🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.11: CỬA SỔ QUANG MÂY VÀ CUỘC SĂN TINH THỂ

~18 phút đọc · 3441 từ · ⚠️ Báo cáo

CHƯƠNG 11: CỬA SỔ QUANG MÂY VÀ CUỘC SĂN TINH THỂ
THÔNG SỐ MÔI TRƯỜNG HIỆN TẠI:
Nhiệt độ ngoài trời: Âm 62 độ C
Áp suất khí quyển: Sụt giảm 15% trong 04 giờ
Dự trữ năng lượng: Cảnh báo mức nguy hiểm
Hai tuần giam mình dưới lòng đất giống như một thước phim quay chậm bị cô lập hoàn toàn khỏi thế giới loài người. Bên ngoài Pháo đài Lõi, bão tuyết chưa từng nguôi ngoai dù chỉ một phút. Những trận cuồng phong rít lên rùng rợn qua các khe núi phế liệu, mang theo hàng vạn mảnh băng vụn sắc nhọn đập rào rào vào lớp kính cường lực bốn lớp. Thứ âm thanh trầm đục, u uất ấy xuyên thấu qua cả bê tông cốt thép, vọng lại chập chờn như tiếng gầm gừ đói khát của hàng ngàn con dã thú đang rình rập trong bóng tối.
Đứng trước góc quan sát ngoại vi, Trầm Cảnh nhìn ra khoảng không xám xịt. Áp lực nặng trịch của một kẻ gánh trên vai mạng sống của hàng trăm người chưa bao giờ rời bỏ anh. Kiếp trước, chính sự lơ là trong giai đoạn đầu mạt thế đã khiến vô số căn cứ lớn mạnh tan thành mây khói chỉ sau một đêm. Mạt thế băng hà không chỉ đe dọa tính mạng con người bằng cái lạnh hay sinh vật biến dị; nó gọt dũa, bào mòn ý chí và gặm nhấm tâm lý con người từng giờ. Chỉ một sai lầm nhỏ trong tính toán năng lượng, một phút chủ quan trước biến số môi trường, pháo đài này sẽ lập tức biến thành một lăng mộ băng khổng lồ.
Bên trong căn cứ ngầm, trật tự và kỷ luật sắt đá đã được thiết lập ở mức tối đa. Sau biến cố của kẻ phản bội Hoàng, Tiểu đoàn 7 dưới sự chỉ huy của Trung tá Mạnh Hùng đã hoàn toàn hòa nhập vào guồng quay sinh tồn. Không còn những ánh mắt nghi kỵ hay những tiếng thì thầm bất mãn; thay vào đó là nề nếp quân phong nghiêm ngặt, quy trình kiểm soát năng lượng diễn ra trơn tru như một cỗ máy Thụy Sĩ được hiệu chuẩn từng chi tiết.
Trong khoang điều hành trung tâm, ánh sáng xanh mờ ảo từ bảng điện tử hắt lên gương mặt góc cạnh, trầm ổn của Trầm Cảnh. Trên màn hình radar tầm xa, các chỉ số biến động khí quyển đang nhảy múa dồn dập, dấu hiệu đặc thù của sự thay đổi cấu trúc tầng đối lưu mà chỉ những kẻ kinh qua mạt thế mới nhận biết được.
"Chủ nhân, áp suất khí quyển khu vực vành đai công nghiệp Bắc Hòa đã giảm 15% trong bốn giờ qua," giọng nói tổng hợp của pháo đài vang lên đều đặn. "Khoảng trống quang mây sắp xuất hiện. Thời gian kéo dài ước tính từ 45 đến 60 phút trước khi đợt cuồng phong tiếp theo tràn về."
