Bài hát kết thúc Mẫn Tuệ dựng ngón tay cái về phía Hải Vân: “Mày hát hay vậy mà hồi còn đi học không bao giờ chịu tham gia văn nghệ. Nếu có mày không chừng năm nào cũng giật giải rồi.”
Hải Vân cúi đầu, khẽ đáp: “Quá khen rồi!”
Mẫn Tuệ không đáp lời, chỉ mỉm cười rồi lại rời đi theo tiếng gọi của vài cô bạn cùng lớp ngồi ở phía đối diện.
Trong phút chốc cả dãy ghế chỉ còn lại Hải Vân và nhóm Quốc Khánh đang trò chuyện bên cạnh.
Phương Anh và Mai Phương cũng đã nhập hội với nhóm chơi ma sói bên kia.
Cùng lúc này điện thoại trong túi xách của cô rung lên.
Là Hải Vinh gọi.
Hải Vân đem theo điện thoại rời khỏi phòng ăn, đi về vườn cây phía sau.
Đến nơi, cô mới trượt ngón tay vào nút xanh trên màn hình.
“Chị nghe!”
[Nào chị về thế?]
Hải Vân đưa mắt nhìn đồng hồ trên tay, khẽ đáp: “Cũng sắp về rồi.”
[Về nhanh nha chị, dì Út sang chơi nè.]
“Được. Chị biết rồi!”
[Dì Út nói nào chị về thì mua mấy cốc trà sữa nữa.]
Hải Vân mỉm cười.
Dì Út, em gái ruột của mẹ cô, luôn là người bạn thân thiết của cả gia đình. Sau khi tốt nghiệp xong thì dì trực tiếp vào TP. Hồ Chí Minh làm việc trong đấy. Chỉ có lễ Tết dì mới trở lại Thanh Hóa, mà lần nào dì về thì cũng nhất định lôi kéo hai chị em cô đi chơi khắp nơi.
Suy cho cùng thì dì cháu bọn cô cũng không cách nhau bao nhiêu tuổi nên từ nhỏ đã thân với nhau như bạn bè.
Tắt điện thoại vừa định quay lại phòng ăn thì bỗng nhiên có một người xuất hiện trước mắt của cô, là Nhã Ly.
Hình như cô bé cũng ra đây nghe điện thoại.
Hải Vân cố gắng giữ bình tĩnh, đè nén cảm xúc bối rối khi đứng trước Nhã Ly.
Hải Vân gật đầu chào hỏi với Nhã Ly rồi rời đi.
Sau khi nghe xong điện thoại của Hải Vinh trở lại, bên trong phòng cũng không còn quá nhiều hoạt động. Mọi người chỉ đơn giản tụ tập cùng nhau nói chuyện, hỏi thăm cuộc sống gần đây.
Hơn chín giờ, cuối cùng buổi họp lớp cũng giải tán.
Mẫn Tuệ nở nụ cười, đưa từng người ra xe, rồi kéo má Hải Vân một cách trìu mến: “Mày về hẳn Việt Nam rồi nhỉ?”
Hải Vân khẽ gật đầu. Chuyện cô đi du học mọi người trong lớp đều đã nghe Phương Anh nói qua.
“Vậy khi nào có thời gian cứ ghé sang đây chơi nhé?”
Hải Vân cong môi: “Nhất định.”
Nhận được câu trả lời chắc chắn của Hải Vân, Mẫn Tuệ mới chịu buông tay để ba người bọn cô trở về.
Hôm nay, Phương Anh uống không hề ít nên trách nhiệm lái xe cứ thế chuyển qua cho Hải Vân.
Cuối năm nhất, dưới sự ép buộc của bà Hải Vy và ông Quốc Quân, Hải Vân đã xuất sắc lấy được bằng lái B2 chỉ với một lần thi. Nhưng sau đó chẳng có mấy khi cô tự mình cầm lái.
Đây là lần đầu tiên cô tự lái xe sau khi trở về Việt Nam vào tháng Tám.
Trên xe, Phương Anh và Mai Phương ngồi ở ghế sau trong men say vẫn luôn miệng nói về buổi họp lớp hôm nay.
Qua lời kể của hai người, Hải Vân biết được năm nay là một trong những năm gần như đủ mặt mọi người nhất. Mấy năm qua, chỉ có lần họp lớp ngay sau thi THPT được xem là đầy đủ. Về sau gần như chỉ được hơn nửa lớp tham gia, tuy nhiên số người cũng xen kẽ nhau, năm nay đi thì năm sau sẽ vắng mặt bù lại cho người khác.
