🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← MỘNG SƯ

Ch.1: DỰ ÁN: KHỞI NGUYÊN.

~9 phút đọc · 1737 từ · · ⚠️ Báo cáo

Ba mươi năm trước.

Tầng Hạ - Đảo Thiên Không.

Có một hòn đảo nhỏ, tên là Đảo Khởi.

Cứ mỗi độ vào mùa gặt, cả hòn đảo như bị nhấn chìm trong một biển vàng óng ả. Gió biển thổi thốc vào, lướt trên mặt ruộng, tạo thành từng đợt sóng lúa nối đuôi nhau chạy mãi đến tận chân trời. Ở phía xa, tiếng lũ trẻ con cười đùa đuổi nhau trên bờ ruộng lẫn vào tiếng chim sẻ ríu rít cúi xuống nhặt thóc rơi.

Không ai xua đuổi chúng cả.

Dân trên đảo vẫn luôn bảo nhau như một câu cửa miệng:

- Ăn đi, ăn cho no rồi sang năm nhớ tha cho ruộng nhà tao.

Trên con đường đất đỏ xuyên qua cánh đồng, một thanh niên đang vác bao thóc to sụ, sải bước chạy băng băng. Vai áo ướt đẫm mồ hôi, mỗi bước chân nặng nhọc lại làm vài hạt lúa vàng óng rơi lả tả xuống đất.

Một bà lão chống gậy đứng trước sân thấy vậy liền cười mắng yêu:

- Ngũ! Chậm lại thôi con! Rơi hết thóc bây giờ!

Chàng trai tên Ngũ ngoái đầu lại, gương mặt rám nắng cười đến híp cả mắt:

- Rơi thì mai nó lại mọc lên thôi bà ơi!

Cả khoảng sân cười ầm lên vì câu nói ngô nghê ấy. Dưới đất, một đứa bé con đang ngồi nghịch đất bỗng lon ton chạy tới, nhặt một hạt lúa vừa rơi lên. Nó dùng ngón tay bé xíu đào một cái hố nhỏ, cẩn thận chôn hạt lúa xuống rồi phủ đất lại.

Người mẹ ngồi gần đó thấy thế, chỉ khẽ xoa đầu nó rồi mắng yêu:

- Hạt giống không phải để chơi đâu con.

Đứa bé chu môi, mặt nghiêm túc thấy rõ:

- Con muốn trồng thêm cho Nông Thần ạ.

Người mẹ bật cười:

- Vậy thì phải nhớ chăm cho thật tốt đấy nhé.

Chiều muộn, khi nắng đã tắt hẳn, Ngũ cùng mọi người mới chất hết mấy bao thóc nặng trĩu vào trong kho. Anh phủi vội lớp trấu còn vương trên tóc, rồi ngồi phịch xuống bậc cửa thở dốc. Bàn tay chai sạn theo thói quen xoay xoay một hạt lúa giữa hai đầu ngón tay. Anh ngước nhìn cánh đồng đang dần chuyển sang màu cam rực rỡ dưới hoàng hôn, khóe miệng bất giác nở một nụ cười mãn nguyện.

- Năm nay lại được mùa rồi...

Đúng lúc đó, một ông lão bưng bát cơm trắng nóng hổi đầu mùa đi ngang qua. Ông lặng lẽ đặt bát cơm lên chiếc bàn thờ gỗ nhỏ dựng đơn sơ bên gốc cây đa đầu làng. Ông không khấn vái, cũng chẳng lạy lục, chỉ cười hiền một tiếng như đang gặp lại một người bạn cũ đã lâu không gặp.

- Mời ngài ăn trước.

Vừa dứt lời, một cơn gió nhẹ không biết từ đâu thổi qua.

Ngay lập tức, cả cánh đồng lúa mênh mông ngoài kia như có linh tính, đồng loạt cúi rạp mình xuống.

Không một ai thấy kỳ lạ.

Bởi vì ở Đảo Khởi, chuyện như vậy vốn dĩ đã quá đỗi bình thường.

Người ta chưa từng tò mò hỏi Nông Thần rốt cuộc mạnh đến mức nào. Và cũng chưa từng có một ai nghĩ rằng, sẽ có một ngày... Ngài sẽ biến mất.