Lâm Thanh Hàn bước lại gần, trao cho anh bình nước tổng hợp giữ nhiệt. Cô liếc nhìn các thông số, ánh mắt sắc sảo lóe lên vẻ thận trọng của một sĩ quan kỳ cựu:
"Cửa sổ trời sắp mở. Nếu bỏ lỡ, lớp tuyết dày sẽ vùi lấp hoàn toàn xác bầy Chủng Băng Nguyên ngoài kia. Quan trọng hơn, hệ thống pin mặt trời dự phòng trên mái nhà xưởng sẽ bị đóng băng vĩnh viễn nếu không được làm sạch và kích hoạt lại mạch thu quang phổ."
Trầm Cảnh nhấp một ngụm nước ấm, cảm giác dịu nhẹ xua tan cái lạnh vô hình. Anh dứt khoát hạ lệnh:
"Thông báo cho Trung tá Mạnh Hùng. Chuẩn bị đội hình cơ động số 1. Mục tiêu: Thu hồi toàn bộ tinh thể năng lượng biến dị từ bầy quái vật bị tiêu diệt ở vành đai ngoài, đồng thời gia cố và kích hoạt các tấm thu năng lượng mặt trời phụ trợ."
"Rõ!" Lâm Thanh Hàn dậm chân dứt khoát, lập tức quay người truyền lệnh qua hệ thống đàm nội bộ.
Mười lăm phút sau, tại khoang đệm cách ly tầng một.
Không khí ngập tràn tiếng kiểm tra khóa nòng, tiếng đạn dược lách cách và tiếng xè xè ổn định của hệ thống sưởi giáp cá nhân. Sáu người lính Tiểu đoàn 7 cùng Mạnh Hùng đã khoác lên mình bộ giáp chống chịu đại hàn chuyên dụng tích hợp pin lithium dung lượng cao.
Tuy nhiên, sinh tồn ở mức nhiệt âm 62 độ C là một thử thách vật lý tàn khốc:
1. Tải trọng và giới hạn pin: Giáp duy trì nhiệt độ cơ thể ở 20 độ C, nhưng năng lượng tiêu hao nhanh gấp 5 lần bình thường. Giới hạn hoạt động ngoài trời chỉ vỏn vẹn 50 phút.
2. Độ giòn của kim loại: Ở nhiệt độ âm sâu, hợp kim thông thường giòn như thủy tinh. Va đập mạnh có thể gây nứt vỡ lập tức.
3. Nguy cơ hoại tử: Mỗi hơi thở qua van áp suất đều lập tức đóng băng bám đầy viền kính. Nếu lớp giáp cách nhiệt bị rách dù chỉ một vết nhỏ, không khí cực lạnh tràn vào sẽ gây hoại tử mô thịt chỉ trong vòng 10 giây.
Trầm Cảnh bước vào trong bộ giáp chiến đấu màu đen tuyền, tay cầm khẩu shotgun bán tự động chuyên dụng đã được bôi lớp dầu chống đông đặc biệt, nạp sẵn băng đạn Slug xuyên giáp lõi tungsten. Hắc Phong lầm lũi đi sát bên chân anh. Bàn chân bọc lớp màng sừng biến dị phủ dải năng lượng bảo vệ giúp nó không bị dính chặt vào bề mặt kim loại băng giá. Bộ lông dày mượt dựng lên thích ứng với cái lạnh, đôi mắt hổ phách rực lên sự cảnh giác cao độ.
"Trầm Cảnh, lực lượng đã sẵn sàng," Mạnh Hùng tiến lại, chỉnh lại bao súng, giọng nói khàn đi vì căng thẳng. "Nhưng kim loại giòn lắm. Súng dễ kẹt đạn nếu bắn liên thanh, và tuyết dưới chân rất dễ lún."
Trầm Cảnh gật đầu, trải bản đồ địa hình holograph xuống trung tâm:
"Bãi phế liệu phía đông là một ma trận xếp chồng bởi hàng trăm thùng hàng thép rỉ sét. Lớp tuyết phủ dày 1,5 mét đang ngụy trang cho vô số hố băng tử thần, những khoảng hẫng giữa các khối sắt phế liệu, bước hụt chân xuống sẽ kẹt vĩnh viễn hoặc gãy xương."