“Hoài Phong vẫn đẹp trai như hồi đó nhỉ?”
Khi nghe nhắc đến tên anh, Hải Vân vô thức quay đầu nhìn về phía sau, nơi Phương Anh và Mai Phương đang trò chuyện trong men say.
“Hồi cấp ba đẹp kiểu hot boy trường học này nọ thôi, bây giờ trưởng thành nhìn cuốn hơn.” Phương Anh đáp.
Mai Phương thở dài: “Không biết ai may mắn trở thành bạn gái của Phong nhỉ?”
Cấp ba, đám con trai trong lớp ai cũng tranh nhau có người yêu. Hoài Phong là người duy nhất không bận tâm đến chuyện yêu đương, thậm chí học chung ba năm chưa bao giờ bên cạnh anh có sự xuất hiện của cô gái nào quá mức thân thiết. Lại càng chưa từng có việc Hoài Phong mập mờ với ai.
Mấy thằng con trai trong lớp thường đùa nhau: “Hoài Phong chắc sắp đắc đạo thành Phật rồi.”
Phương Anh nói: “Tao mà là người yêu của cậu ấy là tao nói khỏi cần đi làm, chỉ cần ở nhà phụ trách việc đẹp trai là được.”
“Đúng, chỉ cần ở nhà cho tao ngắm là đủ.” Mai Phương cũng đồng ý.
Sau đó cô bạn lại nghiêng người về phía ghế lái, khẽ đập vào vai Hải Vân: “Mày thấy đúng không?”
Bị hỏi đột ngột, Hải Vân thoáng hoảng hốt, chỉ kịp máy móc gật đầu.
Cô lại nghe, Phương Anh ngồi ở phía sau bật cười: “Mày hỏi Hải Vân ai đẹp làm gì? Coi chừng nó cũng không nhớ Hoài Phong là ai đâu.”
Mai Phương gật đầu đồng tình: “Mày nói cũng đúng.”
Hải Vân im lặng.
Sau khi đưa Phương Anh và Mai Phương về nhà, Hải Vân quay lại nhà mình, lúc này cũng đã gần mười giờ.
Vừa vào đến nhà đã thấy dì Út và Hải Vinh ngồi trên sofa chơi game. Nghe thấy tiếng động, dì Út nâng mắt lên nhìn cô: “Họp lớp vui không con?”
Hải Vân đổi dép, bước đến ngồi bên cạnh dì Út: “Cũng vui!”
Trong tâm trí của Hải Vân bỗng nhiên xuất hiện bóng dáng sơ mi trắng cùng gương mặt tinh tế của Hoài Phong. Xem ra lần họp lớp này cũng không tệ!
“Vậy giờ dì cháu mình đi xem phim đi, dì mới tìm được mấy bộ hay phết!”
“Dạ, được!”
Hải Vân đáp lời, theo dì Út và Hải Vinh lên phòng của cậu nhóc.
Trong phòng của Hải Vinh có hẳn máy chiếu tha hồ để xem phim.
Lăn qua lăn lại đến gần bốn giờ sáng Hải Vân mới trở về phòng.
Tắm qua một lượt, rồi lại quấn chăn rồi dựa vào thành giường lướt Facebook.
Bỗng nhiên một bài đăng trong group Weibo Việt Nam nhảy ra, là topic: Sau nhiều năm gặp lại người mình từng thích là cảm giác thế nào?
“Là bối rối, là lo lắng, là hồi hộp và cũng là hạnh phúc.”
Hải Vân chậm rãi nhập từng chữ trên bàn phím điện thoại.
Hải Vân không nhớ rõ là bắt đầu từ khi nào cái tên Võ Hoài Phong lại xuất hiện trong cuộc sống của cô. Hai người học cùng nhau suốt ba năm nhưng số câu nói được với nhau chỉ dừng lại số hai bé nhỏ.
Lần đầu tiên là khi đứng trước bảng thông tin lớp 10, Hoài Phong lạnh lùng đưa cho cô chiếc ví: “Của cậu phải không?”
Sau này, nhập học rồi Hải Vân mới biết được tên của anh là, Võ Hoài Phong.
Anh như một cơn gió tự do, không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì.
Lần thứ hai là trong lễ trưởng thành của khối 12, Hoài Phong đứng ngay phía sau lưng cô, khẽ gọi: “Hải Vân ơi, đứng sang bên đây!”
Trong cuộc sống của Hoài Phong có lẽ chính anh cũng không nhớ nổi Nguyễn Hải Vân là ai, nhưng mà đối với cô, Hoài Phong lại chính là tuổi trẻ, là thanh xuân của cô.