...

Ba mươi năm sau.
Một tấm Truyền Tin Phù lơ lửng bay vào lớp, vo ve như con ruồi say linh lực. Nó đảo một vòng trên đầu Tèo rồi "bụp" một cái nổ ra dòng chữ:

[TÈO - LỚP MỘNG CẢNH 12A7 - ĐẾN PHÒNG HIỆU TRƯỞNG NGAY - KHẨN]

Cánh cửa gỗ đỏ của phòng Hiệu trưởng bật mở. Mùi trà trầm đắt tiền phả thẳng vào mặt.

Khác hẳn vẻ bệ vệ hay quát mắng học sinh trên bục chào cờ, hôm nay thầy Hiệu trưởng cười hiền từ như Phật Di Lặc. Thầy tự tay đẩy về phía Tèo một ly nước ấm còn bốc khói.

- Tèo này, ngồi đi em.

Tèo không dám ngồi hẳn, chỉ dám đặt nửa mông lên mép ghế.

Hiệu trưởng thở dài một tiếng, giọng đầy trăn trở của người làm cha làm chú:

- Em thấy đó, điểm sàn đại học năm nay lại tăng rồi. Mấy trường top thì khỏi nói, mà trường bét bảng cũng phải 70 điểm tổng. Em... em được bao nhiêu? 85 điểm Linh Căn thì tốt thật, nhưng tổng điểm còn lại... Thầy nói thật, có cố thêm nửa năm nữa em cũng chẳng đậu nổi trường nào cho ra hồn đâu.

Ông ta ngừng lại, quan sát gương mặt đang cúi gằm của Tèo, rồi mới bồi thêm một câu chốt hạ đầy chân thành:

- Cho nên thầy đã tìm cho em một hướng đi mới.

Ông ta đẩy một tấm danh thiếp mạ vàng qua. Trên đó ghi: Trung Tâm Điều Phối Linh Căn - Chi Nhánh Tầng Hạ.

- Họ thấy Linh Căn Thượng Phẩm 85 điểm của em rất tốt. Rất... tươi. Họ ra giá cao lắm.

Tèo từ từ ngẩng đầu lên:

- Cao cỡ nào ạ?

Hiệu trưởng mỉm cười, giơ ra ba ngón tay, chậm rãi gập từng ngón một:

- Đủ để em mua lại một cái Hạ Phẩm Linh Căn 35 điểm gắn vào cho đủ điều kiện tốt nghiệp. Đủ để trả hết khoản nợ tín dụng học đường mà em đang gánh. Và vẫn còn dư một khoản...

Ông ta hạ giọng:

- Đủ để mua lại 150 điểm đạo đức đang âm của em.

"Cạch."

Một bản hợp đồng được trượt trên mặt bàn gỗ bóng loáng. Giấy trắng, mực đen, thơm nức mùi linh lực mới in.

[HỢP ĐỒNG CHUYỂN NHƯỢNG LINH CĂN - BẢN SẠCH]
Điều 1: Bên A tự nguyện hiến tặng toàn bộ Thượng Phẩm Linh Căn...

Chỉ cần ký vào đây thôi. Sáng mai tỉnh dậy, em sẽ là một người bình thường.

Giọng Hiệu trưởng như rót mật.

- Người bình thường thì ai thèm soi đạo đức làm gì hả Tèo? Xã hội này khoan dung với người thường lắm.

Tèo nhìn chằm chằm vào chỗ ký tên.

"Khoan dung à? Là khoan dung kiểu cho mình biến thành phế vật luôn sao?"

Và đúng lúc đó.

"RẦM!!!"

Không phải tiếng mở cửa. Là tiếng cửa bị đá bay thẳng vào tường, để lại một cái hố hình người đúng khuôn cửa.

Bụi gỗ còn chưa kịp tan, một quả đầu bóng loáng đã phản chiếu toàn bộ đèn trần phòng hiệu trưởng.

Thầy Chuẩn đứng sừng sững ở đó.

- KHOAN DUNG CÁI CON KHỈ!

Mỗi bước thầy đi vào, sàn gỗ lim đắt tiền lại rung lên một cái. Thầy không thèm nhìn Tèo, đôi mắt to như chuông đồng chỉ ghim chặt vào lão Hiệu trưởng đang sặc sụa vì trà.