Anh chỉ tay vào các vệt đỏ cảnh báo trên bản đồ:
"Gió Bắc luồn qua khe vách kim loại rỉ tạo thành những vòi phun gió có tốc độ gấp đôi bình thường, đủ sức quật ngã người mang giáp nặng. Tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng bởi sương giá. Mũi một do Trung tá Hùng chỉ huy ba người, mang theo súng phát sóng siêu âm làm tơi băng, tiến lên mái nhà kho bằng thang cáp để làm sạch và bật nguồn hệ thống pin mặt trời. Mũi hai gồm tôi, Thanh Hàn và Hắc Phong tiến vào mê cung vỏ công nghiệp càn quét tinh thể. Tuyệt đối không đi vào góc chết tầm nhìn của đồng đội."
Cánh cửa thép chống nổ nặng hàng tấn rên lên một tiếng khô khốc rồi trượt mở. Luồng khí lạnh thấu xương ùa vào như mãnh thú xé rách rào chắn. Hơi lạnh đậm đặc làm tầm nhìn mờ đi trong tích tắc, tiếng gió rít qua khe cửa nghe chói tai như tiếng kim loại mài vào đá.
Toàn bộ khu công nghiệp Bắc Hòa hiện ra dưới màu trắng xóa chết chóc. Ánh sáng từ khoảng trống quang mây yếu ớt xuyên qua tầng khí quyển xám xịt, chiếu xuống mặt tuyết tạo nên thứ ánh sáng xanh xám lạnh lẽo.
"Di chuyển!" Mạnh Hùng hô lớn qua bộ đàm.
Đội của ông nhanh chóng bắn móc cáp cơ khí leo lên mái nhà kho. Tiếng động cơ cáp kéo xè xè vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Việc leo trèo trong bộ giáp nặng nề giữa những cơn gió tạt ngang có thể hất văng người lính khỏi mái nhà cao 10 mét là một thử thách khủng khiếp. Tay găng giáp bám vào thanh sắt lạnh ngắt tạo ra tiếng sần sật do lớp tuyết bị nén chặt.
Ở phía dưới, Trầm Cảnh và Lâm Thanh Hàn tiến sâu vào bãi phế liệu.
Bãi phế liệu lúc này là một mê cung tử thần. Lớp tuyết xốp bên trên ngụy trang hoàn toàn cho những mảng sắt nhọn và các hốc hẫng thăm thẳm. Mỗi bước chân của Trầm Cảnh đều phải tính toán; đế giày đinh hợp kim lách cách ghim chặt vào nền băng cứng để tránh trượt ngã.
"Cảnh giác góc khuất 10 giờ và 2 giờ," Trầm Cảnh thì thầm qua đàm. "Gió thổi ngược chiều, quái vật có thể áp sát từ phía sau mà Hắc Phong không thể ngửi thấy mùi ngay lập tức."
Hắc Phong di chuyển cực kỳ khôn khéo. Nó nhảy gờ trên đỉnh các thùng hàng cũ, đôi mắt đảo liên tục, lớp màng sừng biến dị dưới bàn chân triệt tiêu hoàn toàn nguy cơ dính băng vào vỏ thép.
Họ dừng lại trước xác ba con Chủng Băng Nguyên đã bị lưới điện cao thế nướng chín tuần trước. Xác chúng nằm kẹt giữa hai khối sắt phế liệu đè lên nhau, tạo thành một khe hẹp bế tắc.
Trầm Cảnh quỳ một chân xuống nền tuyết, rút chiếc dao găm tác chiến bọc hợp kim titan chuyên đục băng, dùng lực cắm sâu và rạch mạnh vào hốc mắt đã hóa thạch của con quái vật. Tiếng lưỡi kim loại nghiến trên lớp mô đông cứng vang lên sần sật.
Trầm Cảnh gạt mạnh lớp mô bị đông kết, cậy ra một khối tinh thể màu xanh lam cỡ quả trứng gà, cất gọn vào hộp từ tính.
