gục xuống đất. Đôi mắt chàng mở trừng trừng trong sự kinh hoàng và đau đớn tột cùng, lồng ngực phập phồng dữ dội:
“Tô Yên! Tô Yên! Muội nghe thấy ta nói không? Tỉnh lại đi muội!”
Thế nhưng nàng đã chẳng thể đưa ra bất kỳ lời hồi đáp nào cho chàng nữa. Mí mắt nàng nặng nề khép chặt lại, hơi thở dần trở nên dồn dập, đứt quãng rồi cứ thế mờ nhạt dần đi. Dòng máu nóng hổi không ngừng tuôn ra từ vết thương nơi mạn sườn, thấm ướt đẫm cả vạt áo trước ngực của nàng, đỏ đến nhức nhối.
Mọi người trong đoàn tiêu lúc này mới sực tỉnh sau cơn sững sờ, họ phẫn nộ xông lên rầm rầm, thẳng tay bắt giữ và khống chế chặt chẽ gã Lâm tiêu đầu. Trong khi đó, Trạm Phong như kẻ mất trí, chàng ôm chặt lấy nàng vào lòng, khản giọng gào thét gọi người mau chóng mang thuốc men, băng gạc, bất kỳ thứ gì có thể dùng được đến để cầm máu cho nàng.
Thế nhưng, do vết thương trúng ngay vùng hông sườn hiểm trở lại mất máu quá nhiều, Tô Yên đã hoàn toàn rơi vào trạng thái hôn mê sâu, thần trí ngập tràn trong bóng tối.
Tối hôm đó, bên trong căn phòng nhỏ tồi tàn được trưng dụng tạm thời để làm y xá, Tô Yên nằm im lìm, bất động trên chiếc giường tre đơn sơ. Gương mặt thanh tú thường ngày của nàng giờ đây trắng bệch, cắt không còn một giọt máu, hàng mi cong dài tĩnh lặng không một chút động đậy, hơi thở của nàng mong manh, yếu ớt vô cùng, tựa như một sợi chỉ mỏng manh trước gió lớn, có thể đứt đoạn bất cứ lúc nào.
Trạm Phong ngồi bất động suốt bên cạnh giường bệnh của nàng, nửa bước cũng quyết không rời đi. Bàn tay to bản, thô ráp bấy lâu nay chỉ biết cầm kiếm của chàng lúc này đang bao bọc, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, bàn tay mà giờ đây đã trở nên lạnh ngắt, không một chút ấm áp.
Ngọn lửa trong cây đèn dầu hắt lên những vệt sáng nhảy múa trên tường. Trạm Phong áp trán mình vào bàn tay lạnh lẽo của nàng, giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài nơi khóe mắt phượng. Chàng chợt nhớ về lời nói tự tin của chính mình ở Rừng lặng mấy hôm trước, rằng chỉ cần có nàng bên cạnh thì thiên la địa võng chàng cũng không sợ. Giờ đây, chính sự tự phụ ấy của chàng đã đẩy nàng vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
Chàng sợ rồi. Nỗi sợ hãi mất đi nàng đang cào xé, bóp nghẹt lấy trái tim chàng đến mức không thể thở nổi.
“Tô Yên… Ta xin muội, làm ơn hãy tỉnh lại đi…” Giọng chàng nghẹn ngào, khàn đặc đi vì đau xót. “Chỉ cần muội chịu tỉnh dậy thôi, ta thề trước danh dự của mình, từ nay về sau ta sẽ tuyệt đối không bao giờ để cho muội phải chịu đựng thêm bất kỳ một vết thương nào trên cơ thể nữa… Nhất định không để muội phải đau đớn thêm một lần nào nữa…”
Bên ngoài cửa sổ, màn sương đêm dày đặc, lạnh lẽo giăng kín mít khắp mọi nẻo đường của trấn Vân Lâm. Ngọn lửa nơi góc phòng vẫn âm thầm cháy bập bùng, thế nhưng đôi mắt của người đàn ông đa tình, sắt đá ấy giờ đây đã sớm ươn ướt, nhạt nhòa lệ rơi.