- Lão Hói Già! Ông lại lừa học sinh của tôi đi bán máu đấy à? Năm ngoái thằng Tý bán tủy sống để mua cái Linh Căn Khí rách nát, năm nay đến lượt thằng Tèo à?

Hiệu trưởng ôm ngực ho khù khụ, cố vớt vát:

- Thầy... thầy Chuẩn! Thầy ăn nói cho cẩn thận! Đây là định hướng nghề nghiệp! Nó âm 150 điểm đạo đức, không bán Linh Căn thì làm gì? Ra ngoài làm Hồn Tu lao động chắc? Để người ta xé một hồn thành năm mảnh đi làm culi cho tư bản à?

Thầy Chuẩn không đáp.

Thầy lẳng lặng cầm bản hợp đồng lên. Lật, lật, lật.

Rồi trước ánh mắt chết trân của Hiệu trưởng, thầy gấp nó lại làm tư, vo tròn, nhét thẳng vào miệng.

Nhai "rôm rốp."

Và thản nhiên cầm luôn ly trà trầm của Hiệu trưởng, uống ực một cái để trôi.

Phòng im phăng phắc.

Hiệu trưởng đứng hình, tay vẫn giữ nguyên tư thế đang mời trà.

Thầy Chuẩn nuốt xong, chùi mép, phán một câu xanh rờn:

- Giờ thì hết hợp đồng rồi đấy.

Ông quay sang, nhìn thằng học trò đang hóa đá của mình, giọng trầm xuống:

- Linh Căn là giấy khai sinh của tu sĩ, Tèo ạ. Bán nó rồi, cả đời mày chỉ là một thằng phế vật có giấy tờ hợp lệ thôi.

Nói rồi, thầy ném cho Tèo một thứ đen sì.

Tèo cuống cuồng bắt lấy. Là một con chip lưu trữ cũ kỹ, vỏ ngoài xước nát, trên mặt khắc mấy chữ nguệch ngoạc bằng tay:

[DỰ ÁN KHỞI NGUYÊN]
Linh Mạch: 0.3% [Sắp cạn] | Thần: Mất tích [Cho là đã chết] | Dân số: 812 người | Niềm tin: Không đo được
Mô tả công việc: Tìm lại vị thần của họ.
Lương: 3000 Tín / tháng + Bao ăn ở [Ở ghép với kho thóc cũ]

Tèo ngơ ngác siết chặt con chip trong tay, lẩm bẩm:

- Đảo... Đảo Khởi ạ?

- Ừ.

Thầy Chuẩn gật đầu. Lần đầu tiên trong ngày, quả đầu bóng loáng của thầy không phản chiếu ánh đèn nữa, mà nó phản chiếu ánh sáng le lói vừa nhen lên trong mắt Tèo.

- Ngày xưa nó là vựa lúa của cả tầng hạ. Nông Thần ở đó hiền như cục đất, dân chỉ cần cắm đũa xuống là lúa tự mọc. Sau này tập đoàn Thiên Nông nhảy vào, bảo phải "tối ưu hóa sản lượng", ép dân nhổ hết lúa thường đi trồng Linh Mê Cốc biến dị để chiết Tín.

Thầy khịt mũi.

- Kết quả thì sao? Linh Mê Cốc hút cạn linh mạch chỉ trong mười năm. Đất kiệt quệ thành Tử Địa. Tập đoàn thấy hết lãi thì rút. Dân thì quay sang chửi chính Nông Thần của mình là "vô dụng, không đẻ ra tiền". Thần cách vặn vẹo, rồi... chết.

Thầy Chuẩn đặt một bàn tay nặng như cối đá lên vai Tèo, vỗ một cái khiến Tèo suýt gãy cả xương đòn.

- Bây giờ nó là một tờ giấy trắng. 812 người sắp quên luôn cả cách mơ là gì rồi.

Thầy nhe răng cười, nụ cười thiếu mất một chiếc răng cửa:

- Đi không? Đi thiết kế lại một giấc mơ cho bọn họ. Đúng chuyên ngành Mộng Cảnh của mày đấy.​

💬 Bình luận (4)