Anh dừng lại một chút, nheo mắt quan sát vết rạch. Một chi tiết kỳ dị đập vào mắt: Các dải gân xung quanh hốc mắt không hề hoại tử mà đang hóa thạch thành các sợi bán tinh thể trong suốt.
Chi tiết này... Trầm Cảnh thầm lạnh người. Ở kiếp trước, đây là dấu hiệu của quá trình tiến hóa đồng hóa nhiệt. Năng lượng tinh thể đang dần biến đổi cấu trúc tế bào của quái vật thành dạng sinh học tinh thể hóa, cho phép chúng hấp thụ trực tiếp cái lạnh cực độ để tự phục hồi vết thương với tốc độ kinh hoàng.
"Trầm Cảnh! Khối thứ ba xong chưa?!" Lâm Thanh Hàn cảnh giới phía sau, giọng nói qua bộ đàm hơi rung nhẹ do căng thẳng và cái lạnh gặm nhấm.
Đúng lúc đó, Hắc Phong trên đỉnh container đột ngột hạ thấp người, phát ra tiếng hừ nhỏ trong cổ họng, tín hiệu nguy hiểm cấp độ cao nhất.
Cảm biến quét nhiệt trên cổ tay Trầm Cảnh phát tiếng bíp dồn dập rợn người. Một chấm đỏ khổng lồ xuất hiện từ vùng xám radar, lao đến với tốc độ kinh hoàng qua các khe vách kim loại!
"Thanh Hàn, lùi lại! Không gian này quá hẹp!" Trầm Cảnh gào lên.
Một đợt gió lốc tăng áp bất ngờ quật mạnh kết hợp với lực va đập khủng khiếp làm đống thùng hàng xếp chồng phía trên sạt lún! Một khối sắt phế liệu nặng hàng tấn bị hất văng ra như vỏ hộp diêm. Tuyết bắn tung sương mù trắng xóa. Từ trong khoảng không đổ nát, một bóng đen cao hơn 2,5 mét lao ra.
Đó là một CHỦNG BĂNG NGUYÊN CẤP HAI!
Toàn thân nó phủ lớp giáp băng dày cộp như đá phiến, hai vai mọc ra những chiếc gai băng dài nhọn hoắt tỏa hơi lạnh nghi ngút. Đôi mắt đỏ ngầu lốc xoáy năng lượng cuồng bạo. Sự xuất hiện của nó kéo theo một luồng gió lạnh buốt giá khiến nhiệt độ xung quanh tụt dốc thảm hại.
Còi cảnh báo nhiệt độ trên giáp Trầm Cảnh hú lên dồn dập:
Nhiệt độ môi trường: Âm 75 độ C
Pin sưởi: Quá tải 120%
Thời lượng pin còn lại: 18 phút
Con quái vật gầm lên xé óc. Sóng âm cực mạnh cuộn theo tuyết vụn quật thẳng vào mặt hai người. Ngay lập tức, nó lao tới như cỗ xe tăng mất phanh, bàn tay gấu mang móng vuốt băng quạt mạnh về phía Lâm Thanh Hàn!
Khối thùng hàng sạt lún khiến nền tuyết dưới chân Lâm Thanh Hàn sụp dốc nghiêng. Cô nhanh trí bắn dây móc neo về phía vách kim loại rỉ đối diện để tự kéo mình đi, nhưng sức ép cuồng bạo của khối thép rơi xuống vẫn hất cô chao đảo. Trầm Cảnh không chút chần chừ lao ngang qua, dùng vai giáp bọc lót thêm lực đẩy cô văng vào khoảng trống an toàn, giải thoát cô khỏi quỹ đạo của cú tát tử thần.
Tiếng móng vuốt quái vật xé rách mảng tôn container bên cạnh vang lên chát chúa.
Trầm Cảnh ngã lăn một vòng trên nền tuyết xốp. Tuyết lạnh bám dày vào viền kính bảo hộ, đe dọa làm mờ tầm nhìn. Ngay lập tức, hệ thống xung điện vi mô tích hợp trên vành mũ được kích hoạt, đánh tan hoàn toàn lớp màng sương giá chỉ trong tích tắc mà không dùng đến hơi ẩm.