Và Nguyễn Hải Vân của năm mười sáu tuổi cũng đã thích Võ Hoài Phong thích đến mức hết thuốc chữa.
Ngày hôm sau Hải Vân và Hải Vinh theo chân dì Út về nhà ông bà ngoại chơi.
Đến đêm giao thừa thì cả nhà cô lại xúm xính váy áo sang nhà ông bà nội ăn cơm tất niên. Vì là giao thừa, nên ở nhà ông bà nội đông vui lắm, các bác, các cô đều tụ tập về đây.
Đây là truyền thống bao nhiêu năm nay của nhà nội.
Ông bà nội của Hải Vân và Hải Vinh có năm người con. Trước ông Quốc Quân là bác cả, rồi đến ông. Kế tiếp là bác tư, sau đó là hai cô con gái, một là mẹ của Phương Anh, cô còn lại hiện đang làm việc ở Hà Nội.
Bác cả kết hôn từ khá sớm, con trai lớn của bác là anh Thái Tuấn, năm nay cũng đã gần ba mươi tuổi. Bây giờ anh Thái Tuấn đang phụ trách một văn phòng thiết kế nội thất nhỏ trên Hà Nội. Thỉnh thoảng anh cũng hay lái xe sang chở Hải Vân và Phương Anh đi ăn. Mặc dù đã gần bước vào độ tuổi ‘ế’ nhưng anh vẫn chưa có ý định đem về cho bác cả một cô con dâu. Ngoài ra bác cả còn một đứa con gái nhỏ hơn Hải Vân và Phương Anh một tuổi là chị Hồng Thanh, bây giờ người chị họ này đang học thạc sĩ ở nước ngoài, chỉ có Tết đến Xuân về thì chị mới trở về.
Bác tư thì đến nay vẫn chưa chịu kết hôn. Hải Vân và Phương Anh nhiều lần tò mò không biết liệu bác tư kén chọn hay có lý do gì khác khiến bác chưa kết hôn.
Vậy mà lần nào hai đứa nhận được cũng là những hình phạt có một không hai từ bác. Đối với một người trong quân đội nhiều năm như bác tư thì chẳng có hình phạt nào mà Hải Vân và Phương Anh trốn thoát.
Có một lần vì không chịu được sự tò mò nữa Hải Vân nhân lúc ông Quốc Quân đang say mà ép hỏi ông lý do tại sao bác tư không kết hôn. Ngày hôm đó, Hải Vân đã nhận được câu trả lời như mong muốn, nhưng cũng từ đó, dù là Hải Vân hay Phương Anh, cả hai đều không bao giờ dám nhắc đến chuyện kết hôn trước mặt bác tư. Có lẽ đối với bác tư cả đời không kết hôn cũng chẳng sao, chỉ cần trong tim bác vẫn còn hình bóng của người con gái mình yêu là được.
Còn cô năm - mẹ của Phương Anh, chỉ có mỗi Phương Anh là con gái. Theo lời cô năm thì có mỗi Phương Anh đủ mệt rồi không cần thêm ai nữa. Mà nghĩ lại thì cũng đúng, nhà có cô con gái như Phương Anh là đủ rồi, chẳng cần thêm ai nữa. Mỗi mình Phương Anh cũng đủ làm cho cả nhà rơi vào cảnh gà bay chó chạy rồi.
Cô sáu thì kết hôn khá muộn nhưng vì chính sách kế hoạch hóa gia đình nên cô cũng chỉ có hai người con. Một là Tuấn Hoàng nhỏ hơn Hải Vân với Phương Anh hai tuổi, bây giờ vừa tốt nghiệp đại học vẫn còn đang vật vã với trận chiến mang tên “tìm việc” trên Hà Nội. Một người còn lại là Tuấn Huy chỉ vừa vào cấp hai.
Lớn lên trong vòng tay yêu thương của gia đình, Hải Vân được xem như con cháu ruột thịt, và đương nhiên, mối quan hệ của cô với các anh chị em họ rất tốt.
Ở nhà nội, không có nhiều quy tắc trên bàn ăn, nhất là đêm giao thừa, nên không khí luôn rộn ràng từ khi bắt đầu.
Đàn ông nói chuyện công việc, phụ nữ thì bàn về con cái và mỹ phẩm, còn đám trẻ như bọn cô lại trò chuyện về thần tượng, học hành và công việc.
Một bữa cơm bình thường chỉ mất nửa giờ, nhưng hôm nay lại kéo dài hơn một giờ mới kết thúc.