Bản năng sinh tồn dạn dẫm giúp anh kiểm soát cơ thể hoàn hảo. Bệ khóa nòng khẩu shotgun bán tự động đanh thép đẩy viên đạn Slug mới vào buồng nổ.
"Thanh Hàn! Góc 11 giờ, bắn nát khớp gối trái của nó! Phá vỡ đà di chuyển!" Trầm Cảnh gầm qua bộ đàm.
Lâm Thanh Hàn gạt tuyết đứng dậy, khẩu súng trường tấn công trong tay giật nảy liên hồi. Những viên đạn xuyên giáp bằng hợp kim tungsten cắm dập vào khớp gối trái con quái vật. Lớp băng giáp vỡ vụn, bắn ra các mảnh vụn đóng băng ngay giữa không trung. Con quái vật khựng lại, thân hình đồ sộ chao đảo.
Đúng nửa nhịp sơ hở ấy!
Trầm Cảnh đạp mạnh chân xuống mặt tuyết cứng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể phóng người lên phía trước. Anh trượt dài dưới bụng con quái vật, ngửa người lên, chĩa thẳng nòng khẩu shotgun vào điểm giao thoa giữa cằm và cổ, nơi duy nhất lớp giáp băng chưa kịp bao bọc kín.
Khoảng cách: 0 cm.
"Chết đi!"
Hai phát bắn liên tiếp bùng nổ ở cự ly áp sát! Xung lực đạn Slug xuyên giáp cực mạnh đè nén không khí, lập tức bẻ gãy cấu trúc liên kết sinh học và nghiền nát hoàn toàn điểm yếu vùng cổ con quái vật!
Sức giật cuồng bạo dằn mạnh vào khớp vai giáp. Hệ thống khung xương trợ lực gồng lên quá tải để triệt tiêu phản lực, truyền trấn động tê dại qua toàn bộ cánh tay anh. Dải sóng xung kích càn quét làm lớp giáp băng vỡ vụn thành hàng vạn mảnh li ti.
Con Chủng Băng Nguyên cấp hai gầm lên đứt quãng, thân hình khổng lồ sụp đổ rập xuống nền tuyết, tạo nên chấn động làm tuyết trên mái vách kim loại đổ xuống như thác lũ.
Hắc Phong lao vút xuống ngoạm dứt điểm vào điểm yếu đã bị phá hủy, giằng xé cho đến khi cái xác hoàn toàn bất động.
Không gian chìm vào sự im lặng tờ mờ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Trầm Cảnh vang vọng trong mũ bảo hộ. Tiếng van xả khí áp suất kêu xè xè liên tục để giải phóng nhiệt lượng thừa.
"Trầm Cảnh! Anh không sao chứ?!" Lâm Thanh Hàn chạy vội tới đỡ anh đứng dậy.
"Tôi ổn," Trầm Cảnh hít một hơi sâu, nén cơn tê mỏi ở vai. "Rút tinh thể ngay. Biến động năng lượng này sẽ dẫn dụ những con khác đến."
Anh quỳ xuống, dùng lực cánh tay vặn mạnh chiếc dao găm tác chiến cắm sâu vào hốc cổ đã bị phá hủy của con quái vật cấp hai. Sau tiếng rắc khô khốc, anh lôi ra một khối tinh thể năng lượng to gấp ba lần bình thường, bên trong luân chuyển những dòng sáng màu xanh thẫm đặc quánh.
Khối tinh thể đập nhẹ theo nhịp dồn dập, một nguồn năng lượng cấp cao đủ sức gánh toàn bộ hệ thống phòng thủ xung điện của pháo đài trong hàng tuần!
"Báo cáo tình hình đội một!" Trầm Cảnh vừa cất tinh thể vừa gọi qua bộ đàm.
"Đội một nghe rõ!" Tiếng Mạnh Hùng vang lên giữa tiếng gió rít. "Nhờ súng phát sóng siêu âm làm tơi băng, hệ thống pin mặt trời đã đấu nối thành công! Năng lượng đang nạp về bể chứa phụ! Nhưng bão tuyết đợt hai đang tràn đến, tầm nhìn giảm xuống dưới 10 mét rồi!"
Trầm Cảnh ngước nhìn bầu trời. Khoảng trống quang mây ngắn ngủi đã bị những đám mây đen xám xịt nuốt chửng.
"Toàn đội rút lui! Quay về pháo đài ngay lập tức!"
11 giờ 45 phút.
Đội hình chiến đấu, thân mình phủ đầy băng giá, nhanh chóng vượt qua cánh cửa đệm cách ly. Cánh cửa thép chống nổ nặng hàng tấn sập xuống với tiếng động trầm đục, khóa chặt mọi cái lạnh thấu xương ở phía bên ngoài. Hệ thống lọc khí và sưởi ấm tự động lập tức kích hoạt, thổi những luồng khí ấm áp 22 độ C xua tan lớp băng tuyết bám trên giáp chiến đấu.
Lớp tuyết tan chảy thành từng dòng chảy xuống sàn lưới thép. Những người lính Tiểu đoàn 7 cởi bỏ mũ bảo hộ, khuôn mặt tái nhạt vì lạnh nhưng ánh mắt rực lên niềm vui chiến thắng và sự kính phục tuyệt đối.
Mạnh Hùng tháo găng tay, bước tới vỗ mạnh vào vai Trầm Cảnh, giọng nói đầy xúc động:
"Chiến thuật và khả năng ứng biến của cậu... quả thực vô giá. Nếu là chúng tôi trước đây, chắc chắn đã bỏ mạng trong mê cung sắt thép đó rồi."
Trầm Cảnh cởi mũ bảo hộ, mồ hôi trên trán gặp khí ấm bốc lên thành một làn hơi mỏng. Anh cầm lấy hộp đựng tinh thể biến dị, đặc biệt là khối tinh thể cấp hai lấp lánh xanh thẫm, dứt khoát ra lệnh:
"Sĩ quan Lâm, mang khối tinh thể cấp hai này đến phòng thí nghiệm năng lượng, tích hợp trực tiếp vào Lò Phản Ứng Lõi. Tôi muốn hệ thống pháo xung điện tầm xa và rào chắn điện từ ngoại vi phải đi vào hoạt động trong tối nay."
"Trung tá Mạnh Hùng, phân công lại ca trực. Tối nay pháo đài chuyển sang trạng thái cảnh giới cấp độ 2."
"Rõ!" Cả phòng đồng thanh đáp lời.
Trầm Cảnh bước về phía bàn điều khiển trung tâm. Qua màn hình giám sát, cơn bão tuyết đợt hai đã nuốt chửng hoàn toàn khu công nghiệp Bắc Hòa.
Bên trong Pháo đài Lõi, nguồn năng lượng dồi dào từ các tinh thể vừa thu hoạch được đang thắp sáng từng ngóc ngách. Hệ thống sưởi chạy hết công suất, các trụ súng tự động nhô lên ở các lô lô ngoại vi, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ kẻ xâm nhập nào.
Một tín hiệu chấn động ngầm bất thường vang lên từ màn hình quét sóng âm tầng sâu của pháo đài, phát ra từ lòng đất phía nam khu công nghiệp. Tần số chấn động trùng khớp hoàn toàn với nhịp đập của khối tinh thể cấp hai vừa được mang vào lò phản ứng!
Ánh mắt Trầm Cảnh đanh lại. Cơn rung chấn không dừng lại ở mức địa chấn thông thường, nó mang nhịp điệu dồn dập, đều đặn của một trái tim sinh học khổng lồ.
Năng lượng bùng nổ từ tinh thể cấp hai không chỉ thắp sáng pháo đài... mà dường như đã vô tình đánh thức một siêu sinh vật cổ đại đang say ngủ dưới hàng trăm mét băng vĩnh cửu!

💬 Bình luận

📚 Truyện tương tự